“Vào ngày cưới, hôn phu của tôi đã bỏ rơi tôi để chạy đến với bạch nguyệt quang của anh ta. Ngay tại lễ đường, dưới ánh mắt của toàn bộ khách mời, anh ta bỏ lại tôi một mình, chỉ với một tin nhắn giải thích rằng người yêu cũ của anh ta đột nhiên lên cơn đau tim. Mẹ chồng tương lai thì chì chiết tôi không biết giữ chồng. Cha mẹ tôi thì muối mặt trước quan khách. Còn tôi, trong bộ váy cưới lộng lẫy, lại trở thành trò cười cho cả thành phố. Tôi tìm đến bệnh viện, chỉ để thấy anh ta đang dịu dàng chăm sóc cho "bạch nguyệt quang" đang giả vờ yếu đuối. Anh ta còn trách tôi vô lý, nói rằng hôn lễ có thể tổ chức lại, nhưng mạng người thì không. Đêm đó, trong quán bar, tôi chặn đường chú ruột của anh ta, Bùi Vĩ Tín. Tôi vòng tay qua cổ anh, ghé sát vào tai và thì thầm: "Chú Bùi, chú có muốn cùng tôi trải qua một đêm không?"”