Thoái hôn? Vương gia dùng mạng để sủng!

Thoái hôn? Vương gia dùng mạng để sủng!

Daniel

Lịch Sử | 1  Chương/Ngày
5.0
Bình luận
10
Duyệt
4
Chương

[Bóc mặt + Vương phi thần y + Sủng ngọt đập gian + Tranh đoạt trong phủ và hậu cung] Bảy năm trước, nàng là đích nữ Thẩm gia, bị kế mẫu và thứ muội hãm hại, vứt bỏ nơi hoang dã, mẫu thân chết thảm, đến cả hài cốt cũng không còn. Bảy năm sau, nàng mang theo tài nghệ y thuật trở về, vạch mặt kẻ giả tạo, giẫm đạp bọn tay sai độc ác dưới chân, thề khiến kẻ thù phải trả giá bằng máu! Kế mẫu gây khó dễ? Một bát cháo độc khiến bà ta da dẻ héo úa, tiều tụy! Thứ muội cướp hôn? Một nắm bột độc làm nhan sắc của nàng ta tàn phai không còn! Triều thần vu oan? Một mũi kim khiến hắn sống không bằng chết! Không ngờ trên con đường báo thù, nàng lại vô tình dây vào người không nên dây - vị Chiến Thần Vương gia đáng sợ nhất. Người ta đồn rằng Dạ Vương tàn bạo, thích giết chóc, đôi chân đã tàn phế, chẳng sống được bao lâu, vậy mà lại vừa gặp đã yêu nàng, sủng ái nàng đến tận cùng. “Vương phi muốn báo thù à? Dao của bổn vương, nàng cứ dùng đi!" Thẩm Tinh Lan nhướng mày cười lạnh: "Vương gia, ta không chỉ giỏi y thuật, mà còn rất thành thạo dùng độc, người liệu mà cẩn thận!" Minh Hạc Tranh chẳng hề để tâm, ôm nàng vào lòng, khẽ bật cười: "Không sao, bổn vương cam tâm tình nguyện chịu đựng, coi như là điều ngọt ngào. "

Bab 1 Phản sát đã rắp mưu từ lâu

Thẩm Tinh Lan bừng tỉnh dậy vì cơn đau đầu.

Đập vào mắt là một khuôn mặt to tai lớn, cái miệng đang chu lên cứ chúi về phía mặt nàng.

"Mỹ nhân, quyến rũ ta lâu như vậy rồi, cũng nên cho ta nếm chút ngọt ngào chứ!"

Là Vương Đức Vũ, tòng đệ của kế mẫu Thẩm Tinh Lan là Vương Nhược Tuyết.

Từ bảy năm trước, nàng bị phủ Thái Sư lấy danh nghĩa dưỡng bệnh cầu phúc, đưa tới Ngộ Tiên Tự ở Liên Châu.

Ngoài thời gian chép kinh bái Phật ở Ngộ Tiên Tự, nàng ở nhờ Vương gia, Vương Đức Vũ thường xuyên nhìn nàng với ánh mắt dâm tà.

Khi đó nàng mới tròn tám tuổi, lần đầu tiên được thấy vẻ rực rỡ tráng lệ.

Thẩm Tinh Lan trăm phương ngàn kế phòng bị, cuối cùng cũng đợi đến ngày này.

Nàng đã mưu tính từ rất lâu rồi.

Thấy Thẩm Tinh Lan mở mắt, Vương Đức Vũ càng thêm hăng hái, đáy mắt đục ngầu ố vàng đầy dâm tà, chu mỏ định ấn xuống đôi môi đỏ mọng của nàng.

Hơi thở hôi hám nồng nặc mùi rượu khiến người ta buồn nôn.

Thẩm Tinh Lan nín thở.

Ngay khi sắp chạm vào, cuối cùng nàng cũng sờ được hòn đá nhọn giấu dưới gối, nhắm chuẩn huyệt thái dương của Vương Đức Vũ, dùng hết sức đập mạnh xuống.

Vương Đức Vũ kêu rên một tiếng, thậm chí còn không kịp kêu cứu, đầu cắm xuống ngã vật bên cạnh Thẩm Tinh Lan.

