Thiên Đạo chi nữ tam tuổi rưỡi, cả triều đua sủng!

Thiên Đạo chi nữ tam tuổi rưỡi, cả triều đua sủng!

Jasmine

Lịch Sử | 1  Chương/Ngày
5.0
Bình luận
Duyệt
43
Chương

【Không gian - Đoàn sủn - Trồng trọt - Làm giàu - Dạy dỗ kẻ xấu】 Chi trưởng Tô gia đã đoạn thân rồi! Những ngày tháng không nhà cửa che mưa nắng, nghèo rớt mồng tơi, bỗng dưng trở nên phất lên! Con bé thắt bím tóc cao, xách chiếc giỏ nhỏ, chạy đến trước mặt lão đại Tô gia, giọng non nớt khoe khoang: "Phụ thân, con vừa đào được một giỏ củ cải lớn trên núi~~" Lão đại Tô gia choáng váng cả đầu: Đây đâu phải củ cải, rõ ràng là nhân sâm trăm năm! các hiệu thuốc lớn trong thành tranh nhau mua cho bằng được! "Phụ thân, con còn hái được một giỏ nấm nữa nè~~" Lão đại Tô gia ngước lên trời, hoang mang về cuộc đời, con à, đây không phải nấm, mà là linh chi trăm năm đó!! "Phụ thân, con còn nhặt được một ca ca nhỏ nữa!" Con bé đáng yêu kéo theo một nam hài nhỏ mặt mũi khôi ngô như tượng ngọc, cười tít mắt đưa đến trước mặt lão đại Tô gia. Lão đại Tô gia hoảng hốt, vội ôm nữ nhi chạy mất, còn nghiêm giọng dặn dò: "Hắn nguy hiểm lắm, không được mang về nhà đâu!"

Thiên Đạo chi nữ tam tuổi rưỡi, cả triều đua sủng! Bab 1 Đứa nào làm hả!

Triều Đại Ngu, năm Trinh Trị thứ năm, tân đế đăng cơ, hai mặt trời cùng xuất hiện, nắng gắt như thiêu như đốt.

Gió nóng cuốn cát vàng mịt mù mặt đất, thổi rạp những nhành cỏ khô lúa héo đang rũ đầu, khiến chúng càng thêm cúi rạp xuống hơn nữa.

Đất đai nứt nẻ vì nắng hạn, bách tính không thu hoạch được một hạt thóc nào.

Mà trên triều đường, văn võ bá quan mỗi ngày thượng triều chỉ làm duy nhất một việc, chính là phê phán tân đế, yêu cầu ngài hạ chiếu thư kiểm điểm bản thân, nhường ngôi cho bậc hiền giả để cầu cho quốc thái dân an.

Giữa buổi loạn thế này, phiên vương dã tâm bừng bừng, ngoại bang lăm le dòm ngó.

Trong ngoài đều nguy, triều Đại Ngu đã rơi vào cảnh nước mất nhà tan, sớm tối mong manh…

-

"Nương! Nương! Không thể bán mà, bán cho Hoàng viên ngoại chẳng phải là cố ý bức Tuyền Bảo nhà ta vào đường chết sao? Cầu xin nương, xin hãy tha cho Tuyền Bảo đi, sau này con sẽ làm việc nhiều hơn, cố gắng tìm thêm lương thực cho gia đình ta!"

Tiếng khóc thê lương tuyệt vọng cùng tiếng trán đập xuống đất chát chúa vang động khắp nửa thôn Thanh Tuyền, không ít dân làng đang trèo trên bờ tường chờ xem náo nhiệt.

Hiện tượng hai mặt trời cùng xuất hiện đã bốn ngày, thiên hạ đại hạn hơn ba năm qua, Tiểu Tuyền Bảo của Tô gia lại sinh ra đúng lúc thiên tượng dị thường, từ trước đến nay vốn chẳng được người Tô gia đoái hoài, việc bị bán đi đổi lương thực vốn là điều dân làng đã đoán được từ sớm.

Chỉ tiếc là chẳng ai có thể giúp được Tuyền Bảo, mà cũng chẳng ai muốn giúp, ai biết được sau khi giúp tiểu nha đầu trời sinh bát tự cứng này xong, bản thân mình có bị khắc chết hay không? Chi bằng cứ yên tâm mà xem kịch hay vậy.

