Tái hôn với ông trùm, chồng cũ thế thân vô cùng hối hận

Tái hôn với ông trùm, chồng cũ thế thân vô cùng hối hận

Beckett Roan

Đô Thị | 2  Chương/Ngày
5.0
Bình luận
141.4K
Duyệt
150
Chương

Trì Vũ Thư đã tận mắt chứng kiến sự lạnh lùng, tàn nhẫn của Thẩm Cẩn Quân, thậm chí còn giúp anh mua thuốc tránh thai khẩn cấp cho người tình của anh ta. Suốt bao năm chịu đựng, tất cả chỉ vì Thẩm Cẩn Quân là người thay thế cho Phó Tư Cẩn – người yêu đã khuất của cô. Cô lừa anh ký vào đơn ly hôn, bình tĩnh nói: "Thẩm Cẩn Quân, tôi chưa từng yêu anh." Thẩm Cẩn Quân hoàn toàn sụp đổ, đôi mắt đỏ hoe: “Không được đi! Anh không đồng ý ly hôn.” … Phó Tư Cẩn - người thừa kế tập đoàn chết đi sống lại, nay trở về với diện mạo mới nhưng vẫn là vương giả. Cô dò xét anh, điều tra anh, nhưng hết lần này đến lần khác đều làm cô thất vọng. Cho đến khi cô thực sự tuyệt vọng, quyết tâm cắt đứt hoàn toàn với anh, thì anh lại khóc đỏ mắt, khẩn thiết cầu xin: "Xin lỗi, anh yêu em!"

Nhân vật chính

: Trì Vũ Thư và Thẩm Cẩn Quân

Tái hôn với ông trùm, chồng cũ thế thân vô cùng hối hận Bab 1 Cô vốn không hề yêu anh ta

Lúc Trì Vũ Thư cầm thỏa thuận ly hôn bước ra khỏi văn phòng luật, trên trời đang lất phất cơn mưa bụi dày đặc.

Vừa định lên xe, điện thoại của chồng cô - Thẩm Cẩn Quân đã gọi tới.

Trì Vũ Thư lặng người đi, rồi mới bắt máy.

Đầu dây bên kia, giọng điệu Thẩm Cẩn Quân hơi lạnh lùng: "Cô không có ở nhà?"

Trì Vũ Thư sững sờ, trong thoáng chốc cô cảm thấy giọng điệu của anh ta có chút kỳ lạ, dường như đang quan tâm mình.

Cô rủ mắt khẽ nói: "Lát nữa tôi sẽ về ngay, anh..."

Thẩm Cẩn Quân lên tiếng ngắt lời: "Trên đường về mua một tuýp thuốc mỡ tiêu sưng."

Trì Vũ Thư nhíu mày, dù đã quyết định ly hôn và buông tay, nhưng trong lòng cô vẫn không thể khống chế được mà trào dâng một nỗi lo lắng.

"Anh bị thương sao? Có nghiêm trọng không? Tim không cảm thấy đau chứ? Tôi về xử lý cho anh ngay đây."

Thế nhưng giây tiếp theo, âm thanh truyền đến từ ống nghe khiến lồng ngực cô lạnh toát.

"A Quân, em vẫn còn đau lắm... Anh đáng ghét chết đi được!"

Giọng nói đó vừa nũng nịu vừa mềm mại, ngọt ngào như thể có mật chảy ra vậy.

Đó là bạch nguyệt quang của Thẩm Cẩn Quân - Hứa Khanh Khanh.

Ngay sau đó, giọng nói hờ hững của Thẩm Cẩn Quân truyền tới: "Vừa nãy tôi không chú ý chừng mực nên làm Khanh Khanh bị thương, cô không tiện xử lý, cứ mau chóng mua thuốc về đây là được."

"Đúng rồi, mua thêm một viên thuốc tránh thai khẩn cấp nữa."

Không đợi cô kịp lên tiếng, cuộc gọi đã bị ngắt.

Gió đêm hiu hắt, Trì Vũ Thư nghe tiếng tút tút kéo dài trong máy, cảm thấy đầu ngón tay lạnh đến mức chẳng còn chút nhiệt độ nào.

