icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Người bạn đời sói trắng bị Alpha từ chối

Chương 4 

Số từ:1131    |    Phát hành vào:17/10/2025

n Nhi

n phòng tắm lạnh cóng một lúc lâu, nhìn chằm chằm vào khoảng không. Que

của anh ta. Tôi muốn thấy anh ta bối rối, hoảng sợ. Tôi muốn anh ta phải thừa nhận sự tồn tại của tôi, không phải với tư

, ngón tay run rẩy lướt t

ồi tôi

ập tài liệu, hiện lên trong đầu tôi. Hình ảnh anh ta trên TV, che chắn c

ới anh ta, an

đảm. Một người thừa kế cho đế chế của anh ta. Tôi và đứa bé sẽ trở thành quân cờ trong ván cờ quyền

ôn

ãnh liệt, một bản năng mà tôi chưa bao giờ biết m

ành một tài sản khác của nhà họ Phan. Tôi sẽ không để con tôi lớn lên trong một môi trường mà t

thật vô nghĩa. Đây không còn là chuyện về tôi

lại, sắc bén

ại cho lu

oàn toàn bình tĩnh. "Tạm thời đừng gửi thông báo ly hôn

An?" Giọng ông có chút

. "Tôi chỉ cần thêm thời g

tôi gọi

i, cố gắng giữ giọng bình thường. "Em sẽ đế

cần lúc này," anh reo lên, rõ ràng

nh biết về đứa bé. Bây giờ, đó là bí mật lớn nhất c

ỉ giữ lại những gì thực sự cần thiết. Một vài bộ quần áo rộng rãi, dụng cụ vẽ, và tất nhiên,

Nó không còn là nhà. Nó giống như một viện bảo tàng về một

lấp lánh dưới ánh đèn, nhưng đối với tôi, nó chỉ là một chiếc còng tay đẹp đẽ. Tô

ng bức ảnh trên tạp chí về các sự kiện mà tôi đã tham dự. Trong mọi bức ảnh, tôi đều đứng một mình. Hoàng Anh

nhẫn là sự từ bỏ của tôi. Cuốn

bước đi, không m

ra sân bay tư nhân. Người điều phối, một phụ nữ t

hi. Chúng tôi rất vu

ình có thể thở. Bầu không khí ngột ngạt của

ra, và bước xuống là Phan Hoàng Anh, theo sau là Hạ Phi Loan. Họ trông thật xứng đôi, tự tin và quyền l

i. Tôi chỉ là một bóng mờ

ình đã làm điều đúng đắn. Không một

goài cửa sổ, thấy thành phố bên dưới ngày càn

còn phẳng lì. Một cảm giác bình y

yêu," tôi thì thầm. "Mẹ

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Người bạn đời sói trắng bị Alpha từ chối
Người bạn đời sói trắng bị Alpha từ chối
“Vào đêm khai mạc triển lãm cá nhân đầu tiên, đêm quan trọng nhất trong sự nghiệp của tôi, chồng tôi đã không đến. Thay vào đó, anh xuất hiện trên bản tin thời sự, dùng cả thân mình che chắn cho một người phụ nữ khác trước cơn bão máy ảnh. Dòng chữ chạy trên màn hình như một nhát dao: "TÀI PHIỆT PHAN HOÀNG ANH VÀ CEO HẠ PHI LOAN, NGHI VẤN TÌNH CẢM." Cả phòng tranh im lặng, hàng trăm ánh mắt thương hại đổ dồn về phía tôi. Đêm của tôi đã biến thành trò cười cho cả thế giới. Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Tin nhắn từ anh. "Anh có việc đột xuất. Em cứ tự nhiên nhé. Chúc mừng." Bảy năm hôn nhân, tình yêu và sự chờ đợi của tôi đã tan thành tro bụi. Trong mắt anh, tôi và nghệ thuật của tôi chỉ là "thú vui", một vật trang trí cho cuộc sống xa hoa của anh. Nhưng anh đã đánh giá thấp tôi. Anh cho rằng tôi sẽ mãi mãi đứng trong bóng tối của anh. Tôi bình tĩnh mượn điện thoại của bạn tôi, không phải để gọi cho anh ta, mà là luật sư của riêng tôi. "Hãy soạn thảo đơn ly hôn. Ngụy trang nó thành một văn bản bản quyền nghệ thuật. Anh ta sẽ không bao giờ đọc kỹ đâu."”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 11