"Đại tẩu! Nhà ta nuôi cái thứ sao chổi này lâu như vậy rồi, nay gặp lúc khó khăn, nó nên đứng ra giúp nhà ta vượt qua hoạn nạn mới phải, vả lại, bán nó đi là để nó đi hưởng phúc đấy!" Lão nhị Tô gia là Tô Kim mất kiên nhẫn lên tiếng.

Phu thê lão tam Tô gia tay trong tay, gật đầu như giã tỏi phụ họa: "Phải đó! Cứ quỳ trước mặt nương cầu xin mãi, lại còn làm loạn ầm ĩ lên như thế, tẩu định để cả thôn xem trò cười của Tô gia ta sao? Theo ta thấy, chắc chắn vì tẩu nuôi cái thứ lỗ vốn vừa sinh ra đã đần độn, mệnh cách khắc gia đình này nên nhà ta mới xui xẻo đến mức không còn hạt gạo nào nấu cháo đấy."

Lão nhị Tô Kim đưa mắt ra hiệu cho nữ nhân bên cạnh, ả ta lập tức hiểu ý, tiến về phía bà lão.

"Nương, không thể trì hoãn được nữa, chậm trễ thêm chút nữa là Hoàng viên ngoại sẽ tìm người khác đấy." Nhi tức nhị phòng Trâu Thúy Lan gầy gò đến mức xương gò má nhô cao, mặt mày khắc khổ cay nghiệt, nhìn về phía Tô lão thái đã ngoài lục tuần mà ẩn ý nhắc nhở.

Hoàng viên ngoại không thể đổi ý được!

Lão thái thái Tô Trâu thị đang bị nương của Tuyền Bảo ôm chặt lấy chân cuối cùng cũng hạ quyết tâm, tung một cước thật mạnh vào giữa ngực bà.

"Cái buổi này nhà nhà đều đang bán con bán cái, nhà người ta bán được, sao nhà ta lại không? Tuyền Bảo là một đứa ngốc, giờ có người chịu nhận đã là tốt lắm rồi, không bán nó thì bán ai? Ngũ thị, nếu con còn dám ngăn cản, cẩn thận ta bảo lão đại hưu con đấy! Nhi tức nhà lão nhị, mau đưa Tuyền Bảo vào nhà kho cho ta." Tô Trâu thị nghiến răng ra lệnh.

Trâu Thúy Lan là điệt nữ bên nhà ngoại của bà ta, ngày thường những việc quan trọng bà ta đều thích giao cho ả làm, lần này cũng không ngoại lệ.

"Dạ, dạ." Trâu Thúy Lan nghe lời trượng mẫu, thô bạo túm lấy tiểu cô nương đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, mặt mày lấm lem, tóc thắt bím dựng ngược, lôi xệch vào căn nhà kho bên cạnh.

Hoàng viên ngoại đã nói, nhà họ mua tiểu cô nương là muốn để nhi tử chết vì dịch bệnh có người đồng hành dưới suối vàng, loại có bát tự cứng như Tuyền Bảo là tốt nhất, sau khi chết hóa thành lệ quỷ, dùng phù chú giam cầm bên cạnh Hoàng thiếu gia có thể giúp thiếu gia tránh khỏi ác quỷ quấy nhiễu.

Thế nên, Hoàng viên ngoại mới sẵn lòng bỏ ra hai trăm cân gạo thô vì một đứa trẻ ngốc như Tuyền Bảo.

Điều kiện tiên quyết là Tuyền Bảo phải chết, bằng không sẽ không đáng giá đó.

Trâu Thúy Lan nghĩ thầm, dù sao Tuyền Bảo cũng là đứa ngốc, chết rồi cũng chẳng ai quan tâm, ả không tin đôi phu thê nhu nhược Ngũ Ánh Tuyết và Tô Nghị dám làm trái mệnh lệnh của lão thái thái.

Nếu không chính là bất hiếu.

"Nương, không, đừng mà! Tô gia ta chỉ có duy nhất một mụn nữ nhi này thôi, nhi tức cầu xin người, đừng làm hại Tuyền Bảo! Có bán thì hãy bán con đi, bán con vào kỹ viện cũng được, cầu xin người…"

Ngũ Ánh Tuyết muốn đuổi theo Trâu Thúy Lan nhưng lại bị mấy người tiểu cô tiểu thúc cản lại, không sao phá nổi vòng vây, bà chỉ còn cách quỳ trước mặt Tô lão thái mà dập đầu lia lịa.

