icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Tình yêu của anh, nhà tù của cô, con trai của họ

Chương 4 

Số từ:882    |    Phát hành vào:17/10/2025

Nhật L

vang lên. "Cậu chủ, như vậy có quá đáng khô

g lạnh lùng cắt ngang. "Việc của

Không biết tại sao, khi nghe thấy tiếng kêu cứu tuyệt vọng

i, bàn tay bẩn thỉu của lão ta đang cố gắng

ng thể để lão

ừ chiếc bình hoa trên bàn. Tôi không chút do dự, cầm

lập tức

ầm

lao vào, ánh mắt đỏ ngầu. Anh ta túm l

ỏ giọt xuống mu bàn

g nhìn tôi, giọng nói đầy

ng Nhật Lệ, cô nghĩ chết là xong sao? Cô nghĩ

dường như quay trở l

ị bọn lưu manh vây đánh. Cậu bé đó gầy gò, quần áo rách rưới, nhưng đ

i bọn lưu manh, đưa anh

t chiếc vòng mã não nhỏ, nói rằn

ng, nhìn tôi thật lâu,

hịch nói: "Tôi là

t của mình. Tôi không ngờ rằng, một lời nói dối vô hại

đẹp của riêng mình. Tôi đã dùng mười năm để th

mọi thứ đã tan

h, trái tim đau như bị ai đó b

sững

được gặp Hiền Chung, tôi sẽ không

coi. Anh ta giật mạnh tay tôi, khiến vết th

ô nghĩ cô là ai mà có quy

uống sàn, không

ngất

nh viện quen thuộc, nơi tôi đã trải qua không biết

ổ, mưa vẫn

một dòng máu tươi lại t

y tôi thì thở dài. "Trịnh p

g, dạ dày xuất huyết, cộng thêm vết thương ở cổ tay, nếu khô

h

ì được đến khi gặp

ay đã bị nhuốm đỏ bởi máu,

không phải phòng ngủ chính, mà là

cho cả nhà, lau dọn biệt thự, là

ra máu ngày

ắp không chị

hải sống. V

n nhà thì cửa p

ẩn dội thẳng

thỉu!" Người gi

i lại trào ra, hòa vào

ổng sắp cưới cô K

ống lại

là mất trí nhớ, vừ

tôi

u Minh...

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Tình yêu của anh, nhà tù của cô, con trai của họ
Tình yêu của anh, nhà tù của cô, con trai của họ
“Năm năm trong trại tâm thần, tôi được thả. Chính người chồng mà tôi yêu đến tận xương tủy, Trịnh Đức Quảng, đã tự tay tống tôi vào đây. Anh ta tin rằng tôi đã hại chết Lương Kiều Minh, đứa em gái cùng cha khác mẹ mà anh ta yêu nhất. Trở về nhà, tôi bị ép phá thai, chịu đủ mọi sỉ nhục, chỉ để được gặp lại em trai mình. Nhưng rồi, Lương Kiều Minh đột ngột trở về từ cõi chết, còn mang theo đứa con của chồng tôi. Cô ta bắt tôi ăn đồ ăn của chó trước mặt em trai, rồi nhẫn tâm đẩy thằng bé từ trên lầu xuống, phá hủy hy vọng cuối cùng của tôi. Trịnh Đức Quảng chỉ lạnh lùng nói một câu: "Chết rồi." Tuyệt vọng, tôi gieo mình từ tầng cao nhất, chấm dứt cuộc đời bi thảm này. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở thành một người khác, với một thân phận hoàn toàn mới.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 1819 Chương 1920 Chương 2021 Chương 21