[Ngọt ngào+Đuổi theo đến lò hỏa táng+Không tha thứ+Tát mặt] Diệp Sênh Ca là thiên kim thật mà nhà họ Diệp trải qua bao khó khăn mới tìm được. Thế nhưng, mọi người trong nhà họ Diệp lại chẳng ai thích cô, các anh trai thì lúc nào cũng trách móc, thậm chí còn không tiếc lời mắng chửi cô, còn thiên kim giả lại được cưng chiều hết mực. Diệp Sênh Ca quyết định không chịu đựng thêm nữa, lập tức cắt đứt quan hệ với nhà họ Diệp. Rời khỏi nhà trong ngày, Diệp Sênh Ca bất ngờ kết hôn vội với một đại lão bí ẩn và nhận giấy đăng ký kết hôn. Phải nhẫn nhịn thiên kim giả mãi? Phải cúi đầu trước các anh trai? Lần này, tuyệt đối không! Ngôi sao mới của làng múa, thần đua, nhà soạn nhạc thiên tài, chuyên gia phục chế cổ vật... Hàng loạt thân phận bí ẩn lần lượt được hé lộ, người của nhà họ Diệp cuối cùng cũng nhận ra bộ mặt thật của thiên kim giả và hối hận vô cùng. Bố ruột tức tốc bay từ nước ngoài về trong đêm: "Sênh Sênh, là bố sai rồi, bố đã không nhìn rõ lòng người..." M5ẹ ruột nước mắt ràn rụa: "Sênh Sênh, từ khi tìm được con về, mẹ vẫn chưa được ôm con lần nào..." Các anh trai quỳ dưới mưa, nước mắt lăn dài, tha thiết cầu xin Diệp Sênh Ca trở về nhà. Diệp Sênh Ca với đôi môi đỏ rực, nụ cười quyến rũ, đầy thách thức, lần này, cô tuyệt đối sẽ không tha thứ! Dưới ánh sao lấp lánh, đại lão nào đó đã ôm chặt cô vào lòng, giọng trầm khàn đầy âu yếm, ánh mắt tràn ngập cưng chiều: "Vợ yêu, chúng ta về nhà nào."
"Diệp Sênh Ca, quỳ xuống cho tôi! Dập đầu xin lỗi San San mau!"
Giọng nói lạnh lùng, khắc nghiệt của người đàn ông vang dội khắp phòng khách rộng lớn.
Diệp Sênh Ca đứng giữa phòng khách, hàng mi thanh mảnh khẽ rũ xuống, cô siết chặt máy ghi âm giấu trong túi áo, ngước nhìn người đàn ông đang ngồi trên sofa ra lệnh, đó là anh ba của cô, Diệp Hoài Cẩn.
Ngồi bên cạnh Diệp Hoài Cẩn là thiên kim giả, chẳng hề có chút quan hệ huyết thống nào với nhà họ Diệp, Diệp San San.
Mà giờ đây, anh trai ruột của cô lại ép cô phải quỳ xuống dập đầu trước Diệp San San.
"Diệp Sênh Ca! Cô cố ý đẩy San San xuống lầu, sao bụng dạ cô lại độc ác đến thế hả? Còn không bằng súc sinh!"
"Diệp Hoài Cẩn tôi không có loại em gái như cô!"
Không bằng súc sinh?
Lông mi Diệp Sênh Ca run lên, cô đè nén nỗi đau thắt lại nơi lồng ngực: "Tôi không có..."
Nhưng cô mới thốt ra ba chữ, Diệp Hoài Cẩn đã vớ lấy chiếc ly thủy tinh bên cạnh ném thẳng về phía cô!
"Cô còn dám chối!"
Choang một tiếng!
Chiếc ly đập trúng mu bàn chân Diệp Sênh Ca, vỡ tan tành ngay tại chỗ!
Mu bàn chân trắng nõn, mỏng manh của Diệp Sênh Ca lập tức sưng đỏ lên.
Những mảnh vỡ thủy tinh đâm xuyên qua da thịt, rạch vào bắp chân thon dài của cô, từng tia máu tươi rỉ ra trên làn da trắng như tuyết.
Thật chói mắt, thật chấn động.
Thế nhưng Diệp Sênh Ca vẫn đứng im bất động, dường như chẳng hề cảm thấy đau đớn.