Để một người vợ như cô đi mua thuốc tránh thai cho nhân tình sao?

Kết hôn ba năm, Thẩm Cẩn Quân chưa từng chạm vào cô, trong mắt anh ta, cô chỉ là một kẻ bám đuôi mặc anh ta sai bảo, cô yêu anh ta đến mức chẳng còn lòng tự trọng, thế nên anh ta cũng hoàn toàn chẳng thèm để tâm đến cảm xúc của cô.

Nhưng mà anh ta thấy vui là được.

Anh ta vui thì trái tim của A Cẩn đang đập trong lồng ngực anh ta mới có thể bình an vô sự.

Cô lặng lẽ mua thuốc mỡ và thuốc tránh thai khẩn cấp rồi lái xe về nhà, lúc đẩy cửa bước vào, Hứa Khanh Khanh đang ngồi trong lòng Thẩm Cẩn Quân, chiếc váy ngủ dây trên người cô ta xộc xệch, trên cổ và trước ngực đầy những vết hôn.

Thẩm Cẩn Quân đang bóc vỏ nho đút vào miệng cô ta, giọng điệu nửa dỗ dành nửa nuông chiều: "Cục cưng vẫn còn giận anh à? Lần sau anh không bắt nạt em nữa, có được không?"

"Mai dẫn em đi chơi, cả ngày đều sẽ ở bên em, nhé?"

Cô gái ấm ức tựa vào lòng anh ta, ngoan ngoãn gật đầu, giọng điệu nũng nịu: "Không được lừa em nhé."

Rõ ràng đó là chồng của cô, nhưng khoảnh khắc này, Trì Vũ Thư lại thấy bọn họ cực kỳ ân ái, ngược lại người vợ danh chính ngôn thuận như cô mới là kẻ thừa thãi.

Cô xách túi giấy đựng thuốc đứng im không nói gì, lúc Hứa Khanh Khanh ngẩng đầu lên vô tình nhìn thấy cô, ánh mắt cô ta lập tức tối sầm lại.

Nhưng mà rất nhanh, cô ta liền tỏ ra vẻ mặt sợ hãi và bất an.

"Chị Vũ Thư, chị đã về rồi ạ?"

Hứa Khanh Khanh làm bộ muốn đứng dậy khỏi vòng tay Thẩm Cẩn Quân, trông có vẻ vô cùng sợ hãi: "Em xin lỗi, em..."

Thế nhưng Thẩm Cẩn Quân lại vươn cánh tay dài, kéo Hứa Khanh Khanh vào lòng.

"Để ý cô ta làm gì? Không thích anh ôm em nữa à?"

Anh ta thậm chí còn chẳng thèm nhìn thẳng Trì Vũ Thư, chỉ lạnh lùng lên tiếng: "Để đồ lên bàn rồi sau đó lên lầu đi, đừng tới làm phiền tôi và Khanh Khanh."

Hóa ra Thẩm phu nhân như cô, xuất hiện ngay trong chính ngôi nhà của mình cũng bị coi là làm phiền.

Trì Vũ Thư nhìn thấy tia khiêu khích lóe lên trong mắt Hứa Khanh Khanh, cô cười tự giễu một tiếng: "Vậy anh nghỉ ngơi cho tốt đi, trái tim từng làm phẫu thuật không thích hợp vận động mạnh đâu."

Anh ta thiếu kiên nhẫn đáp lại, đáy mắt hiện rõ sự lạnh lẽo: "Chuyện của tôi chưa tới lượt cô quản."

Trì Vũ Thư chẳng hề bận tâm.

Người cô yêu, từ đầu đến cuối luôn là chủ nhân của trái tim đang đập trong lồng ngực anh ta.

Để chăm sóc trái tim này, suốt ba năm qua, cô đối với Thẩm Cẩn Quân luôn là có cầu tất ứng.

Thẩm Cẩn Quân tưởng rằng cô vì quyền thế của nhà họ Thẩm mới dốc hết tâm tư gả cho anh ta, thế nên anh ta cũng thản nhiên hưởng thụ sự chăm sóc của cô.

Cho đến khi, Hứa Khanh Khanh đột ngột về nước.