Cho dù Tuyền Bảo bẩm sinh đần độn thì cũng là viên ngọc quý mà bà đã mang nặng đẻ đau, suýt mất mạng mới sinh ra được, dù phải dùng mạng của mình đổi lấy mạng cho Tuyền Bảo, bà cũng cam lòng! Chỉ cầu xin lão thái thái phu gia rủ lòng thương, cho nữ nhi của bà một con đường sống.

Chỉ tiếc là những lời tâm huyết rỉ máu của Ngũ Ánh Tuyết rơi vào mắt người Tô gia lại trở nên nực cười và mỉa mai, nữ nhân này thật ngu ngốc, thật sự tưởng rằng có thể lấy thân mình đổi lấy sự bình an cho Tuyền Bảo sao?

Bán xong Tuyền Bảo, đợi đến khi nhà hết gạo thì sẽ phải bán đến người khác thôi.

Đến lúc đó kẻ đứng mũi chịu sào chính là hai đứa nhỏ lỗ vốn khác của đại phòng, rồi sẽ đến lượt Ngũ Ánh Tuyết, nữ nhân này cũng chẳng biết Tô Nghị nhặt từ đâu về, da trắng mặt xinh, nếu ăn diện lên một chút chắc chắn sẽ khiến đàn ông thèm nhỏ dãi, bán đi cũng được khối tiền và lương thực.

"Nữ nhân xấu xa! Thả muội muội ta ra!!"

Ngay lúc Ngũ Ánh Tuyết đang dập đầu cầu xin người Tô gia tha cho Tuyền Bảo, một cậu bé đen nhẻm, gầy gò hơn cả que củi thừa lúc người lớn không chú ý, phẫn nộ lao đến bên cạnh Trâu Thúy Lan, túm lấy tay ả cắn một cái thật mạnh.

"Á!"

Trâu Thúy Lan đau đớn kêu lên, hất văng Tuyền Bảo trong tay ra, bồi thêm một cước vào bụng cậu bé, hai huynh muội cùng ngã nhào xuống đất.

Cậu bé Tô Thanh Vân là đại ca của Tuyền Bảo, cậu bé quá gầy, dù đã hơn bảy tuổi nhưng dù dốc hết sức bình sinh vẫn không bảo vệ được muội muội.

Đầu Tuyền Bảo đập mạnh xuống đất, rách một miếng lớn bằng quả táo tàu, máu tươi tuôn ra xối xả như mở đập, chỉ là không ai phát hiện ra, trong đôi mắt ngập ngụa máu của Tiểu Tuyền Bảo đột nhiên lóe lên một tia sáng rực rỡ.

Ơ? Đây là đâu vậy nè, phù phù! Đau đầu quá đi mất.

Rốt cuộc là đứa nào làm hả, nàng chính là nữ nhi duy nhất của Thiên Đế ba ba đó, giờ đây lại bị người ta đánh sao?

Việc này mà truyền ra thì thể diện của công chúa thứ chín trăm chín mươi chín của Thiên giới biết để vào đâu, nàng sắp nổi giận rồi đây!

Sự bất thường của Tuyền Bảo không một ai nhận ra, Trâu Thúy Lan nhìn vết thương nơi hổ khẩu bị Tô Thanh Vân cắn cho chảy máu mà giận đến phát điên, ả quơ lấy một cây gậy dưới đất, giáng một đòn thật mạnh vào đầu Tô Thanh Vân.

"Đồ súc sinh, dám cắn ta, lão nương bán luôn cả ngươi!"

Trâu Thúy Lan vung gậy xuống, đồng tử Tô Thanh Vân co rụt lại, ngã gục xuống đất, lập tức bất tỉnh nhân sự.

"Đại ca! Muội muội!!"

Một cậu bé khác chạy đến bên cạnh Tuyền Bảo và Tô Thanh Vân, dùng thân hình mảnh khảnh tương tự để che chở cho ca ca và muội muội.

