“Mười hai năm làm người tình bí mật của Vương Khánh Giang, tôi vừa là thư ký riêng, vừa là người bạn đồng hành ngoan ngoãn, giúp anh ta giải quyết vô số rắc rối. Ngày mối tình đầu của anh ta là Hoàng Bảo Châu trở về, anh ta thẳng thừng nói với tôi: "Tôi định sẽ theo đuổi lại cô ấy." Vì cô ta, anh ta dùng tôi làm mồi nhử cho kẻ bắt cóc, khiến tôi rơi từ tầng thượng xuống. Vì cô ta, anh ta bỏ mặc tôi trong thang máy đang rơi tự do. Thậm chí, anh ta còn bắt tôi phải nhận tội thay khi cô ta say rượu lái xe gây tai nạn. Đỉnh điểm là khi Hoàng Bảo Châu ghen tuông bắt cóc tôi, anh ta đã lao đến đỡ cho tôi một nhát dao chí mạng. Nhưng sự hy sinh đó không khiến tôi cảm động, chỉ khiến tôi thêm mệt mỏi với thứ tình yêu chiếm hữu và trẻ con của anh ta. Sợi dây xích cuối cùng trói buộc tôi - em trai tôi - cũng đã qua đời. Sau khi anh ta qua cơn nguy kịch, tôi bình thản nói với anh ta sự thật: "Mười hai năm qua, tôi ở bên anh chỉ vì tiền."”