“Tôi đã dành ba năm thanh xuân để cứu Cơ Gia Toàn, vị hôn phu bị liệt của mình, từ cõi chết trở về. Nhưng trong bữa tiệc mừng anh bình phục, anh lại nói với mọi người: "Cẩm Dung chỉ là em gái thôi." Ngay sau đó, anh ta quay sang ôm lấy Thái Chúc Ly, người đã bỏ rơi anh khi anh gặp nạn. Cô ta liên tục gài bẫy hãm hại tôi, còn anh ta thì mù quáng tin lời, hết lần này đến lần khác làm tôi tổn thương. Mẹ anh ta ném tiền vào mặt tôi, nói rằng tôi đã hết giá trị lợi dụng. Đỉnh điểm là khi anh ta tự tay cạy miệng tôi, ép tôi uống bát canh độc mà anh ta cho rằng tôi đã dùng để hại người tình của anh ta. Ba năm tận tụy của tôi, đổi lại chỉ là sự sỉ nhục và một trái tim tan nát. Hóa ra, sự hy sinh của tôi trong mắt anh ta chỉ đáng giá hai từ "mang ơn". Sau khi chết tâm hoàn toàn, tôi lặng lẽ rời đi. Ba năm sau, tôi trở về cùng vị hôn phu của mình để chuẩn bị cho đám cưới.”