Hai mắt sung huyết trợn trừng, chết không nhắm mắt.

Đôi mắt tựa sao trời của Thẩm Tinh Lan như đầm nước sâu thẳm, ngoại trừ cảm thấy xui xẻo thì không hề có chút hoảng loạn nào.

Dường như kẻ vừa bị nàng tự tay đập chết không phải là người, mà là nàng vừa nghiền chết một con kiến.

Lúc này, bên ngoài cửa loáng thoáng truyền đến tiếng nói chuyện.

"Phương ma ma tới thật không khéo, sau bữa tối Tinh Lan cứ nằng nặc đòi cữu cữu nó đánh cờ với nó, vừa mới vào phòng nó không bao lâu."

Người nói chuyện là thẩm mẫu của Vương Nhược Tuyết, nương của Vương Đức Vũ, Trương thị.

Giọng nói còn lại là của Phương ma ma, bà là người hầu hạ bên cạnh lão phu nhân của phủ Thái Sư, phụng mệnh tới đón Thẩm Tinh Lan trở về.

"Trương nương tử, đại tiểu thư nhà ta ương bướng, chắc hẳn những năm qua đã làm phiền ngươi không ít, lần này vội đón tiểu thư về có việc cần xử lý, lễ tạ ơn sẽ gửi tới sau."

Phủ Thái Sư ra tay hào phóng, Thẩm Tinh Lan ở Liên Châu "tĩnh dưỡng" bảy năm, bọn họ kiếm cũng được cả bộn tiền.

Giọng Trương nương tử xen lẫn ý cười không chút che giấu: "Ôi trời, ma ma khách khí quá, đều là người một nhà cả."

Lại khoa trương ồ lên một tiếng: "Nói là đánh cờ, sao đèn lại tắt rồi?"

Trong đầu Phương ma ma chợt lóe lên chuyện năm xưa, sắc mặt vô thức trầm xuống.

Không đợi bà ta lên tiếng, Trương thị đã la lối om sòm sai nô tỳ mở cửa.

Phả vào mặt là mùi máu tanh nồng nặc.

Trong lòng Trương thị giật thót, giật lấy lồng đèn trong tay nha hoàn rảo bước vào cửa, sau đó là một tiếng hét thảm thiết.

"Con ơi, con, con làm sao thế này, mau tỉnh lại, đừng dọa nương mà!"

Phương ma ma rảo bước vào phòng đã thấy huyệt thái dương của Vương Đức Vũ có một lỗ máu, máu chảy theo vết thương thấm ướt cả sau gáy.

Đôi mắt trợn trừng dưới ánh sáng yếu ớt của lồng đèn trông cực kỳ dọa người, bộ dạng đó hoàn toàn không còn chút sự sống.

Lại nhìn Thẩm Tinh Lan, nàng vẫn bình yên vô sự nằm trên chiếc giường bên cạnh, nhắm mắt như đang ngủ say.

Nhìn thế nào cũng không giống đang đánh cờ.

Tối lửa tắt đèn, cô nam quả nữ ở chung một phòng, dù gì Thẩm Tinh Lan cũng là đại tiểu thư của phủ Thái Sư, thanh danh không thể có vết nhơ.

Phương ma ma lập tức chất vấn: "Trương nương tử, chuyện này là thế nào?"

Trương thị làm sao biết chuyện gì xảy ra?!

Theo kế hoạch ban đầu của họ, lúc này Vương Đức Vũ đang mây mưa cùng Thẩm Tinh Lan.

Canh thời gian vừa khéo để người của phủ Thái Sư phái tới đón Thẩm Tinh Lan nhìn thấy, rồi tung tin đồn làm cho ai ai cũng biết.

Thẩm Tinh Lan mất đi sự trong trắng, chết cũng phải trở thành tức phụ nhà họ Vương bọn họ!

Để diễn cho trọn vai, người xung quanh viện đều đã tản đi hết, ai ngờ chỉ trong chớp mắt Vương Đức Vũ đã chết rồi?

Trương thị chỉ có một nhi tử một nữ nhi, từ nhỏ đã chiều chuộng đến hư hỏng, nhìn nhi tử chết thảm, sao bà ta nuốt trôi cục tức này?

