“Cuộc hôn nhân bảy năm của tôi kết thúc vào một buổi chiều mưa ở công trường. Khi tôi ngã từ giàn giáo xuống, nằm giữa vũng máu, tôi phát hiện chồng mình, Hoàng Văn Lương, đang ở Đà Lạt tận hưởng kỳ nghỉ lãng mạn với một người phụ nữ có thai, người có khuôn mặt giống hệt tôi. Anh ta tìm cô ta để mang thai hộ vì áp lực gia tộc, nhưng rồi lại yêu cô ta. Tại một bữa tiệc, khi chiếc kệ trang trí đổ sập, anh ta đã không chút do dự lao đến dùng thân mình che chắn cho cô ta, bỏ mặc tôi, người vợ hợp pháp, nằm giữa đống đổ nát và những mảnh vỡ. Anh ta vội vã bế nhân tình đi cấp cứu, không một lời hỏi han, không một ánh nhìn. Hóa ra, trong mắt anh ta, tôi không quan trọng bằng đứa con trong bụng "bản sao" của mình. Tình yêu bảy năm chỉ là một trò lừa bịp. Nằm trong bệnh viện, tình cờ nghe được anh ta thú nhận với bạn thân rằng đã yêu cô gái kia, trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Tôi rút điện thoại, bấm số luật sư. "Hoàn tất thủ tục ly hôn đi, càng nhanh càng tốt."”