Nhị ca của Tuyền Bảo là Tô Thanh Dương, trong đôi mắt đen láy nhìn đám người Tô lão thái không giấu nổi vẻ sợ hãi, nhưng vẫn lấy hết can đảm đe dọa: "Ta, ta đã cho người đi tìm cha rồi, cha sẽ về ngay thôi, cha sẽ không để các người bán muội muội đâu, còn cả món nợ nhị thẩm đánh ngất đại ca, cha ta cũng sẽ, cũng sẽ…"

"Cha ngươi? Phì! Chẳng qua chỉ là con sâu cái kiến tội nghiệp được Tô gia ta nhặt về nuôi, nếu không có Tô gia, giờ này ông ta chết bờ chết bụi phương nào rồi chẳng biết, ngươi cứ gọi ông ta về đây, ta muốn xem ông ta có dám trái ý bề trên hay không!"

Trâu Thúy Lan dìu Tô lão thái, vừa căm hận vừa nịnh bợ xúi giục: "Nương, người nói xem có đúng không?"

"Không sai." Tô lão thái giữ vẻ mặt già nua đầy nếp nhăn, trong mắt tràn đầy sự khó chịu.

Đám súc sinh nhỏ của đại phòng này ngày càng không nghe lời bà ta rồi, lão già như bà ta muốn bán một đứa trẻ của đại phòng mà cũng không được sao?

Năm đó nếu không nhờ bà ta, lão đại Tô Nghị kia đã chết từ lâu rồi, làm gì có chuyện cho nó cưới vợ sinh con.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Jasmine

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Phu nhân, Lệ tổng lại đến để xin tái hôn rồi

Phu nhân, Lệ tổng lại đến để xin tái hôn rồi

Chickie Kertis
5.0

[Cô gái nhỏ ngây thơ với trái tim tràn đầy tình yêu trở nên tỉnh táo vs tổng tài bá đạo, cuồng nhiệt theo đuổi tình yêu (về sau càng ngày càng không kiềm chế được lời nói)] Năm thứ năm của cuộc hôn nhân bí mật, Thẩm Chiêu Ninh tận mắt nhìn thấy chồng mình cùng mối tình đầu vào khách sạn giữa ban ngày. Lúc ấy cô mới nhận ra, hóa ra Lệ Nghiên Tu lấy cô là vì cô có gương mặt giống mối tình đầu của anh. Thẩm Chiêu Ninh đã tuyệt vọng, lừa Lệ Nghiên Tu ký vào đơn ly hôn. Một tháng sau, trước mặt mọi người, cô thông báo với anh: "Lệ Nghiên Tu, tôi không cần anh nữa. Tôi chúc anh và mối tình đầu trói buộc nhau suốt đời." Anh ôm chặt lấy cô, mắt đỏ hoe vì xúc động, "Thẩm Chiêu Ninh, là em chủ động trước mà, giờ nói bỏ là bỏ được sao?" ****** Sau khi ly hôn, công việc của Thẩm Chiêu Ninh ngày càng thuận lợi, công ty cũng chuẩn bị lên sàn chứng khoán. Trong buổi tiệc mừng thành công, Lệ Nghiên Tu cũng xuất hiện. Anh nhìn vợ cũ khoác tay người đàn ông khác, anh không giấu nổi sự ghen tuông. Khi Thẩm Chiêu Ninh chuẩn bị thay lễ phục, anh chặn cô lại ngay trước cửa phòng thử đồ. “Người đàn ông đó tốt đến vậy sao?” Lúc này Thẩm Chiêu Ninh mới phát hiện Lệ Nghiên Tu đã khóc, giọt nước mắt nóng hổi của anh lăn trên xương quai xanh cô. “Thẩm Chiêu Ninh, anh hối hận rồi, mình tái hôn nhé?”

