“Tôi đã từng nghĩ, ngày tôi kết hôn với Đoàn Gia Khiêm, tôi chính là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Mãi cho đến khi thanh mai trúc mã của anh ta trở về, tôi mới biết mình chỉ là một kẻ thế thân vì có khuôn mặt giống cô ta. Cô ta công khai sỉ nhục, đánh đập tôi. Chồng tôi, người đàn ông tôi hết mực yêu thương, lại lạnh lùng đứng nhìn. Anh ta không chỉ bênh vực cô ta, mà còn ra lệnh cho vệ sĩ ném tôi vào chuồng chó dữ, mặc cho tôi bị dị ứng và sợ hãi đến tính mạng. Trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Hóa ra, tình yêu mà tôi từng trân quý chỉ là một trò đùa rẻ tiền. Trong cơn tuyệt vọng, tôi run rẩy bấm một dãy số đã lâu không liên lạc. "Bố," giọng tôi khàn đặc, "Con muốn ly hôn." Món nợ này, tôi sẽ tự tay đòi lại. Cả vốn lẫn lời.”