Đây chẳng phải lần đầu tiên cô bị chính anh trai ruột của mình đánh mắng như thế này.
"Anh ba, anh đừng đánh chị nữa!" Diệp San San ở bên cạnh vội vàng lên tiếng cầu xin: "Chị không cố ý đẩy em xuống cầu thang đâu... Thật đó, chuyện này không liên quan đến chị, anh đừng trách chị nữa, đều tại em không cẩn thận..."
Diệp Hoài Cẩn lập tức đau lòng khôn xiết: "San San, sao đến giờ phút này em vẫn còn nói đỡ cho nó? Đứa em gái ngốc nghếch của anh ơi, em không nghĩ xem con gái con lứa bị đẩy xuống lầu như thế, nếu trên người để lại sẹo thì sẽ khó coi biết bao!"
"Nhưng mà anh ba..."
"Được rồi, San San ngoan, không được cầu xin giúp nó nữa! Mau để anh ba xem lúc nãy em có bị thương ở đâu không?"
"Em không sao, anh ba đừng lo lắng quá..."
Nhìn cảnh tượng anh em hoà thuận trước mắt, Diệp Sênh Ca bỗng cảm thấy mệt mỏi rã rời.
Diệp Hoài Cẩn xót xa cho Diệp San San là con gái, để lại sẹo sẽ không đẹp.
Vậy còn lúc nãy thì sao?
Anh ta chẳng hề đắn đo mà cầm cả chiếc ly ném vào cô!
Chân cô bị mảnh vỡ rạch ra bao nhiêu vết thương, máu vẫn đang chảy, lẽ nào cô sẽ không để lại sẹo sao?
Cô cũng là con gái, lại còn là em gái ruột của anh ta cơ mà!
Từ nhỏ cô đã lưu lạc bên ngoài, lớn lên trong cô nhi viện, sau đó được ông bà nội nhận nuôi và sống cùng họ.
Cô cũng từng được yêu chiều mà lớn lên.
Chưa từng bị ai đối xử tệ bạc như thế này!
Diệp Hoài Cẩn quan tâm Diệp San San xong, quay đầu lại liền thấy trên gương mặt tinh tế, rạng rỡ của Diệp Sênh Ca hiện lên vẻ giễu cợt nhàn nhạt, anh ta lập tức khó chịu: "Cô thể hiện thái độ gì đấy!"
"Diệp Sênh Ca, hai năm trước khi đón cô về nhà họ Diệp chúng tôi đã nói rồi, San San lớn lên ở đây từ nhỏ, dù không có quan hệ huyết thống thì cô cũng phải coi con bé như em gái ruột của mình!"
"Làm chị thì phải biết nhường nhịn, yêu thương và bảo vệ con bé!"
"Nhưng cô thì sao? Hai năm qua cô đã làm những gì!"
Nghe vậy, khóe môi đỏ mọng của Diệp Sênh Ca nở nụ cười khổ.
Hai năm trước khi người nhà họ Diệp tìm thấy cô, ông bà nội của cô đã qua đời, cô cứ ngỡ mình đã có người thân, từ nay không còn phải sống cô độc trên đời này nữa, nên đã từ chối lời mời của ông nội Phó Hạc Hiên, bạn thân của ông nội cô khi còn sống, để trở về nhà họ Diệp.
Suốt hai năm qua, cô làm gì cũng cẩn thận, chuyện gì cũng nhẫn nhịn.
Thứ gì tốt nhất cô đều nhường hết cho Diệp San San.
Còn bản thân cô thì hèn mọn đi sau lưng Diệp San San, nhặt nhạnh những thứ mà Diệp San San không cần tới.
Diệp Sênh Ca vốn tưởng làm vậy thì có thể từ từ hòa nhập vào gia đình này, khiến bố mẹ và năm người anh trai chấp nhận cô, coi cô là người nhà thực sự.
Thế nhưng cuối cùng họ lại mù quáng thiên vị Diệp San San, chỉ có không ngừng trách móc và mắng nhiếc đứa con gái ruột là cô!
Diệp Sênh Ca từng vô tình nghe thấy họ nói những lời độc ác và chán ghét: Nếu năm đó Diệp Sênh Ca chết quách ở bên ngoài thì tốt rồi, như vậy gia đình mình mới thật sự trọn vẹn.
