icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Lời hứa của anh, sự hủy hoại của cô

Chương 5 

Số từ:741    |    Phát hành vào:17/10/2025

của Vũ

u thay, bộ phim đầu tay của cô ta lại là dự án mà tôi đang tham gia với vai nữ chính. Cô ta nghiễm

những cảnh quay của Hạ Linh được thêm vào liên tục. Cảnh quay cao trào nhất của nhân vật tôi, một phân

gặp đạo diễn, nũng nịu đề nghị: "Đạo diễn, để cảnh

i thấy Tô Triệu Việt đang đứng

nào. Tôi đến hỏi biên kịch, cô ấy chỉ ấ

Uyên, chị là diễn viên chuyên nghiệp, chắc không

hư thể mọi chuyện không liên quan đến mình. Anh ta đã ở đây từ sáng sớ

đáp, giọng

iễ

Chát

"quên" thoại. Má tôi nhanh chóng sưng vù, đỏ ửng, bỏng rát. Đạo diễn cũ

chưa tốt." Cô ta nói, nhưng án

h khóc nức nở. Tôi chỉ có thể vỗ nhẹ

kết thúc. Việt bước tới, tay cầm một túi chườm đá. T

m không?"

i. "Anh thử bị tát hai mư

hút." Anh ta nói, như thể đó là điều hiển nhiên. "Thôi, quay nốt cảnh t

h. Thì ra, anh ta chỉ quan

a. "Anh Việt, tay em đỏ hết cả lên rồi này.

nh, đặt lên bàn tay của Hạ Linh, dịu dàng xoa bóp. "

hị Uyên, ngày mai chúng ta quay lại cảnh này nhé? Hôm nay em diễn vẫn chưa

ngây thơ, đáng thương. Nhưng từ góc của tôi, tôi c

hể chịu đựn

tới, gi

h

ên khuôn mặt xinh đẹp của Mục H

ây, rồi ôm mặt, oà khóc. "An

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Lời hứa của anh, sự hủy hoại của cô
Lời hứa của anh, sự hủy hoại của cô
“Tại lễ trao giải "Ngôi Sao Vàng", giải thưởng "Nghệ sĩ của năm" vốn chắc chắn thuộc về tôi, lại được trao cho Mục Hạ Linh, một ca sĩ nhạc pop mới nổi. Vị hôn phu của tôi, Tô Triệu Việt, chủ tịch tập đoàn giải trí lớn nhất nước, đã dùng quyền lực để cướp đi vinh quang mà tôi đánh đổi bằng mười năm mồ hôi nước mắt, chỉ để làm quà cho "em gái nuôi" của anh ta. Anh ta ép tôi nhường lại chiếc áo dài thiết kế riêng, để mặc cho cô ta tát tôi hai mươi cái trên phim trường. Khi tôi phản kháng, anh ta liền tuyên bố phong sát sự nghiệp của tôi. Tàn nhẫn nhất là khi tôi đang mang thai, chỉ vì một màn kịch của Hạ Linh, anh ta đã đẩy tôi ngã, suýt chút nữa mất đi đứa con. Nhìn vệt máu dưới sàn, anh ta lạnh lùng buông một câu: "Vũ Thục Uyên, cô thật độc ác." Ngày hôm đó, tôi hoàn toàn chết tâm. Tôi tung toàn bộ bằng chứng lên mạng, tuyên bố giải nghệ, rồi mua vé máy bay một chiều đến Pháp. Từ nay về sau, nghệ sĩ Vũ Thục Uyên đã chết.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 1819 Chương 1920 Chương 2021 Chương 21