Vợ yêu ngoan ngoãn, Mộ tổng hạ mình, phát điên vì cô

Vợ yêu ngoan ngoãn, Mộ tổng hạ mình, phát điên vì cô

Roda Kinder

Đô Thị Đương Đại | 1  Chương/Ngày
4.6
Bình luận
2.7M
Duyệt
280
Chương

Lâu nay Cố Khuynh Thành luôn cho rằng, chỉ cần cô ngoan một chút, thì sẽ có một ngày, Mộ Đình Kiêu sẽ đem lòng yêu cô. Nhưng, Thẩm Đường - bạch nguyệt quang mà chồng cô luôn nhớ nhung ngày đêm, rất yêu nhưng không thể có được đã quay trở về rồi. Đúng thực là cô rất ngoan, do đó, hôn lễ của cô cũng chỉ do một mình cô tổ chức; cấp cứu của cô, cũng chỉ có một mình cô đơn độc nằm trên giường phẫu thuật của bệnh viện. Người ngoài đều nói cô điên rồi, cô đúng thực đã hóa điên rồi, không ngờ lại điên loạn tới mức không chút sĩ diện mà yêu người đàn ông đó. Về sau, tất cả mọi người đều nói Cố Khuynh Thành đã mắc bệnh nan y, sắp chết rồi. Mộ Đình Kiêu như phát điên lên: "Không được, Anh không cho phép em chết." Nhưng cô lại mỉm cười như được giải thoát: "Thật tốt quá, không còn phải ngay cả hít thở cũng nhớ tới anh nữa, em được tự do rồi." Đúng vậy, Cố Khuynh Thành không còn cần anh nữa.

Nhân vật chính

: Cố Khuynh Thành và Mộ Đình Kiêu

Chương 1 Em muốn anh ở bên em

Loại chuyện giữa nam nữ, luôn khiến con người ta vừa vui sướng vừa đau khổ.

"Ngoan, thêm một lần nữa."

Cố Khuynh Thành cả người ướt đẫm mồ hôi, vừa mệt mỏi nằm xuống thì cơ thể mềm mại đã lại bị anh ôm lên.

Động tác của anh vừa mạnh mẽ vừa gấp gáp, nhưng vào khoảnh khắc quan trọng, cô vẫn ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt van nài hỏi anh:

"Đình Kiêu, không dùng biện pháp tránh thai nữa được không? Em muốn có một đứa con."

Mộ Đình Kiêu rõ ràng sững lại một chút.

Nhưng rất nhanh anh đã lạnh lùng mở miệng, giọng nói vang thẳng vào tai cô: "Có con sẽ kéo theo nhiều vấn đề, bây giờ anh chưa muốn có."

Cố Khuynh Thành cắn môi, đôi mắt lập tức đỏ hoe: "Nhưng chúng ta sắp kết hôn rồi, người lớn trong nhà cũng rất mong có một đứa cháu, thật sự không được sao?"

Những lời này, đã mang theo ý cầu khẩn.

Bởi vì, cô thật sự rất muốn gả cho anh, cùng anh xây dựng một gia đình hạnh phúc, sinh một đứa con.

Nhưng nhìn khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn của Mộ Đình Kiêu, cô cuối cùng vẫn thỏa hiệp: "Được rồi, chuyện con cái chúng ta bàn sau vậy."

Sắc mặt của Mộ Đình Kiêu lúc này mới dịu đi đôi chút.

Ngay khi anh định tiếp tục, điện thoại vang lên.

Cuộc gọi vừa kết nối, một giọng nói dịu dàng mềm mại truyền đến: "Đình Kiêu, xin lỗi, muộn thế này rồi còn làm phiền anh."

"Nhưng mà vừa nãy em không cẩn thận ngã trong phòng khách, chân đau quá. Nếu anh bận, thì em tự mình…"

Thẩm Đường còn chưa nói hết câu, Mộ Đình Kiêu đã lên tiếng: "Em ở yên đó đợi anh, anh sẽ đến ngay."