Sự cân bằng bị phá vỡ.

Thẩm Cẩn Quân không thể chờ đợi thêm được nữa, anh ta muốn ở bên Hứa Khanh Khanh.

Đã như vậy thì tác hợp cho bọn họ là được rồi.

Tiếp tục đọc

Sách tương tự

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cecilia

Tống Hoan là cô gái xấu xí vô dụng không được cưng chiều, còn con gái của mẹ kế lại xinh đẹp tài ba, còn sắp gả cho người thừa kế hào môn Hoắc Tư Dực, danh giá vộ cùng. Ai ai cũng thích bợ đỡ nịnh nọt, Thẩm Thanh Âm càng thêm khí thế hơn người, "Vinh Hoan, cô sẽ bị tôi chà đạp dưới chân như con chó mãi mãi!" Tuy nhiên, vào ngày cưới, mọi người lại thấy Tống Hoan mặc váy cưới lộng lẫy bước vào nhà họ Hoắc, còn Thẩm Thanh Âm thì trở thành trò cười. Cả thành phố đều hoang mang, tại sao lại như vậy? Không ai tin rằng cậu ấm Hoắc Tư Dực lại thích một cô gái xấu xí vô dụng, ai cũng chờ đợi ngày Tống Hoan bị đuổi ra khỏi nhà. Nhưng chờ mãi, điều họ thấy lại là Tống Hoan bỗng nhiên tỏa sáng. Nữ hoàng y dược, chuyên gia tài chính, thiên tài giám định bảo vật, bố già trong lĩnh vực AI.v...v..., từng lớp thân phận bị lộ ra làm những kẻ trêu chọc phải choáng váng. Hải Thành bùng nổ rồi! Nhà họ Thẩm hối hận không kịp, thanh mai trúc mã quay lại nịnh nọt, nhưng chưa kịp nghe Tống Hoan từ chối. Người thừa kế của hào môn, Hoắc Tư Dực, đăng tải một bức ảnh không tì vết không nhờ phấn son, khiến Tống Hoan trở thành cơn sốt trên mạng xã hội!

Chồng tái sinh chê tôi? Tôi cưới lính cứu hỏa, sướng quá

Chồng tái sinh chê tôi? Tôi cưới lính cứu hỏa, sướng quá

Livia

Lâm Kiến Sơ đã dành trọn bảy năm dốc cạn tình cảm, yêu Lục Chiêu Dã đến cuồng si. Vì muốn sinh cho anh ta một đứa con, cô đã thử đủ mọi cách như sống chung, phương thuốc dân gian, thụ tinh trong ống nghiệm, phẫu thuật... Đổi lại, mỗi lần xong chuyện, anh ta đều cho người giúp việc đưa cho cô thuốc tránh thai, tự tay tước đi quyền làm mẹ của cô. Khi mở mắt ra lần nữa, cô lại quay về bảy năm trước, đúng vào trận hỏa hoạn định mệnh ấy. Cô tận mắt nhìn thấy người chồng từng đầu ấp tay gối bế bạch nguyệt quang của anh ta lao ra khỏi biển lửa mà chẳng hề ngoảnh lại, để mặc cô một mình mắc kẹt trong khói dày đặc. Cô biết, anh ta cũng tái sinh rồi. Chỉ là lần này, anh ta đã chọn bạch nguyệt quang. Cô không còn níu kéo nữa. Khi Lục Chiêu Dã đến tận nhà để hủy hôn vì cô ta, cô quay lưng lại và kết hôn chớp nhoáng với Kê Hàn Gián, anh họ của bạn thân, cũng là lính cứu hỏa đã cứu cô khỏi đám cháy. Người đàn ông ấy có bờ vai rộng, eo thon và đôi chân dài, đầy khí chất đàn ông, nam tính ngùn ngụt, vừa cưới xong đã giao hết tiền lương cho cô. Lục Chiêu Dã tưởng cô chỉ đang làm vậy để chọc tức mình: "Lâm Kiến Sơ, dù cô có lấy lính cứu hỏa để chọc giận tôi thì tôi cũng sẽ không quay đầu lại đâu." Nhưng về sau, anh ta mới nhận ra, Lâm Kiến Sơ, người phụ nữ từng bị anh ta ruồng bỏ, nay tỏa sáng rực rỡ tại Hội nghị AI quốc tế. Còn lính cứu hỏa mà anh ta từng xem thường, thân phận cũng ngày càng trở nên đặc biệt... Còn người phụ nữ bảy năm không thể có con kiếp trước, ở kiếp này không chỉ sinh cho lính cứu hỏa ấy một cặp song sinh trai gái đáng yêu, mà trong bụng còn đang mang thêm một bé nữa! Cuối cùng, anh ta không thể chịu đựng nổi nữa, quỳ xuống trước mặt Lâm Kiến Sơ, đau khổ gào khóc hối hận: "Kiến Sơ, thật ra chúng ta mới nên có con!"

