/1/102864/coverbig.jpg?v=db7a64a29e6e0274edabbfec8b7af5b7&imageMogr2/format/webp)
Ôn Noãn chết qua một lần mới biết, bên cạnh mình toàn là lang sói hổ báo Kiếp này trở về, cô không còn nhẫn nhịn nữa, thề phải bắt kẻ thù trả giá bằng máu! Vị hôn phu cười nhạo: "Phế vật như cô, làm sao xứng với tôi?" Ôn Noãn vung một cú đấm: "Hôn ước chấm dứt, cút đi!" Em kế diễn kịch: "Chị ơi, em không cố ý đâu…" Ôn Noãn lạnh lùng: "Đồ đê tiện! Mấy trò cũ rích này, tôi phát chán rồi!" Cả thành phố đều chế giễu Ôn Noãn là phế vật vô dụng, thô lỗ lại chẳng có tài năng gì. Cô chẳng buồn giải thích, thẳng thắng tuyên bố: Không diễn nữa, tôi là đại lão, công khai luôn! Thế là, mọi người hoảng hốt phát hiện... Nữ thần số một của làng giải trí là cô! Thần đua tốc độ làng đua xe cũng là cô! Đại lão đứng sau khuấy đảo thương trường, vẫn là cô! Khi thân phận của cô bị lộ hết, cả thế giới đều phát điên! Vị hôn phu cũ quỳ dưới lầu: "Ôn Noãn, anh sai rồi!" Đại lão hắc đạo của đế quốc ôm chặt Ôn Noãn, tuyên bố: "Ai động vào người của tôi thì chỉ có chết!" Ôn Noãn nhướng mày: "Không cần, công ty đối đầu với tôi đều là họ Ôn."
"Ôn Noãn, Cô đi chết đi!"
Em gái kế Ôn Kiều Kiều đâm thẳng con dao sắc nhọn vào ngực Ôn Noãn.
Trên mặt Ôn Noãn chi chít những vết dao còn mới, máu tươi trào ra từ lồng ngực chảy xuống thành dòng, nhuộm đỏ bùn đất bên dưới.
"Tại… tại sao chứ?"
Ôn Noãn bị mất máu quá nhiều, ngẩng đầu lên, cố gắng hết sức nhìn chằm chằm vào Ôn Kiều Kiều đang đứng trước mặt.
Ôn Kiều Kiều là em gái kế do mẹ kế Tần Nhược Lan dẫn tới đây.
Bao nhiêu năm qua, cô luôn xem Ôn Kiều Kiều như em gái ruột mà yêu thương, che chở.
Nhưng dù thế nào cô cũng không thể ngờ được...
Ôn Kiều Kiều lại đột nhiên trói cô đưa tới vực thẳm ven biển, rạch nát mặt cô, còn đâm thẳng một nhát dao vào tim cô.
Cảm giác hoang mang, oán giận và nỗi đau bị người thân yêu phản bội đang trào dâng trong cô, đau tới mức khiến lồng ngực Ôn Noãn như muốn nổ tung.
Ôn Kiều Kiều đặt tay lên cái bụng phẳng lì của mình, ánh mắt đầy vẻ đắc ý.
Khi ánh mắt dừng lại trên người Ôn Noãn, giọng nói càng trở nên đầy châm chích và oán hận: "Nếu cô không chết, thì con của tôi và anh Vân Cẩn chẳng phải sẽ trở thành đứa con hoang hay sao? Như vậy sao được chứ?"
Con ư?
Con cái gì chứ?
Còn chưa kịp đợi Ôn Noãn hoàn hồn lại sau thông tin bùng nổ này.
Thì cánh cửa xe ở cách đó không xa đã được mở ra, một bóng người cao lớn bước về phía hai người họ...
Đó là, Lục Vân Cẩn!
Là vị hôn phu Lục Vân Cẩn mà cô đã khổ sở theo đuổi suốt hơn mười năm!