"Được, Đình Kiêu, em không làm phiền anh và Khuynh Thành chứ? Đừng để cô ấy hiểu lầm.

Hay là, để em tự bắt xe…"

"Không phiền gì cả, em đừng nghĩ nhiều." Giọng của Mộ Đình Kiêu nhẹ nhàng ấm áp như làn gió xuân.

Ha ha...

Cố Khuynh Thành thật sự rất muốn cười.

Bây giờ cả hai người đang ở trong phòng tắm, cơ thể đều ướt đẫm, bầu không khí mờ ám, tên đã lên cung, chỉ chờ nhắm bắn.

Cái gọi là "không phiền gì cả" của Mộ Đình Kiêu chính là như thế này.

Hóa ra, được thiên vị chính là không cần kiêng nể gì, là có đặc quyền, là ngoại lệ, là vượt ra khỏi mọi quy tắc.

Chỉ tiếc rằng, người phụ nữ được vị hôn phu của cô thiên vị lại không phải là cô, mà là một cô gái khác.

Thật mỉa mai làm sao!

Rất nhanh, Cố Khuynh Thành đã bị quấn lại.

Chiếc khăn tắm lớn phủ lên người cô, che đi thân hình quyến rũ.

"Anh bế em lên giường, em ngủ trước đi!" Mộ Đình Kiêu nói, giọng hiếm khi dịu dàng.

Nhưng những lời này lại như một gáo nước lạnh, dội thẳng vào trái tim cô.

Anh định đi tìm Thẩm Đường?

Cố Khuynh Thành siết tay thật chặt, toàn thân gần như cứng đờ.

Một lúc lâu sau, cô bước từng bước nhỏ, chậm rãi tiến lại gần, làm ra hành động mà ngay cả bản thân cô cũng thấy điên rồ đến cực điểm và không dám tin.

Cô đưa tay, ôm chặt lấy Mộ Đình Kiêu.

Cô cất giọng dịu dàng, cũng đầy run rẩy: "Hôm nay ở lại với em, đừng đi được không?"

Mộ Đình Kiêu rõ ràng cũng có chút bất ngờ.

Nhưng chuyện đó chỉ xảy ra trong khoảnh khắc, anh nhanh chóng phản ứng, xoa nhẹ mái tóc cô.

"Đừng làm loạn, cô ấy bị thương, không phải chuyện nhỏ."

"Nhưng bây giờ em cũng rất cần anh, em không muốn anh rời đi." Cố Khuynh Thành đỏ mắt, cắn chặt đôi môi đến bật máu.

"Đừng làm loạn, Khuynh Thành, trong lòng anh, em luôn là người ngoan ngoãn, hiểu chuyện."

Nhưng hôm nay cô không muốn hiểu chuyện, cô chỉ muốn giữ anh lại.

"Đình Kiêu…" Cố Khuynh Thành nhìn anh đầy lưu luyến.

"Nghe lời, buông ra."

Cố Khuynh Thành lắc đầu.

"Anh nói lại lần nữa, buông ra!"

Ánh mắt của Mộ Đình Kiêu nhanh chóng lạnh đi, anh mím môi, bàn tay to lớn từng chút một gỡ từng ngón tay cô ra.

Lực mạnh đến mức làm cô đau.

Không còn dũng khí níu giữ, cô cười khổ một tiếng, buông tay trong sự chán nản.

"Anh đi rồi sẽ về." Mộ Đình Kiêu để lại một câu như vậy trước khi rời đi.

Đi rồi sẽ về?

Câu này chắc chỉ có thể lừa được đứa trẻ ba tuổi. Có lần nào Thẩm Đường gọi mà anh quay lại chưa?

Mộ Đình Kiêu không muốn cô mang thai, chắc cũng là vì Thẩm Đường.

