icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Cả nhà giành quân công ta quay lưng gả cho vương gia

Bab 3 Tín vật định tình

Số từ:1482    |    Phát hành vào:19/11/2025

đá bóng loáng như gương, Tiêu Chấp

, khiến ánh sáng rực rỡ xung quanh

g hoàn toàn không thể làm suy giảm

ảo như điêu khắc, các đường nét được phân định rõ ràng, uyển chuyể

ươi đen tuyền, còn sâu thẳm hơn nhiều so với hắc diện thạch thượng hạng, ánh nhìn lạnh lẽo như c

ới đôi mắt phượng sâu không thấy đáy đó

i anh hùng như thế, không b

phế khoác áo giáp lên người, đích thân dẫn theo ba ngàn Thiết Kỵ

hương cũ tái phát, máu tươi nhuộm đỏ cả chiến

mắt chứng kiến sự kiên quyết và bi tráng của

, mà còn muốn chữa khỏi cho đôi chân của hắn, khôn

g điện hạ. Năm xưa, trong trận chiến Khe núi Ưng Sầu, nếu không có điện hạ nhận lệnh lúc nguy nan, trảm tướng đoạt cờ giữa vạn quân,

giữ khí chất kiên cường, uy danh lẫy lừng, phàm phu tục tử sao có thể sánh được kia chứ? Được bệ hạ ban hôn, thư

dõng dạc, bên trong đại đi

ìn nàng thật sâu, giống như muốn phân

ỗ tay cười lớn, ánh mắt nhìn Tô Doanh đầy tán thưởng: "Giỏi cho một câu 'lưu danh muôn thuở,

ỉ! Đích nữ Tô gia, Tô Doanh, đức hạnh sáng suốt, huệ nhãn tinh t

ng ròng nạm ngọc, một hộc dạ minh châu Nam Hải, mười xấp lụa Vâ

n ân!" Tô Doanh cúi thật sâu

khen ngợi, mà còn được ban thưởng hậu hĩnh như thế, ngọn

là ngày mình được nổi danh khắp Kinh Thành, thật không ng

ng, một cảm giác bực tức và hụt hẫng

n tìm ra một chút không cam tâm hoặc miễn cưỡng, và rồi thứ mà

vào dòng người bước ra khỏi cổng cung, gió đêm cuối thu mang th

ngựa của Tô phủ, thì bước c

màu đen tuyền lặng lẽ đậu ở đó,

hể lờ mờ nhìn thấy bóng n

iêu

hưa rời đi, là

người đi về hướng cỗ xe ngựa, và dừng lại cách đó mấy

gọc được mài giũa hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc: "Tô tiểu thư, những lời nàng nói trước điện có bao nhiêu phần thật giả, bổn vư

, khóe môi khẽ cong lê

nhận được hơi thở nhè nhẹ của đối phương, thì mới cúi người xu

thần nữ, hay là… không đủ tự tin

của nàng, khẽ chạm vào vành tai của Tiêu Chấ

i, bất giác quay đầu đi, quai hàm k

đỏ nhạt lướt qua nơi vành tai hắn, ý

h lợi." Giọng nói của hắn vẫn lạnh nhạt

hản nhiên ứng đối lạ

áp thế nào với cô nương mặt dày này, sau đó bèn tháo

ỉ đưa ra ngoài cửa sổ m

, nhưng vẫn nhận lấ

u sắc trầm tĩnh như mực đen, trên mặt có khắc hoa văn

hể mang vật này tới Vươ

thản, nhưng lại khiến trái

gì nữa, đây chính là minh chứng

bội, Tô Doanh ngước mắt lên nhìn hắn, trong ánh mắt ánh lên c

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Cả nhà giành quân công ta quay lưng gả cho vương gia
Cả nhà giành quân công ta quay lưng gả cho vương gia
“Kiếp trước, nàng vì nước cống hiến năm năm, nhưng quân công lại bị muội muội ruột mạo danh nhận thay. Vị hôn phu mà nàng đã trao trọn trái tim lại lạnh lùng đứng nhìn, hợp tác với muội muội đẩy nàng xuống vực sâu, cuối cùng chết thảm trong đêm tuyết. Trùng sinh trở về, nàng thề sẽ bắt những người phụ lòng nàng phải trả giá bằng máu! Đối mặt với người nhà và tên cặn bã giả tạo, nàng lạnh lùng ứng phó: Quân công? Ban thưởng? Vị hôn phu? Tất cả đều lấy đi đi! Nàng quay người quỳ xuống trong cung yến, chỉ thẳng vào vương gia tàn tật ngồi trên xe lăn ở gốc tối: "Xin bệ hạ hãy ban hôn cho thần nữ và Dự Vương điện hạ!" Cả thành đều xôn xao! Dự Vương, Tiêu Chấp, đôi chân tàn tật, tính tình hung ác nham hiểm, là hoạt diêm vương mà mọi người sợ hãi đến phải né tránh. Ai nấy đều cười nhạo nàng điên rồ, tự tìm đường chết. Nhưng họ đâu biết, điều nàng nhìn thấy ở nam nhân này chính là sự sắc bén và sức mạnh ẩn sâu bên trong. Nàng giúp hắn khôi phục khí phách, chữa lành đôi chân. Còn hắn hứa sẽ cho nàng một đời bình yên, trở thành chỗ dựa vững chắc nhất của nàng. Khi muội muội giả mạo danh nàng giành quân công ra oai, khi mẫu thân của thiên kim thật còn muốn dùng mưu kế để thao túng số phận của nàng... Nàng hợp tác mới Dự Vương, từng bước tiến đến, lật đổ âm mưu, ra uy trong chiến trường! Cho đến khi đôi chân Dự Vương, đứng dậy bình thường, quyền khuynh triều dã. Cho đến khi nàng lấy tướng ấn ra, vạn quân thần phục Lúc này mọi người mới phát hiện: Hai người từng bị họ bỏ rơi đã sớm chấp tay ngước nhìn sơn hà.”