Nếu năm đó… Diệp Sênh Ca chết ở bên ngoài thì tốt rồi...
Khi nghe thấy câu nói ấy, trái tim Diệp Sênh Ca đau nhói như bị một bàn tay khổng lồ siết chặt, đau đến mức không thở nổi!
Cô không hiểu rốt cuộc mình đã làm sai điều gì.
Tại sao người thân của mình lại chán ghét mình đến thế?
Thậm chí còn căm hận đến mức mong cô chết ở bên ngoài!
Đã vậy thì hai năm trước còn đón cô về nhà họ Diệp làm gì?
Diệp Sênh Ca khép hờ hàng mi, bỗng chốc cảm thấy lòng mình nguội lạnh như tro tàn, bình thản đến lạ thường.
Bỏ đi.
Cứ vậy đi.
Cô không cần ngôi nhà này nữa.
Cũng chẳng cần những người thân này nữa.
Không hiểu vì sao, khi Diệp Hoài Cẩn thấy Diệp Sênh Ca như thể đã buông bỏ điều gì đó, sắc mặt của cô nhẹ nhõm giống như vừa thoát xác hóa bướm để giành lấy cuộc sống mới.
Trong lòng Diệp Hoài Cẩn bỗng dâng lên một nỗi hoảng loạn vô cớ.
Anh ta đưa tay cầm lấy cây thước gỗ bên cạnh, quất thẳng về phía Diệp Sênh Ca: "Nếu cô còn không dập đầu nhận lỗi với San San, tôi sẽ dùng gia pháp dạy dỗ cô!"
Thế nhưng giây tiếp theo, cổ tay anh ta đã bị một bàn tay thanh mảnh nắm chặt lấy.
Là Diệp Sênh Ca!
Cô thế mà... dám ngăn anh ta!
"Diệp Sênh Ca, cô!"
Diệp Hoài Cẩn lập tức bất mãn, hai năm qua Diệp Sênh Ca luôn khép nép, luôn vâng dạ để lấy lòng bọn họ, bị mắng bị đánh cũng không dám hé răng nửa lời, thế mà giờ đây lại dám phản kháng?
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Diệp Hoài Cẩn, Diệp Sênh Ca không kìm được bật cười đầy mỉa mai, dung nhan rạng rỡ đến chói mắt.
"Tôi đã nói rồi, tôi không có đẩy Diệp San San."
Diệp Hoài Cẩn hoàn toàn không tin: "Đến nước này rồi cô còn dám xảo biện? Tôi thấy cô thiếu đòn rồi!"
"Diệp Hoài Cẩn," Ánh mắt Diệp Sênh Ca lạnh lẽo, không còn vương vấn một chút tình cảm nào: "Nếu tôi có bằng chứng chứng minh tôi không đẩy người, vậy..."
"Anh và Diệp San San phải quỳ xuống dập đầu xin lỗi tôi!"
"Cô nói cái gì?"
Diệp Hoài Cẩn suýt nữa tưởng mình nghe lầm, vừa giận vừa cuống.
"Cô dám bắt tôi quỳ xuống xin lỗi cô? Cô... cô đúng là đồ hỗn xược!"
Anh ta sẽ không bao giờ thừa nhận loại súc sinh này là em gái mình!
Diệp San San đang ngồi trên sofa xem kịch hay, mong chờ Diệp Sênh Ca bị đánh, giờ nghe thấy lời này, trong mắt không khỏi hiện lên tia nghi hoặc.
Bằng chứng?
Cô có thể có bằng chứng gì chứ!
Diệp San San cười thầm trong lòng rồi đứng dậy, giả vờ thấu hiểu mà khuyên can: "Anh ba, thôi bỏ đi, anh đừng giận chị nữa."
"San San, em không được nói giúp nó!" Diệp Hoài Cẩn gầm lên trong giận dữ, gân xanh trên trán nổi cả lên: "Anh muốn xem coi nó có thể lấy ra được bằng chứng gì!"
Vẻ mặt Diệp Sênh Ca vẫn dửng dưng, đưa tay lấy một vật từ trong túi ra.
Diệp San San cúi đầu nhìn, đến khi nhìn rõ đó là vật gì, sắc mặt cô ta lập tức cắt không còn giọt máu.
Máy... máy ghi âm?
Sao lại như thế được!
Sao Diệp Sênh Ca lại có thể giấu máy ghi âm trong người?