Dù sao thì đó cũng là người phụ nữ được anh cẩn thận đặt trong lòng, yêu mà không thể có được, là mối tình đầu mà bất kỳ người đàn ông nào cũng không thể quên, tất nhiên phải được nâng niu như báu vật.

Tắm xong, Cố Khuynh Thành rúc vào trong chăn.

Nhưng chiếc giường đêm nay dường như đặc biệt lạnh lẽo, dù cô có cố gắng thế nào cũng không thể ủ ấm nó.

Sáu giờ sáng.

Cô nhận được cuộc gọi từ mẹ chồng tương lai: "Thời gian tổ chức đám cưới đã chọn xong rồi, ba tháng nữa, là ngày lành tháng tốt."

Đây chắc là thời gian mà Giang Thư Lan tìm thầy xem cho, thích hợp để cưới gả.

"Cô gọi điện là để nhắc con, bảo bố mẹ cô chuẩn bị càng sớm càng tốt.

Dù nhà họ Mộ chúng tôi giàu có, nhưng cũng không phải kiểu tiêu tiền như nước, nhà cô đừng nghĩ đến chuyện bán con gái. Còn nữa, chuẩn bị của hồi môn cho đàng hoàng, đừng để quá sơ sài, làm mất mặt chúng tôi."

Cố Khuynh Thành trả lời từng câu một: "Vâng, cô cứ yên tâm, con sẽ nói với bố mẹ, tiền sính lễ con không lấy một đồng nào cả."

Nhưng lời này lại không thể làm hài lòng Giang Thư Lan.

Ngược lại, cô còn bị bà mỉa mai thêm một trận: "Đúng là đồ rẻ tiền."

Cố Khuynh Thành chỉ nghe, không giải thích gì thêm.

Chỉ có cô biết rõ, dù có lấy sính lễ, thì cũng chỉ rơi vào tay người bố vô tình và bà mẹ kế cay nghiệt của cô mà thôi.

"Thật không hiểu nổi Đình Kiêu nhìn trúng con ở điểm nào, vừa nghèo vừa tầm thường.

Nếu không phải con trai cô nhất quyết đòi cưới con, và bà cụ cũng đồng ý, thì đánh chết cô cũng sẽ không gật đầu."

Trước khi cúp máy, Giang Thư Lan lại càu nhàu thêm một hồi.

Cố Khuynh Thành cười khổ.

Đúng vậy!

Việc cô và Mộ Đình Kiêu đính hôn, giống như một giấc mơ.

Nhưng được gả cho Mộ Đình Kiêu, trở thành vợ anh, là ước nguyện lớn nhất đời này của cô.

Năm mười lăm tuổi…

Mẹ kế nói là đưa cô đi dự tiệc của các quý bà, địa điểm chính là nhà họ Mộ.

Cô bị mẹ kế sắp đặt, trượt chân ngã xuống hồ bơi.

Khi ấy Cố Khuynh Thành nghĩ rằng, cô sẽ chết.

Nhưng không ngờ, vào khoảnh khắc đó, có một chàng trai trẻ lao mình nhảy xuống nước.

Anh ôm lấy cô, kéo cô ra khỏi làn nước lạnh lẽo, cứu cô thoát khỏi bàn tay thân chết.

Khi tỉnh lại, cô chỉ nhìn thấy bóng lưng anh rời đi.

Nhưng chiếc đồng hồ đen trên cổ tay anh, cô đã nhớ nó thật kỹ.

Sau này, cô nhận ra anh nhờ chiếc đồng hồ giống hệt.

Đúng vậy, Mộ Đình Kiêu đã cứu cô.

Một lần cứu mạng, cô đã trao trọn trái tim mình cho anh, không giữ lại gì.

Từ ngày đó, ước mơ của cô chính là được gả cho anh.

Nắm tay anh, cùng anh đi hết cuộc đời.