Đèn đuốc được thắp sáng trưng, Trương thị tràn đầy căm hận lao về phía giường: "Thẩm Tinh Lan, đồ tiểu tiện nhân này, đừng giả vờ ngủ nữa!"

"Quyến rũ tiểu cữu cữu ngươi không thành, lại giết chết nó, lẽ ra ta nên phòng bị từ sớm, một đồ súc sinh tám tuổi đã dám giết kế mẫu và muội muội..."

Nói đến đây đột ngột im bặt.

Cánh tay giơ cao cũng bị người của Phương ma ma mang tới giữ chặt.

"Trương nương tử." Phương ma ma sa sầm mặt mày, nén bất mãn nhắc nhở: "Đại tiểu thư nhà ta có không tốt đến đâu thì cũng là người của phủ Thái Sư."

"Ngươi mở miệng đã toàn lời ô uế, thậm chí nhắc tới chuyện đã bị Thái Sư phong tỏa, rốt cuộc là có ý gì?"

Trương nương tử không động đậy được, gào lên một tiếng rồi khóc lóc: "Nhi tử của ta chết thảm, trong phòng chỉ có hai đứa nó."

"Cái này còn phải nói sao, nhất định là đồ tiểu... Thẩm Tinh Lan giết nó!"

Phương ma ma đã quen với những thủ đoạn dơ bẩn nơi hậu trạch, vừa nhìn đã nhận ra sự bất thường: "Đại tiểu thư hôn mê bất tỉnh, bà đã chụp cái tội danh giết người tày trời lên đầu nàng ấy?"

"Vậy thì báo quan!" Trương nương tử không dám phản bác Phương ma ma, uất ức giận dữ nói: "Xảy ra án mạng thì để quan phủ đến tra!"

"Nhi tử ta không thể chết không minh bạch được!"

Phương ma ma liếc bà ta một cái, hoàn toàn không còn vẻ hòa ái thân thiết ban nãy: "Thanh danh của đại tiểu thư không chỉ liên quan đến một mình nàng ấy."

"Liên Kiều ta mang theo biết y thuật, trước tiên để nàng ta bắt mạch cho đại tiểu thư, mọi chuyện đợi đại tiểu thư tỉnh lại rồi nói."

Dù Trương thị không cam lòng, cũng chỉ đành làm theo lời Phương ma ma trước.

Hừ, trong phòng chỉ có hai người, bà ta không tin phủ Thái Sư vì tiểu tiện nhân này mà thật sự có thể đổi trắng thay đen!

Liên Kiều bắt mạch xong thì sắc mặt đột biến, cúi người thì thầm gì đó vào tai Phương ma ma.

Trương thị nghe không rõ, chỉ thấy sắc mặt Phương ma ma trong nháy mắt đen như đáy nồi, vẻ giận dữ hiện rõ.

Ngại Trương thị là tẩu tẩu nhà ngoại của kế phu nhân, Phương ma ma cố nén lửa giận, nhưng vẫn lộ ra vẻ phẫn nộ: "Gọi đại tiểu thư dậy trước đã."

Sau một hồi xáo trộn, cuối cùng Thẩm Tinh Lan cũng tỉnh.

Ánh đèn lờ mờ chiếu lên dung nhan diễm lệ của nàng, trong vẻ tái nhợt mang theo nét đáng thương.

Đôi mắt phủ tầng sương nước kia giống như chú mèo con bị bỏ rơi trong đêm mưa, mong manh yếu ớt.

Chỉ nhìn thoáng qua, hai chữ vô tội hiện rõ trên mặt.

Bảy năm không gặp, đại tiểu thư trổ mã tuyệt sắc kinh diễm, y hệt phu nhân năm xưa.

Phương ma ma mềm lòng, giọng nói cũng nhu hòa hơn nhiều: "Đại tiểu thư, lão nô là người hầu hạ bên cạnh lão phu nhân, người còn nhớ không?"

"Phương ma ma?" Giọng Thẩm Tinh Lan mềm mại, không khác biệt lắm so với lúc bị đưa đi hồi nhỏ.