Diệp Sênh Ca cầm máy ghi âm, vô cảm nhấn nút phát.
Sau một hồi âm thanh rè rè, trong máy ghi âm phát ra một giọng nữ giả vờ yếu đuối: "Chị, chị xem đứng ở vị trí này thế nào?"
Diệp Hoài Cẩn lập tức nhận ra đó là giọng của Diệp San San.
Tiếp đó, một giọng nữ trong trẻo như tiếng suối reo vang lên: "Diệp San San, cô đứng ở đầu cầu thang làm gì?"
Diệp Hoài Cẩn cũng nhận ra, đó là giọng của Diệp Sênh Ca!
Giây tiếp theo, Diệp Hoài Cẩn nghe thấy Diệp San San dùng chất giọng yếu ớt đó nói ra những lời cực kỳ độc địa: "Chị, nếu như em nói chính chị đã đẩy em xuống lầu, lúc đó anh ba sẽ phạt chị và mắng chị thế nào nhỉ?"
Bab 1 Máy ghi âm chứng minh trong sạch
06/01/2026
Bab 2 Người đàn ông ấy
06/01/2026
Bab 3 Vị hôn phu
06/01/2026
Bab 4 Hôm nay đăng ký kết hôn
06/01/2026
Bab 5 Anh ghen rồi
06/01/2026
Bab 6 Anh cả Diệp Minh Triết
06/01/2026
Bab 7 Đến vì ai
06/01/2026
Bab 8 Chấn động hiện trường
06/01/2026
Bab 9 Ai đứng nhất
06/01/2026
Bab 10 Lời chúc mừng từ Phó tổng
06/01/2026
Bab 11 Diệp Sênh Ca là vợ tôi, cảm ơn
06/01/2026
Bab 12 Ngủ cùng vợ
06/01/2026
Bab 13 Vả mặt bố nhà họ Diệp!
06/01/2026
Bab 14 Vả mặt Diệp San San! Tên cuồng vợ lên sàn
06/01/2026
Bab 15 Vả mặt Diệp Hoài Cẩn!
06/01/2026
Bab 16 Tiếp tục vả mặt, bậc thầy giám định tranh
06/01/2026
Bab 17 Thân phận mới ra đời
06/01/2026
Bab 18 Vả mặt Diệp Minh Triết!
06/01/2026
Bab 19 Là dành cho Diệp Sênh Ca
06/01/2026
Bab 20 Chân tướng năm đó
06/01/2026
Bab 21 Bế kiểu công chúa ~
06/01/2026
Bab 22 Diệp Sênh Ca, em là tổ tông của tôi
06/01/2026
Bab 23 Sinh con với vợ
06/01/2026
Bab 24 Diệp Sênh Ca, mẹ hy vọng cô chết ở ngoài kia
06/01/2026
Bab 25 Muốn nhận Diệp San San làm học trò
06/01/2026
Bab 26 Xuất hiện áp đảo, dùng thực lực vả mặt!
06/01/2026
Bab 27 Hạng nhất là Diệp San San
06/01/2026
Bab 28 Chuyển ngoặt cực gắt! Công khai sự thật!
06/01/2026
Bab 29 Hạng nhất! Điên cuồng vả mặt!
06/01/2026
Bab 30 Lộ diện thân phận!
06/01/2026
Bab 31 Vả mặt liên hoàn! Diệp San San không xứng!
06/01/2026
Chương 32 Đời này sẽ không bao giờ quay về nhà họ Diệp
07/01/2026
Chương 33 Anh trai, em và chị dâu bị dính tin đồn rồi
Hôm nay00:03
Bab 34 Hóa ra dsclct là...
Hôm nay10:00
Bab 35 Cho Diệp Hoài Cẩn vào danh sách đen!
Hôm nay10:00
Bab 36 Diệp Hoài Cẩn lén xem Diệp Sênh Ca livestream
Hôm nay10:00
Bab 37 Công khai tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Diệp!
Hôm nay10:00
Bab 38 Cả nhà họ Diệp đều bị cho vào danh sách đen
Hôm nay10:00
Bab 39 Người nhà họ Diệp không có tư cách phán xét em
Hôm nay10:00
Bab 40 Diệp Hoài Cẩn phát hiện Diệp San San là trà xanh
Hôm nay10:00