Có tiếng bước chân từ dưới lầu vọng lên, kéo Cố Khuynh Thành ra khỏi dòng suy nghĩ.

Ngay sau đó, cửa phòng ngủ bị đẩy ra.

Ánh mắt và chân mày Mộ Đình Kiêu đều lộ rõ vẻ mệt mỏi, bộ vest trên người cũng nhăn nhúm.

Không ngoài dự đoán, anh lại chăm sóc Thẩm Đường cả đêm.

Cái gọi là "đi rồi sẽ về" đâu?

Cố Khuynh Thành dời ánh mắt sang chỗ khác, cố gắng không nhìn anh.

Nhưng Mộ Đình Kiêu lại đưa tay trực tiếp kéo cô vào lòng, đôi môi lạnh lẽo khẽ chạm vào cô, giọng nói trầm thấp, dịu dàng hỏi: "Giận rồi à?"

Cố Khuynh Thành né tránh, không nói gì.

Cô rõ ràng ngửi thấy mùi nước hoa của phụ nữ trên người anh, điều quan trọng hơn là, trên áo sơ mi của anh có dấu son môi, đỏ rực và vô cùng chói mắt.

Dấu vết thuộc về Thẩm Đường ấy, như một cây kim, từng chút một đâm vào trái tim cô.

Rất đau.

"Anh còn yêu Thẩm Đường không?"

Đột nhiên, Cố Khuynh Thành nhìn anh, giọng nói nhẹ nhàng, cứ thế mà hỏi anh.

Mộ Đình Kiêu đưa tay ôm cô vào lòng.

Sau đó, giọng nói trầm ấm, quyến rũ của anh vang lên: "Trong đầu em suốt ngày nghĩ gì vậy?"

"Anh thừa nhận Thẩm Đường có chút đặc biệt với anh, nhưng chỉ là tình cảm giữa bạn học, không có gì hơn ngoài đó."

Cố Khuynh Thành không phản bác, chỉ nhìn anh: "Vậy còn em thì sao?

Đình Kiêu, anh có yêu em không?"

Tiếp tục đọc

Sách tương tự

Dụ dỗ cô ấy! Ông chú cũ điên cuồng và dâm đãng

Dụ dỗ cô ấy! Ông chú cũ điên cuồng và dâm đãng

Penelope
5.0

Người bạn trai cũ từng biến mất suốt hai năm, giờ đây lại trở thành chú ruột của bạn trai hiện tại của Phương Tri. Trước mặt người ngoài, Tống Hoài Yến luôn là vị giám đốc quyền lực, lạnh lùng và kiêu ngạo. Nhưng sau lưng, anh ta tháo bỏ lớp mặt nạ, trở thành kẻ điên cuồng, ám ảnh bệnh hoạn, chỉ muốn giam giữ cô mãi mãi trên giường mình. Để thoát khỏi sự kiểm soát bệnh hoạn ấy, Phương Tri quay sang tìm đến người đàn ông lạnh lùng, quyền lực, luôn xuất hiện trên chiếc xe lăn. Cô mong lợi dụng quyền lực và sự che chở của anh, đổi lấy một chút tự do cho mình. Phương Tri từng nghĩ Lục Kim An chỉ là một doanh nhân vừa điềm đạm vừa lạnh lùng. Nhưng sau này cô mới phát hiện, mình chỉ đang rơi vào từng cái bẫy mà anh ta đã dày công sắp đặt. Lục Kim An và Tống Hoài Yến vốn chẳng khác gì nhau, cả hai đều là những kẻ săn mồi đang rình rập bên lề, chỉ chờ thời cơ để nuốt chửng cô. Cô mắc kẹt trong mối quan hệ rối rắm giữa ba người, chẳng thể nào thoát ra được, cho đến cuối cùng... “Đừng đi.” Tống Hoài Yến đỏ hoe mắt quỳ xuống trước mặt cô, hứa sẽ cho cô tất cả tự do, một tay đưa ra chiếc vòng cổ như một lời hứa cam kết. Lục Kim An ôm lấy eo cô, đưa sợi dây cho cô, dịu dàng nói: “Đổi lại, lần này để em nắm quyền kiểm soát chúng ta.” Cả hai đều sẵn lòng phục tùng dưới chân cô.

