“Năm năm trong trại tâm thần, tôi được thả. Chính người chồng mà tôi yêu đến tận xương tủy, Trịnh Đức Quảng, đã tự tay tống tôi vào đây. Anh ta tin rằng tôi đã hại chết Lương Kiều Minh, đứa em gái cùng cha khác mẹ mà anh ta yêu nhất. Trở về nhà, tôi bị ép phá thai, chịu đủ mọi sỉ nhục, chỉ để được gặp lại em trai mình. Nhưng rồi, Lương Kiều Minh đột ngột trở về từ cõi chết, còn mang theo đứa con của chồng tôi. Cô ta bắt tôi ăn đồ ăn của chó trước mặt em trai, rồi nhẫn tâm đẩy thằng bé từ trên lầu xuống, phá hủy hy vọng cuối cùng của tôi. Trịnh Đức Quảng chỉ lạnh lùng nói một câu: "Chết rồi." Tuyệt vọng, tôi gieo mình từ tầng cao nhất, chấm dứt cuộc đời bi thảm này. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở thành một người khác, với một thân phận hoàn toàn mới.”