Thì ra không biết từ khi nào là anh ta và Ôn Kiều Kiều đã lén lút qua lại phía sau lưng cô!
Còn trơ mắt ra nhìn cô bị bắt cóc, bị tra tấn!
Ôn Noãn nhìn chằm chằm vào Lục Vân Cẩn đang bước lại gần.
Lục Vân Cẩn chẳng buồn liếc mắt nhìn Ôn Noãn lấy một cái, mà chỉ lạnh lùng ôm lấy eo của Ôn Kiều Kiều, nói ra những lời cay độc nhất:
"Đừng nói nhảm thêm với cô ta nữa, tiễn cô ta xuống địa ngục đi. Để cô ta làm bạn với người bà vô dụng, ông bố thực vật cùng đứa em trai khờ khạo ngốc nghếch đó của cô ta."
Ôn Noãn trợn tròn hai mắt lên, toàn thân đều đang run rẩy.
"Là… là các người, bà nội, bố và em trai… đều là do các người đã hại chết ư?!"
"Súc sinh! Ôn Kiều Kiều, Lục Vân Cẩn, hai người đúng là súc sinh! Tôi phải giết chết hai người!"
Trong cơn suy sụp, Ôn Noãn bật dậy, một luồng sức mạnh bất chợt trào dâng.
Cô lao về phía Ôn Kiều Kiều cùng với nỗi tuyệt vọng quyết liều chết một phen.
Ôn Kiều Kiều hoảng hốt, nhanh chóng né tránh.
Nhưng vẫn bị móng tay của Ôn Noãn cào lên mặt, để lại một vết máu dài.
Cô ta lâu nay luôn quý trọng dung mạo của mình, nên đã lập tức nghiến chặt răng, túm lấy đầu Ôn Noãn, và đập thẳng xuống mặt đất.
"Bịch..."
"Bịch..."
"Con tiện nhân, cô dám cào nát mặt tôi! Cô đi chết đi!"
Ôn Noãn phát ra những tiếng rên đau đớn, không còn chút sức lực để phản kháng nữa.
Ôn Kiều Kiều tức giận tới mức phát điên, nhấn chặt đầu của Ôn Noãn và đập liên tục xuống mặt đất cứng rắn.
Cho tới khi Ôn Noãn nằm yên trong vũng máu, gần như bất tỉnh.
Thì Ôn Kiều Kiều mới dừng việc trút giận, ném cô sang một bên như ném rác, nhìn hướng về phía vệ sĩ.
Nói rằng: "Mau mang hợp đồng chuyển nhượng cổ phần tới đây, để cho con tiện nhân này ký vào!"
Ngay sau khi Ôn Kiều Kiều vừa dứt lời, hai gã vệ sĩ lực lưỡng đang đứng canh chừng hai bên lập tức bước tới trước, dùng băng dính bịt miệng Ôn Noãn, và trói chặt tay chân cô lại.
Mượn dùng vũng máu trên mặt đất, Ôn Kiều Kiều cầm lấy tay Ôn Noãn ấn một dấu vân tay đỏ rực lên một bản hợp đồng.
Ôn Noãn yếu ớt mở mắt, chỉ có thể nhìn thấy gương mặt đang cười điên cuồng của Ôn Kiều Kiều.
Sau đó, cô bị nhét vào trong một cái túi đựng thi thể màu đen.
Cô cảm nhận rất rõ cơ thể mình bị ném từ trên cao xuống, và rơi vào làn sóng biển cuộn trào dữ dội bên dưới.
Nước biển lạnh buốt tràn vào miệng, mũi, khiến toàn bộ không khí còn lại cuối cùng trong phổi cô bị đẩy hết ra ngoài..
Căm hận!
Thực sự rất căm hận...
Nếu có thể làm lại một lần nữa…
Sau đó, Ôn Noãn hoàn toàn tắt thở.
...
Ầm...
Sấm sét vang lên, nước mưa trút xuống xối xả.
