icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Vợ cũ trả thù tột cùng

Chương 5 

Số từ:907    |    Phát hành vào:17/10/2025

khắc im lặng, cả

ng khuôn mặt chế giễu của bạn học mờ

ến mức gần như làm tôi khuỵu gố

h của sự hoài nghi, rồi đến kinh hoàng

ình đứng dậy, mắt dán chặt vào cán

ánh tay lành lặn của tôi. Cái chạm của anh ta do dự, gần như s

h lùng mà tôi cảm thấy hiện rõ trong mắt mình. "Bảo vệ tôi? Anh biết. Anh biế

nhìn xuống sàn, một vệt đỏ xấu hổ lan lên cổ.

, nhưng nó là thật. Anh ta đã đứng nhìn tất cả, chìm đắm trong tội lỗi và yếu đ

vào mặt anh ta. Tiếng "chát" v

hảm hại," t

ãng quên trong một cơn thịnh nộ bùng cháy. "Anh ấy là ngư

ưa chân ra, ngáng cô ta, và khi cô ta ngã về phía trước, tôi đá mạ

và lôi cô ta trở lại xô nước lau nhà. Tôi nhấn mặt c

ao," tôi rít lên, giọng run rẩy vì cơn

ta ú ớ, giọng nghẹn ngà

đang rát. Anh ta trông như một bóng ma, hoàn toàn tê l

n

yêu thương mà tôi đã không nghe thấy trong

. Tôi buông Linh Chi ra, cô ta ng

quay

iên định mà tôi thấy trong chính hình ảnh phản chiếu của mình. Bố tôi, ông Richard Trần, đứng bên cạnh bà, tay đặt trên vai bà, kh

bay trước khi tìm thấy tôi. Một tiếng nấc nghẹn tr

khóc lóc, một Bảo Long sững sờ. Rồi ánh mắt bà dừng lại ở tôi, ở cá

ào thoát ra khỏi môi b

à không quan tâm đến bộ vest thanh lịch hay sàn nhà bóng loáng. Bà quỳ xuống t

dội, tuyệt vọng. "Bố mẹ đã tìm thấy con," bà thì thầm vào tóc tôi, cơ

bao bọc cả hai chúng tôi, tạo ra một pháo đài c

đã v

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Vợ cũ trả thù tột cùng
Vợ cũ trả thù tột cùng
“Thứ cuối cùng mà người chồng hai mươi năm của tôi, Vũ Bảo Long, để lại cho tôi là một bức thư tuyệt mệnh. Bức thư đó không phải dành cho tôi. Nó dành cho Linh Chi, em gái nuôi của anh ta, người phụ nữ đã như một bóng ma ám ảnh cuộc hôn nhân của chúng tôi ngay từ những ngày đầu tiên. Anh ta tự kết liễu bằng một viên đạn, và với hơi thở cuối cùng, anh ta đã trao toàn bộ đế chế công nghệ của chúng tôi – công sức cả đời của tôi – cho cô ta và gia đình cô ta. Lúc nào cũng là cô ta. Cô ta chính là lý do khiến con của chúng tôi chết, chết cóng trong một chiếc xe hỏng giữa đường trong khi Bảo Long vội vã chạy đến bên cô ta vì cô ta lại bày ra một cơn khủng hoảng nào đó. Cả cuộc đời tôi là một cuộc chiến chống lại cô ta, một cuộc chiến mà tôi đã thua cuộc từ lâu. Tôi kiệt sức nhắm mắt lại, và khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở thành một thiếu niên. Tôi đã quay trở lại mái ấm tình thương, đúng vào ngày gia đình Vũ giàu có đến để chọn một đứa trẻ về nuôi. Phía bên kia căn phòng, một cậu bé với đôi mắt quen thuộc, đầy dằn vặt đang nhìn thẳng vào tôi. Bảo Long. Trông anh ta cũng sững sờ y như tôi. "An Hạ," anh ta mấp máy môi, mặt tái nhợt. "Anh xin lỗi. Lần này anh sẽ cứu em. Anh hứa." Một nụ cười cay đắng suýt nữa thì bật ra khỏi môi tôi. Lần cuối cùng anh ta hứa sẽ cứu tôi, con trai của chúng tôi đã phải nằm trong một chiếc quan tài nhỏ xíu.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 10