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Christal

[Song Khiết] Tống Khinh Ngữ yêu Lục Diên Chi. Tình yêu ấy ai cũng biết, nhỏ bé đến mức chẳng ai để tâm. Dù trong lòng Lục Diên Chi chỉ có bạch nguyệt quang của anh ta. Dù anh ta dành phần lớn thời gian ở nước ngoài chỉ để ở bên bạch nguyệt quang ấy. Dù bạch nguyệt quang ấy đã mang thai anh ta. Tống Khinh Ngữ vẫn can đảm đề xuất chuyện kết hôn với Lục Diên Chi. Thế nhưng, vào ngày lấy giấy đăng ký kết hôn, vì bạch nguyệt quang trở về nước, Lục Diên Chi đã không xuất hiện ở cục Dân chính. Sau bảy năm yêu Lục Diên Chi, trái tim Tống Khinh Ngữ cuối cùng cũng hoàn toàn nguội lạnh. Cô xóa liên lạc với Lục Diên Chi, rồi rời bỏ thành phố gắn liền với anh ta. Lục Diên Chi không mấy bận tâm, cho rằng sớm muộn gì Tống Khinh Ngữ cũng sẽ quay về. Mãi đến khi anh ta nhìn thấy Tống Khinh Ngữ cùng một người đàn ông khác lấy giấy đăng ký kết hôn trước cửa cục Dân chính! Lục tổng từng kiêu ngạo giờ đây như phát điên! … Sau này, người ta thường thấy Lục tổng hạ mình chạy theo sau Tống Khinh Ngữ, tha thiết cầu xin: "Khinh Ngữ, anh thực sự xin lỗi, anh đã sai, làm ơn cho anh thêm một cơ hội." Đáp lại anh ta chỉ là giọng nói bực bội, thiếu kiên nhẫn của người phụ nữ. "Anh thôi làm phiền tôi được không? Tôi đã kết hôn rồi!"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Tái hôn với ông trùm, chồng cũ thế thân vô cùng hối hận Tái hôn với ông trùm, chồng cũ thế thân vô cùng hối hận Beckett Roan Đô Thị
“Trì Vũ Thư đã tận mắt chứng kiến sự lạnh lùng, tàn nhẫn của Thẩm Cẩn Quân, thậm chí còn giúp anh mua thuốc tránh thai khẩn cấp cho người tình của anh ta. Suốt bao năm chịu đựng, tất cả chỉ vì Thẩm Cẩn Quân là người thay thế cho Phó Tư Cẩn – người yêu đã khuất của cô. Cô lừa anh ký vào đơn ly hôn, bình tĩnh nói: "Thẩm Cẩn Quân, tôi chưa từng yêu anh." Thẩm Cẩn Quân hoàn toàn sụp đổ, đôi mắt đỏ hoe: “Không được đi! Anh không đồng ý ly hôn.” … Phó Tư Cẩn - người thừa kế tập đoàn chết đi sống lại, nay trở về với diện mạo mới nhưng vẫn là vương giả. Cô dò xét anh, điều tra anh, nhưng hết lần này đến lần khác đều làm cô thất vọng. Cho đến khi cô thực sự tuyệt vọng, quyết tâm cắt đứt hoàn toàn với anh, thì anh lại khóc đỏ mắt, khẩn thiết cầu xin: "Xin lỗi, anh yêu em!"”
1

Bab 1 Cô vốn không hề yêu anh ta

23/01/2026

2

Bab 2 Đừng khóc, hãy sống cho thật tốt

23/01/2026

3

Bab 3 Tôi muốn miếng ngọc bội anh đeo suốt ba năm qua!