Sau ly hôn tiểu thư mỗi ngày một thân phận

Sau ly hôn tiểu thư mỗi ngày một thân phận

Nikolos Bussini
5.0

[Sau ly hôn + Thân phận + Theo vợ đến lò hỏa táng + Tiểu thư thật hư + Cái tát sung sướng] Khi Tiêu Lẫm bị mù trong một vụ tai nạn xe hơi, tất cả các tiểu thư trong Kinh Thành đều tránh xa anh ta, là Hứa Du Nhiên không chút do dự kết hôn với anh ta. Ba năm sau, Tiêu Lẫm nhìn lại được, mua 300 tỷ trang sức chỉ để giành được nụ cười của bạch nguyệt quang, ném cho Hứa Du Nhiên là một thỏa thuận ly hôn. Anh ta nói: "Tôi và Thanh Thanh đã bỏ lỡ nhiều năm như vậy vì cô, tôi không muốn cô ấy chờ đợi thêm nữa!" Hứa Du Nhiên nhanh chóng ký tên. Mọi người đều cười nhạo cô: Cười cô từ một con gà lôi thành phượng hoàng và gả vào nhà họ Tiêu. Cười cô là một con phượng hoàng rơi khỏi chuồng và tệ hơn cả một con gà, và lại trở thành một người phụ nữ bị bỏ rơi. Nhưng không biết rằng, cô là thần y đã chữa lành mắt của Tiêu Lẫm. Cô là nhà thiết kế trang sức 300 tỷ đó. Cô là vị thần thống trị thị trường chứng khoán. Cô là hacker hàng đầu... thậm chí là tiểu thư thật của nhà tổng thống! Chồng cũ hối hận đến mức quỳ xuống cầu hôn: "Nhiên Nhiên, em có thể cho anh thêm một cơ hội không?" Bá tổng hống hách nào đó trực tiếp ném người ra ngoài: "Nhìn kỹ đi! Đây là vợ tôi!" Hứa Du Nhiên: "..." Thật hiếm có, một cây sắt ngàn năm lại có thể nở hoa!

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cecilia
4.7

Tống Hoan là cô gái xấu xí vô dụng không được cưng chiều, còn con gái của mẹ kế lại xinh đẹp tài ba, còn sắp gả cho người thừa kế hào môn Hoắc Tư Dực, danh giá vộ cùng. Ai ai cũng thích bợ đỡ nịnh nọt, Thẩm Thanh Âm càng thêm khí thế hơn người, "Vinh Hoan, cô sẽ bị tôi chà đạp dưới chân như con chó mãi mãi!" Tuy nhiên, vào ngày cưới, mọi người lại thấy Tống Hoan mặc váy cưới lộng lẫy bước vào nhà họ Hoắc, còn Thẩm Thanh Âm thì trở thành trò cười. Cả thành phố đều hoang mang, tại sao lại như vậy? Không ai tin rằng cậu ấm Hoắc Tư Dực lại thích một cô gái xấu xí vô dụng, ai cũng chờ đợi ngày Tống Hoan bị đuổi ra khỏi nhà. Nhưng chờ mãi, điều họ thấy lại là Tống Hoan bỗng nhiên tỏa sáng. Nữ hoàng y dược, chuyên gia tài chính, thiên tài giám định bảo vật, bố già trong lĩnh vực AI.v...v..., từng lớp thân phận bị lộ ra làm những kẻ trêu chọc phải choáng váng. Hải Thành bùng nổ rồi! Nhà họ Thẩm hối hận không kịp, thanh mai trúc mã quay lại nịnh nọt, nhưng chưa kịp nghe Tống Hoan từ chối. Người thừa kế của hào môn, Hoắc Tư Dực, đăng tải một bức ảnh không tì vết không nhờ phấn son, khiến Tống Hoan trở thành cơn sốt trên mạng xã hội!