Ôn Noãn đột nhiên mở mắt ra, và phát hiện cô đang ngồi ở góc đại lễ đường của trường học, xung quanh có rất nhiều học sinh đang ngồi.
Ôn Noãn theo phản xạ đã cúi thấp đầu xuống, lập tức thông qua chiếc gương nhỏ trên bàn mà nhìn thấy được dáng vẻ hiện tại của mình...
Khoác trên mình bộ váy cưới trắng tinh khôi, nhưng gương mặt lại mang lớp trang điểm xấu xí tới mức đáng sợ.
Cùng lúc đó, những lời mỉa mai chua chát vang lên ngay bên tai.
"Đây chắc là lần thứ chín mươi chín Ôn Noãn ngỏ lời cầu hôn Lục Vân Cẩn rồi nhỉ? Chậc, không thể không nói, cô gái xấu xí Ôn Noãn đúng thực cố chấp."
"Cô cũng nói cô ta là cô gái xấu xí rồi, không cố chấp chắc chắn không thể gả đi được đâu! Tôi đã nghe nói qua rồi, cô ta muốn vào ngày mình tròn hai mươi tuổi, thì sẽ đăng ký kết hôn với nam thần Lục Vân Cẩn đấy!"
Những lời bàn tán của người khác trông giống như những cây kim đâm thẳng vào tai Ôn Noãn, nhưng điều này lại khiến Ôn Noãn đột nhiên ý thức ra được một sự thật kinh hoàng: Cô đã được tái sinh rồi!
Quay trở về hiện trường của màn cầu hôn Lục Vân Cẩn lần thứ chín mươi chín!
Ôn Noãn vẫn còn có chút không dám tin vào mắt mình.
Cô không ngừng kiểm tra gương mặt mình hết lần này tới lần khác xem có bị rạch nát hay không.
Tay chân lành lặn, ngay cả trước ngực cũng không có con dao đâm vào…
Không phải giấc mơ!
Cô đã quay trở về ngày trước ngày cô tròn hai mươi tuổi, quay trở về lúc mọi tai họa đều chưa xảy ra!
Mọi thứ, vẫn còn có thể cứu vãn được!
Ôn Noãn đột nhiên đứng bật dậy, định rời khỏi đây.
Thì ở cửa lễ đường vang lên những tiếng náo động, đám đông tự động đứng qua hai bên nhường ra một lối đi.
Ôn Noãn nhìn về hướng phát ra tiếng động, thì nhìn thấy Lục Vân Cẩn mặc áo sơ mi trắng, được mọi người vây quanh và đi về phía mình.
Anh ta có thân hình cao ráo, gương mặt điển trai.
Nhưng Ôn Noãn nhìn thấy rất rõ, trong đáy mắt anh ta đang ẩn chứa sự khó chịu!
Lục gia và Ôn gia vốn dĩ có hôn ước, từ sau khi Ôn Noãn được đón về từ dưới quê, đối tượng hôn ước bèn được chuyển từ Ôn Kiều Kiều qua cho cô.
Kiếp trước, Ôn Noãn vừa trở về tới Ôn gia, thì đã bị hôn ước này trói chặt.
Cô phải mang tội danh "nợ Ôn Kiều Kiều, cướp vị hôn phu của Ôn Kiều Kiều".
Trong kiếp này, cô không ngu xuẩn như thế nữa!
"Noãn Noãn, thật xin lỗi, lần này tôi vẫn không thể đồng ý với cô…"
Lục Vân Cẩn đi tới trước mặt Ôn Noãn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt, giọng điệu anh ta mang theo sự kiểm soát mà chỉ mình Ôn Noãn mới hiểu được.
Lục Vân Cẩn từng hứa riêng với Ôn Noãn rằng chỉ cần cô công khai ngỏ lời cầu hôn anh ta đủ một trăm lần trước mặt mọi người.