Ép cô gả thay? Tổng tài mặt lạnh siết eo đòi hôn

Ép cô gả thay? Tổng tài mặt lạnh siết eo đòi hôn

Lila Rivers
5.0

Tô Hướng Noãn đã lấy chú rể của em gái. Người đàn ông ấy từ nhỏ đã bị hủy dung, lại có tiếng ăn chơi, đến ngày cưới còn bị đuổi khỏi nhà, trở thành trò cười của cả thành phố. Tất cả mọi người đều đang chờ xem trò hề của họ. Nhưng kết quả lại là sự nghiệp của Tô Hướng Noãn lên như diều gặp gió, vợ chồng càng ngày càng mặn nồng. Còn những kẻ từng làm khó cô đều phải trả giá. Cho đến một ngày, khi vị tổng tài của tập đoàn trị giá hàng ngàn tỷ xuất hiện tại buổi họp báo, vô tình quên tháo mặt nạ. Mọi người đều sững sờ phát hiện, người đó chính là người chồng bị coi thường của Tô Hướng Noãn! Khi lộ mặt thật, vẻ đẹp của anh làm lu mờ tất cả ngôi sao đình đám. Cả thế giới náo loạn! —————— Lục Yến Lâm vốn chẳng có hứng thú đến người vợ liên hôn, việc anh che giấu thân phận cũng chỉ mong cô tự biết khó mà lui. Nào ngờ cô vợ nhỏ thay thế lại vừa mạnh mẽ vừa ngọt ngào, khiến anh ngày càng chìm sâu không lối thoát. Khi thân phận thật đột nhiên bị vạch trần, cô vợ nhỏ tức giận muốn rời khỏi nhà. Luôn tự cao, điềm tĩnh như Lục tổng, lần này hoàn toàn mất kiểm soát, mắt đỏ hoe, giam chặt cô vào góc tường, giọng khàn đục, nghẹn ngào như vỡ vụn: "Noãn Noãn, đừng đi... Hôn anh một cái, mạng này đều trao cho em."

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ken Camillo
4.9

Tần Yên đi vào đường cùng, buộc phải chấp nhận một cuộc giao dịch không cưỡng lại. Trong khách sạn, người đàn ông lạnh lùng ép buộc cô phải khuất phục lại chính là người chồng cũ vô tình ấy! Anh ta vì trả thù cho bạch nguyệt quang, hại gia tộc cô phá sản, còn ném khế ước tình nhân vào mặt cô. Tần Yên vì cứu em trai, từ vợ trở thành người tình, ban ngày bị bạch nguyệt quang của chồng cũ làm khó, ban đêm lại bị anh ta chiếm giữ. Cô cắn răng chịu đựng, chỉ mong làm sáng tỏ mọi chuyện… Sau đó, Cố Hàn Đình lạnh lùng nhìn bạch nguyệt quang xô cô xuống từ tầng cao. Vài năm sau, Tần Yên dẫn theo con, trở lại, trở thành người phụ nữ giàu có nổi tiếng, khiến chồng cũ thân bại danh liệt, phá sản không còn gì! Người đàn ông từng cao ngạo giờ đây mất hồn, đôi mắt đỏ hoe ép cô vào chân tường: "Yên Yên, anh sai rồi, chúng ta tái hôn nhé!" Tần Yên khoác tay đối thủ không đội trời chung của anh, nở nụ cười lạnh lùng: "Chồng cũ cút đi, đừng làm phiền tôi chăm lo cho gia đình và nuôi dạy con cái." Cố Hàn Đình nhìn đứa bé phiên bản thu nhỏ trong vòng tay cô, hối hận đến mức khóc đỏ cả mắt!

Hầu phủ vong ơn bội nghĩa? Nhiếp Chính Vương chống lưng, không tha thứ

Hầu phủ vong ơn bội nghĩa? Nhiếp Chính Vương chống lưng, không tha thứ

Ethan
5.0

Để bảo vệ tính mạng của công công và tương lai của Hầu phủ, Thẩm Thu Từ buộc phải nương thân Nhiếp Chính Vương. Bị phu quân ghẻ lạnh, ngoại thất sỉ nhục, bà mẫu mưu mô hãm hại, nàng đã dốc hết tấm lòng vì Hầu phủ nhưng cuối cùng chỉ nhận lại những năm tháng goá bụa, mang nỗi oán hận mà chết. Chỉ đến lúc sắp lìa đời nàng mới thấu hiểu, hóa ra cả cuộc đời toan tính của mình lại chỉ là dốc sức tô điểm cho người khác. Trùng sinh một kiếp, nàng quyết tâm tự tay vạch mặt kẻ bạc tình, đạp đổ ngoại thất, mắng chửi bà mẫu, khiến tất cả những kẻ phụ bạc phải trả giá! Gây dựng sự nghiệp, kiếm thật nhiều tiền, giành lại quyền bính, sống một đời phong sinh thủy khởi, phóng khoáng ngạo nghễ! Nàng cởi bỏ hồng trang, khoác lên binh giáp, xông pha trận mạc, ruổi ngựa vạn dặm! Chém loạn tặc, giữ biên cương. Danh tính nàng trở thành cơn ác mộng khiến kẻ địch nghe tin đã mất vía, cũng là huyền thoại không thể xem thường trên triều đình. Chỉ là, tên gian thần Hoắc Vân Tranh từng đấu với nàng cả một kiếp trước, sao kiếp này lại dính lấy nàng? Hoắc Vân Tranh nói: "Thẩm Thu Từ, nàng có muốn thay phu quân, đi theo bổn vương, chẳng phải còn hơn chịu đựng thiệt thòi ở Hầu phủ?" Lúc ấy Thẩm Thu Từ bỗng hiểu ra, hóa ra sau sự đối đầu ở kiếp trước, lại ẩn chứa tình yêu sâu đậm mà Hoắc Vân Tranh dành cho nàng.