Nghĩ đến chuyện xưa, cảm xúc trong lòng Phương ma ma lập tức ngổn ngang trăm bề.

Nhưng bây giờ không phải lúc ôn chuyện, Phương ma ma hành lễ xong liền hỏi: "Đại tiểu thư, Vương Đức Vũ chết trong phòng người, người có ấn tượng gì không?"

"Chết?" Mặt Thẩm Tinh Lan lập tức trắng bệch, nàng run rẩy nhìn xuống đất.

Lại giống như sợ hãi, vừa nhìn đã rụt người lại, giọng run rẩy: "Sau bữa tối đầu ta choáng váng dữ dội, về phòng là ngủ luôn."

"Hắn mò vào phòng ta rồi chết như thế nào, ta không biết."

Phương ma ma khẽ nhíu mày... Lời của Thẩm Tinh Lan và Trương thị hoàn toàn trái ngược nhau.

Trương thị nghe vậy lập tức nổ tung, đôi mắt đỏ ngầu giận dữ mắng: "Ta nhổ vào, tiểu tiện nhân, cái gì gọi là đến phòng ngươi tìm chết?"

"Rõ ràng là ngươi giết nó, ngươi giả vờ cái gì..."

Phương ma ma sầm mặt nhìn Trương thị.

Trương thị trong nháy mắt như con gà bị bóp cổ, mặt đỏ bừng, đôi mắt oán độc nhìn chằm chằm Thẩm Tinh Lan.

Tay Thẩm Tinh Lan nắm chặt vạt áo, ngón tay thon dài trắng nõn vì dùng sức mà trắng bệch, rõ ràng là bị dọa không nhẹ.

Phương ma ma thu hồi tầm mắt, lại hỏi: "Người không đánh cờ với Vương Đức Vũ sao?"

Thẩm Tinh Lan cắn môi lắc đầu: "Hắn vốn đâu biết đánh cờ."

Lại như nhớ ra điều gì, thấp giọng nói thêm: "Nghe nói hắn thua nhiều ở sòng bạc, hôm qua còn vì chuyện bạc mà cãi nhau to với Trương nương tử."

"Chẳng lẽ hắn mò vào phòng ta để muốn ăn trộm đồ sao?"

Tiếp tục đọc

Sách tương tự

Hai lần kết hôn,/tôi trở thành/cục cưng của tài phiệt

Hai lần kết hôn,/tôi trở thành/cục cưng của tài phiệt

Frances
5.0

[Tài phiệt đen tối hàng đầu VS Người thợ làm hương xinh đẹp nhưng khuyết tật, cả hai đều trong sạch]   Một người bí ẩn gửi video chồng ngoại tình, phá vỡ cuộc sống bình lặng của cô.   Cô nhận ra một điều.   Người yêu thuở nhỏ có thể lừa dối bạn, bạn thân từ thuở nhỏ cũng có thể lừa dối bạn.   Nhưng người mẫu nam vai rộng, eo thon, chân dài thì không.   Chỉ là anh chàng đẹp trai bán thân nuôi chó này, mùi nước hoa trên người anh sao lại giống với ông trùm tài phiệt hàng đầu kia?   Khi cô rực rỡ nhất, anh là đứa con bị gia đình ruồng bỏ, chỉ dám trong bóng tối cướp đi nụ hôn đầu của cô.   Khi cô rơi khỏi đỉnh cao, anh từ bỏ mọi thứ để trở về nước, nhưng lại thấy cô khóc khi đồng ý lời cầu hôn của người khác. Khi cô bị phản bội, anh đã nắm quyền lực, là bàn tay đứng sau đẩy mạnh sự việc, là người cứu rỗi khi người khác gặp khó khăn, là chỗ dựa vững chắc nhất của cô. Khi cô đứng dậy, anh quỳ gối, vô cùng thành kính.   “Hãy lấy anh nhé.” “Em có muốn biết, khi em đồng ý lời cầu hôn của tên khốn đó, anh đang nghĩ gì không?” “Gì cơ?” “Đừng để anh bắt được cơ hội.” “Nếu không bắt được thì sao?” “Thì tạo ra cơ hội.” Bởi vì trên đời này, không ai yêu cô hơn anh.

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết