icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Người vợ anh không thể giữ

Chương 3 

Số từ:1028    |    Phát hành vào:17/10/2025

ẩm Hằn

uy tắc. Tôi và Phan Thiên Ngôn đi một vòng để kính rượu

cô ấy vừa định nâng ly, Th

ới ốm dậy, không

a anh." Thanh An tỏ ra lo lắng, nhưn

nội, người có quyền lực nhất trong gia đình. "Ông nội, sức

và uống cạn một hơi. Sau đó, anh ta lại c

án thưởng, khen ngợi Thiên Ngôn là mộ

anh ta, cảm thấy vị đắng

máu cho em gái anh ta, cơ thể vẫn còn rất yếu. Nhưng không

g. Phan Thiên Ngôn cũng không hề ngăn cản. Tôi buộc phải uống c

ôi cảm thấy một cơn co thắt dữ dội, đau

ng các bậc trưởng bối. Tôi đứng đó, cố gắng chịu đựng cơn đau, trong khi mọi

yêu quý của mình. Anh ta gắp thức ăn cho Thanh An, ró

như một cây kim độc, đâm

?" Bà nội đột nhiên hỏi, nhìn vào c

tồn tại của tôi. Anh ta quay lại, gắp một miến

giọng điệu vẫn lạnh

ảm giác tuyệt vọng. Tôi bị dị ứng với hải sản, một sự

ta chưa ba

bối. Tôi cúi đầu, cố gắng nuốt miếng tôm vào

. Trong mắt cô ta thoáng qua một tia hả hê, n

lên tiếng, phá vỡ

g đã tìm cho cháu một mối rất tốt, là con trai

biến sắc. Cô ấy trở nên hoảng loạn, ánh

ần như hét lên, đập bàn đứ

ều sững sờ trước p

của anh ta cau mày. "Đây là chuyệ

han Thiên Ngôn kiên quyết, ánh mắt nhìn thẳng vào

bắt đầu lên tiếng khuyên can. "Con đã có Cẩm H

ếng, giọng nói run rẩy. "Ông nội,

độc đoán, quyết định của ô

chức lễ đính hôn." Ông nội gõ cây gậy xuống sàn, m

Thanh An bật

soát. Anh ta kéo Thanh An vào lòn

nh ta gằn giọng. "Tôi, Phan Thiên Ngôn, cả đời này sẽ không

hư một quả bom, nổ tung trong p

ị ứng bắt đầu phát tác. Nhưng nỗi đau thể xác lúc

con, cũng muốn ở bên

ao? Tôi là gì tro

hay chỉ là một người qua

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Người vợ anh không thể giữ
Người vợ anh không thể giữ
“Kết hôn ba năm, chồng tôi chưa từng chạm vào tôi. Hóa ra, anh ta chỉ coi tôi là tấm bình phong cho mối tình loạn luân với cô em họ, cũng là bạn thân nhất của tôi. Khi cô ta cần truyền máu gấp, anh ta đã quỳ xuống cầu xin tôi, hứa sẽ đáp ứng mọi điều kiện. Nhưng ngay khi tôi vừa hiến xong 400ml máu, anh ta lập tức bỏ mặc tôi để chạy đến bên cô ta. Tôi còn nghe anh ta thờ ơ nói với y tá: "Chút máu đó chẳng là gì cả." Đỉnh điểm là khi nhà hàng xảy ra hỏa hoạn, anh ta ôm chặt cô ta và gầm lên: "Mặc kệ cô ta! Sự sống chết của cô ta không liên quan đến anh!" Sau khi thoát chết, tôi bình tĩnh đặt tờ đơn ly hôn lên bàn. Phan Thiên Ngôn, trò chơi kết thúc rồi.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 1819 Chương 1920 Chương 20