Ông chủ, vợ ông bỏ chạy rồi!

Ông chủ, vợ ông bỏ chạy rồi!

Zaraiah
5.0

Lâm Lãnh Yên, là cô gái được quốc gia bí mật nuôi dạy, thiếu nữ thiên tài được mọi người ngưỡng mộ trong tổ chức, võ lực cao, kiêu ngạo bướng bỉnh. Nhưng chỉ có bản thân cô mới biết, bố mẹ mất sớm, từ nhỏ sống với em gái song sinh. Bảy năm sau, quốc gia quyết định cho cô tự do, Lâm Lãnh Yên mong chờ ngày được về nhà. Nhưng lại thấy cô mình đã chiếm biệt thự của bố mẹ sống vinh hoa phú quý, em gái ruột phải ăn cám lợn trong nhà chó, cô lật bàn ngay tại chỗ. Bà cô đe dọa? Cô nhanh chóng hủy hợp tác, công ty bà cô phá sản! Bắt nạt trong trời? Cô thay em gái nhập học, dùng bạo trị bạo, trên mạng livestream kẻ bạo hành quỳ xuống cầu xin! Thân phận bị chế nhạo? Lâm Lãnh Yên nhạt nhẽo nói: "Đúng vậy, tôi chỉ là người thương. Giây sau, thế gia trăm năm công khai nhận người thân: Đại tiểu thư ruột của nhà chúng tôi! Viện nghiên cứu quốc gia: "Chúng tôi chính là hậu thuẫn lớn nhất của cô ấy!" ... Tư Hàn Phong, người nắm quyền thế gia bí ẩn, trước giờ không xuất hiện trước công chúng. Nghe đồn tính cách anh lạnh lùng vô tình, có người từng nhìn thấy bộ dạng anh đứng ở vũng máu hút thuốc, cũng có người từng thấy anh giết người. Sau đó lại có người nhìn thấy anh đẩy Lâm Lãnh Yên vào gốc tường, đôi mắt âm trầm lại uất ức: "Lãnh Yên, anh giúp em giải quyết bọn chúng rồi, em không hẹn hò với anh sao?" "Chúng ta không phải chỉ quan hệ đồng minh sao?" Lâm Lãnh Yên nhàn nhạt nói. Tư lão đại hít sâu một hơi, hôn lên môi cô: "Bây giờ thì sao?"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Thiên Đạo chi nữ tam tuổi rưỡi, cả triều đua sủng! Thiên Đạo chi nữ tam tuổi rưỡi, cả triều đua sủng! Jasmine Lịch Sử
“【Không gian - Đoàn sủn - Trồng trọt - Làm giàu - Dạy dỗ kẻ xấu】 Chi trưởng Tô gia đã đoạn thân rồi! Những ngày tháng không nhà cửa che mưa nắng, nghèo rớt mồng tơi, bỗng dưng trở nên phất lên! Con bé thắt bím tóc cao, xách chiếc giỏ nhỏ, chạy đến trước mặt lão đại Tô gia, giọng non nớt khoe khoang: "Phụ thân, con vừa đào được một giỏ củ cải lớn trên núi~~" Lão đại Tô gia choáng váng cả đầu: Đây đâu phải củ cải, rõ ràng là nhân sâm trăm năm! các hiệu thuốc lớn trong thành tranh nhau mua cho bằng được! "Phụ thân, con còn hái được một giỏ nấm nữa nè~~" Lão đại Tô gia ngước lên trời, hoang mang về cuộc đời, con à, đây không phải nấm, mà là linh chi trăm năm đó!! "Phụ thân, con còn nhặt được một ca ca nhỏ nữa!" Con bé đáng yêu kéo theo một nam hài nhỏ mặt mũi khôi ngô như tượng ngọc, cười tít mắt đưa đến trước mặt lão đại Tô gia. Lão đại Tô gia hoảng hốt, vội ôm nữ nhi chạy mất, còn nghiêm giọng dặn dò: "Hắn nguy hiểm lắm, không được mang về nhà đâu!"”
1