23/01/2026

4

Bab 4 Hung hăng tát cho con tiện nhân một cái!

23/01/2026

5

Bab 5 Nếu Khanh Khanh có chuyện gì, tôi tuyệt đối không tha cho cô

23/01/2026

6

Bab 6 Người đưa cô đến khách sạn là ai

23/01/2026

7

Bab 7 Người chết sao có thể sống lại

23/01/2026

8

Bab 8 Ánh mắt cô nhìn anh dường như đang nhìn một người lạ

23/01/2026

9

Bab 9 Người yêu của cô chưa chết

23/01/2026

10

Bab 10 Có người quen cũ trông rất giống tôi

23/01/2026

11

Bab 11 Cô thế này là bị bạo hành gia đình trước mặt mọi người

23/01/2026

12

Bab 12 Ít nhất phải rời xa kẻ đáng kinh tởm

23/01/2026

13

Bab 13 Cô đây là muốn làm Khanh Khanh khó xử

23/01/2026

14

Bab 14 Diễn xuất cỡ này, không đi lấy tượng vàng thì quá uổng

23/01/2026

15

Bab 15 Có phải cô phát điên rồi không!

23/01/2026

16

Bab 16 Cũng xin Thẩm tổng sau này đừng liên lạc với tôi nữa

23/01/2026

17

Bab 17 Cô là vợ của Thẩm Cẩn Quân tôi, cả đời này đều thế

23/01/2026

18

Bab 18 Không phải là bỏ trốn cùng đàn ông

23/01/2026

19

Bab 19 Cô thật sự không quan tâm đến anh ta nữa sao

23/01/2026

20

Bab 20 Cô quả nhiên vẫn chưa buông bỏ được anh ta

23/01/2026

21

Bab 21 Trì Vũ Thư, cô quậy đủ chưa

23/01/2026

22

Bab 22 Biết đâu có kỳ tích

23/01/2026

23

Bab 23 Tại sao phải yêu hèn mọn đến thế

23/01/2026

24

Bab 24 Là cô nghĩ quá nhiều rồi

23/01/2026

25

Bab 25 Trì Vũ Thư, cô thực sự tuyệt tình đến thế sao

23/01/2026

26

Bab 26 Không cần quan tâm bất kỳ tin tức nào của Trì Vũ Thư nữa

23/01/2026

27

Bab 27 Gia đình tiểu tam, tiểu tam thượng vị là bình thường

23/01/2026

28

Bab 28 Ai cho phép cô nói chuyện với tôi bằng giọng điệu đó

23/01/2026

29

Bab 29 Thư Thư, là bọn họ có lỗi với cháu

23/01/2026

30

Bab 30 Rốt cuộc đã rót bùa mê thuốc lú gì cho bà nội

23/01/2026

31

Bab 31 Chẳng lẽ những gì Cố Tư Cẩn nói trước đây đều là lừa dối cô

23/01/2026

32

Chương 32 Cô có biết năm đó Vũ Thư ưu tú đến mức nào không

23/01/2026

33

Chương 33 Nội trợ suốt ba năm, cô thật còn có thể làm phẫu thuật sao

23/01/2026

34

Bab 34 Nếu không phải anh ta hành hạ cậu, cậu có thể bận đến thế à

23/01/2026

35

Chương 35 Cố Tư Cẩn này quả thực là một nhân vật khó xơi

23/01/2026

36

Bab 36 Cô Trì có gì chỉ giáo

23/01/2026

37

Bab 37 Phụ thuộc vào người khác, vốn dĩ chẳng có chút ý nghĩa nào

23/01/2026

38

Bab 38 Có một việc, tôi không thể không lấy làm tiếc phải thông báo

23/01/2026

39

Bab 39 Chẳng lẽ anh cố ý tình cờ đi gặp Trì tiểu thư sao

23/01/2026

40

Bab 40 Chuyện của cô, không cần để ý, chẳng liên quan gì đến tôi

23/01/2026