Thì anh ta sẽ tin vào tấm chân tình của cô và đồng ý ở bên cô.
Nhưng trong kiếp trước, tới lần cầu hôn thứ một trăm của cô.
Anh ta lại trở mặt, nói rằng cô đang bức ép anh ta!
Trong đáy mắt Ôn Noãn ánh lên một tia căm hận.
Ngay sau đó, cô cầm lấy bó hoa hồng vàng mà cô đã đặc biệt chuẩn bị cho Lục Vân Cẩn.
Giữa ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cô đập mạnh bó hoa vào đầu Lục Vân Cẩn!
"Tra nam, đi chết đi!"
Bab 1 Tái Sinh!
29/12/2025
Bab 2 Tôi muốn anh
29/12/2025
Bab 3 Hoắc gia để mắt tới Ôn Noãn
29/12/2025
Bab 4 Thoái hôn
29/12/2025
Bab 5 Cảm giác kích thích của việc vụng trộm
29/12/2025
Bab 6 Ôn Noãn thực sự là người xấu xí!
29/12/2025
Bab 7 Quỳ xuống xin lỗi trước mặt mọi người và học cách bò như chó
29/12/2025
Bab 8 Ôn Noãn nhận thua
29/12/2025
Bab 9 Vương Thiếu Kiệt đưa cao đôi tay ăn mừng chiến thắng
29/12/2025
Bab 10 Ai cho phép các người đi vậy
29/12/2025
Bab 11 Ôn Noãn, ai cho cô lá gan
29/12/2025
Bab 12 Con dao sượt qua mặt bà ta!
29/12/2025
Bab 13 Lấy hết sức cọ xát đế giầy vào mặt cô ta
29/12/2025
Bab 14 Cháu tới để thoái hôn
29/12/2025
Bab 15 Một chân đá cô ta xuống hồ bơi
29/12/2025
Bab 16 Nằm bò dưới đất, liếm sạch bánh kem
29/12/2025
Bab 17 Áp sát cơ thể vào người cô!
29/12/2025
Bab 18 Quỳ xuống bái tạ đại ân đại đức của họ
29/12/2025
Bab 19 Tôi sẽ bắt Lục gia các người xuống địa ngục!
29/12/2025
Bab 20 Quỳ xuống gọi bà cố
29/12/2025
Bab 21 Ánh mắt cô bừng bừng sát khí
29/12/2025
Bab 22 Tôi làm nhóm trưởng
29/12/2025
Bab 23 Rời khỏi đây ngay bây giờ, nhanh lên!
29/12/2025
Bab 24 Loài bò sát nhỏ cá sấu Caiman đen
29/12/2025
Bab 25 Một cuộc chiến áp đảo
29/12/2025
Bab 26 Đây là kết quả của việc đắc tội với tôi!
29/12/2025
Bab 27 Rất phù hợp để giết người
29/12/2025
Bab 28 Đều là con gái của Ôn Hải Phong
29/12/2025
Bab 29 Con chó cái chết tiệt, đi chết đi!
29/12/2025
Bab 30 Viên đạn lao nhanh về phía giữa trán Ôn Noãn
29/12/2025
Bab 31 Không ngờ em ấy là L của kiếp trước!
29/12/2025
Bab 32 Chị chính là cô W ư
29/12/2025
Bab 33 Xé xác Ôn Noãn thành trăm mảnh
29/12/2025
Bab 34 Tần Nhược Lan, con độc phụ này!
29/12/2025
Bab 35 Đại lão kính cẩn lễ phép
29/12/2025
Bab 36 Đứa trẻ này nên gọi cô là chị
29/12/2025
Bab 37 Nhà hàng tình nhân
29/12/2025
Bab 38 Cô ấy là lính đặc chủng ư
29/12/2025
Bab 39 Đàn ông hoang Hoắc Tư Dữ
29/12/2025
Bab 40 Hãy dọn sạch hai đống rác này ra ngoài
29/12/2025