Bab 1 Đứa nào làm hả!

03/03/2026

2

Bab 2 Kẻ xấu bị sét đánh

03/03/2026

3

Bab 3 Lương thực quý hơn vàng

03/03/2026

4

Bab 4 Không gian cùng hạ phàm rồi!

03/03/2026

5

Bab 5 Vì miếng ăn mà hao tâm tổn trí

03/03/2026

6

Bab 6 Ca ca yên tâm, rất nhanh sẽ có mưa thôi!

03/03/2026

7

Bab 7 Trong thôn xảy ra chuyện

03/03/2026

8

Bab 8 Huynh muội lên núi nhặt trứng chim

03/03/2026

9

Bab 9 Đấm chết con hồ ly xấu xa nhà ngươi!

03/03/2026

10

Bab 10 Hồ ly cưới gả, trời nắng đổ mưa

03/03/2026

11

Bab 11 Làm gì có dã thú, ca ca nhìn nhầm rồi

03/03/2026

12

Bab 12 Ba huynh muội lần đầu kiếm tiền

03/03/2026

13

Bab 13 Nương không được nói dối đâu nhé!

03/03/2026

14

Bab 14 Chúng ta không đi chạy nạn

03/03/2026

15

Bab 15 Tô Nghị không đồng ý

03/03/2026

16

Bab 16 Tuyền Bảo dẫn dắt cả nhà sửa mái nhà

03/03/2026

17

Bab 17 Trâu Thúy Lan tới tận cửa mắng chửi

03/03/2026

18

Bab 18 Tiểu Tuyền Bảo dạy dỗ kẻ xấu

03/03/2026

19

Bab 19 Mưa xối xả, sấm sét cuộn trào

03/03/2026

20

Bab 20 Lệ quỷ Sầm Tiểu Bình

03/03/2026

21

Chương 21 Nhà tổ gặp quả báo, Tô Kim bị đè gãy chân

03/03/2026

22

Chương 22 Họ không phải người nhà ta, khơi thông dòng chảy

03/03/2026

23

Chương 23 Thượng Quan Càn Khôn xin tá túc

03/03/2026

24

Chương 24 Hạ sốt rồi

03/03/2026

25

Bab 25 Tuyền Bảo và Tức Mặc Thương đánh nhau

03/03/2026

26

Bab 26 Trẻ con có đứa nào không đánh nhau

03/03/2026

27

Bab 27 Tuyền lão đại, ta biết lỗi rồi

03/03/2026

28

Bab 28 Dù sao cũng không định dẫn huynh theo

03/03/2026

29

Bab 29 Lên núi nhặt bọ sừng dài

03/03/2026

30

Bab 30 Tuyền Bảo bị rắn cắn

03/03/2026

31

Bab 31 Bắt được rắn hổ mang

03/03/2026

32

Bab 32 Có phúc cùng hưởng có họa cùng chia

03/03/2026

33

Bab 33 Cả nhà vào thành bán hàng

03/03/2026

34

Bab 34 Đến Tế Dân Trai bán rắn hổ mang

03/03/2026

35

Bab 35 Hũ vàng đầu tiên của tiểu nha đầu

03/03/2026

36

Bab 36 Có nghèo cũng không được nghèo giáo dục!

03/03/2026

37

Bab 37 Thoại bản cũng bán được tiền sao

03/03/2026

38

Bab 38 Gia gia cắt nhiều là con xót lắm đó nha

03/03/2026

39

Bab 39 Tức Mặc Thương ở lại, nhận dưỡng mẫu

03/03/2026

40

Bab 40 Chúc thị khích bác ly gián, nhà tổ đỏ mắt ghen tị

03/03/2026