“Vào sinh nhật lần thứ hai mươi hai, tôi đã nắm chặt tương lai của mình trong tay: một suất học bổng danh giá đến Cambridge, được trả bằng toàn bộ số tiền tiết kiệm cả đời tôi. Nhưng các anh trai tôi lại quyết định rằng tương lai đó thuộc về đứa em gái nuôi của chúng tôi, Ánh Vy. Họ lấy đi từng đồng bạc lẻ của tôi để trả cho ca phẫu thuật thẩm mỹ "khẩn cấp" của cô ta. Khi tôi gào thét phản đối, họ gọi tôi là đồ ích kỷ và tàn nhẫn. "Nếu em không thể có chút lòng trắc ẩn nào," anh Duy Long nhếch mép cười khẩy, "thì cút đi." Họ đã chọn những giọt nước mắt cá sấu của một kẻ dối trá thay vì ước mơ của chính em gái ruột của mình. Vài ngày sau, khi họ đang trong chuyến du lịch Phú Quốc xa hoa mà họ đã luôn hứa hẹn với tôi, tôi thấy những bức ảnh. Ánh Vy, rạng rỡ và không một vết sẹo, mỉm cười giữa hai người anh trai cưng chiều hết mực. Tương lai của tôi đã bị đánh đổi lấy một chiếc mũi mới và một chuyến đi biển. Đó cũng là lúc cuộc gọi đến. Một dự án nghiên cứu y học tối mật kéo dài mười lăm năm. Không được liên lạc với thế giới bên ngoài. Với một số người, đó là một bản án chung thân, nhưng với tôi, đó là một chiếc phao cứu sinh. Tôi gói ghém hành lý vào một chiếc túi duy nhất, để lại bằng chứng về những lời nói dối của Ánh Vy trên bàn cho các anh tôi tìm thấy, và ra đi mãi mãi.”