“Sống trong một khu nhà trọ lụp xụp ở Sài Gòn suốt ba năm, tôi cứ ngỡ mình có một cuộc hôn nhân hạnh phúc bên người chồng võ sĩ nghèo khó. Cho đến khi tôi phát hiện ra, anh thực chất là Diêm Tuấn Kiệt, tổng tài của một tập đoàn hàng đầu, và ba năm qua chỉ là một trò chơi để anh ta trải nghiệm cuộc sống nghèo khổ. Anh ta nói với vị hôn thê thật của mình: "Chỉ là một con nhỏ mồ côi bám víu thôi. Đợi anh chán rồi, anh sẽ quay về cưới em." Khi tôi đang mang trong bụng đứa con của anh, anh lại nghe lời tiểu tam, tự tay đánh tôi đến sảy thai. Chưa dừng lại ở đó, anh ta còn lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ ném tôi xuống sông Sài Gòn. Anh ta đã tự tay giết chết đứa con của mình, đẩy người vợ mà anh ta từng thề non hẹn biển vào chỗ chết. Nhưng tôi đã không chết. Được cứu sống, tôi quyết định giả chết, thay đổi thân phận để quay trở lại. Diêm Tuấn Kiệt, món nợ máu này, tôi nhất định sẽ bắt anh phải trả giá gấp trăm, gấp ngàn lần.”