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Vợ yêu ngoan ngoãn, Mộ tổng hạ mình, phát điên vì cô
1

Chương 1 Em muốn anh ở bên em

26/05/2025

2

Bab 2 Đình Kiêu, anh có yêu em không

26/05/2025

3

Bab 3 Gì cơ, Đình Kiêu không thể sinh con

26/05/2025

4

Bab 4 Món quà của cô ta, thật rẻ tiền

26/05/2025

5

Bab 5 Anh đang đợi cô chủ động cầu xin

26/05/2025

6

Bab 6 Lúc nguy nan, anh sẽ cứu ai

26/05/2025

7

Bab 7 Rót trà xin lỗi Cố Khuynh Thành

26/05/2025

8

Bab 8 Vẫn chưa hết giận sao

26/05/2025

9

Bab 9 Bị thương rồi sao không nói với anh

26/05/2025

10

Bab 10 Khi Mộ Đình Kiêu dịu dàng

26/05/2025

11

Bab 11 Cố Khuynh Thành gặp nguy hiểm

26/05/2025

12

Bab 12 Cố Khuynh Thành, đi chết đi!

26/05/2025

13

Bab 13 Cô và Thẩm Đường, anh sẽ chọn ai

26/05/2025

14

Bab 14 Anh hối hận rồi phải không

26/05/2025

15

Bab 15 Chúng ta kết thúc trong hòa bình đi

26/05/2025

16

Bab 16 Cô Cố bỏ nhà đi rồi

26/05/2025

17

Bab 17 Kiên nhẫn dỗ dành cô ấy

26/05/2025

18

Bab 18 Đúng vậy, tôi ghê tởm anh

26/05/2025

19

Bab 19 Mộ Đình Kiêu tìm thấy cô

26/05/2025

20

Bab 20 Cố Khuynh Thành trút cơn thịnh nộ

26/05/2025

21

Bab 21 Có thù báo thù, có oán báo oán

26/05/2025

22

Bab 22 Mộ Đình Kiêu từ trên trời rơi xuống

26/05/2025

23

Bab 23 Anh không thể kiềm chế

26/05/2025

24

Bab 24 Anh thích sự ngại ngùng của cô

26/05/2025

25

Bab 25 Phải biết yêu thương vợ

26/05/2025

26

Bab 26 Sự thật về việc Đình Kiêu cầu hôn cô

26/05/2025

27

Bab 27 Làm rõ mọi chuyện khó đến thế sao

26/05/2025

28

Bab 28 Yêu anh suốt 365 ngày

26/05/2025

29

Chương 29 Cún con nhỏ của cô đến rồi

26/05/2025

30

Chương 30 Cố Khuynh Thành tự phạt mình bằng ba ly rượu

26/05/2025

31

Bab 31 Giành đưa cô về nhà

26/05/2025

32

Chương 32 Thích, em chỉ thích anh mà thôi

27/05/2025

33

Chương 33 Mộ Đình Kiêu làm nũng đòi ôm

28/05/2025

34

Chương 34 Người anh gọi là Thẩm Đường

29/05/2025

35

Chương 35 Cơn ghen ngùn ngụt của Mộ Đình Kiêu

30/05/2025

36

Chương 36 Nụ hôn quả táo!

31/05/2025

37

Chương 37 : Phụ nữ, đừng có được voi đòi tiên

01/06/2025

38

Chương 38 Ngủ cùng nhau

02/06/2025

39

Chương 39 : Nửa đêm sốt cao

03/06/2025

40

Chương 40 Lời xin lỗi của Mộ Đình Kiêu

04/06/2025