“Tôi đã kết hôn được năm năm. Nhưng em gái của ân nhân cứu mạng chồng tôi lại đêm nào cũng ngủ trong phòng tân hôn của chúng tôi. Chồng tôi, người từng hứa sẽ bảo vệ tôi, lại mù quáng tin rằng cô ta bị trầm cảm, dung túng cho mọi hành động quá quắt của cô ta. Khi cô ta tát tôi, bóp cổ tôi, anh lại bắt tôi quỳ xuống xin lỗi. Khi cô ta phá nát kỷ vật của mẹ tôi, anh chỉ bảo tôi hãy nhường nhịn. Thậm chí, khi tôi bị sốc phản vệ nguy hiểm đến tính mạng, anh vẫn bỏ mặc tôi để đi dỗ dành cô ta vì một "cơn ác mộng". Tình yêu và sự nhẫn nhịn của tôi đã hoàn toàn chết lặng. Sau khi mất đi đứa con trong bụng, tôi bình thản ký vào đơn ly hôn. Lần này, tôi sẽ khiến họ phải trả giá cho tất cả.”