Bị Tổng thống ly hôn, tôi về nhà kế vị ngai vàng

Bị Tổng thống ly hôn, tôi về nhà kế vị ngai vàng

Asher Wolfe

Đô Thị | 1  Chương/Ngày
5.0
Bình luận
3
Duyệt
50
Chương

【Ly hôn + Cưng chiều + Truy thê hỏa táng tràng + Hả hê ngọt ngào】 Kết hôn ba năm, sống cảnh góa bụa ba năm. An Hòa đã dốc hết sức chịu đựng và hiểu chuyện, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại tờ đơn ly hôn từ Phó Cảnh Hành. Chồng chê cô xuất thân thấp kém, mẹ chồng mắng cô là con gà mái không biết đẻ trứng, kẻ tử thù thì vác bụng bầu đến để chiếm tổ chim khách. Được thôi, cô ra đi! Không ngờ ngay trong ngày ly hôn, An Hòa lại được vương thất long trọng đón về. Từ đó, cuộc đời cô bước sang trang mới. Bố mẹ ruột nâng niu đặt vương miện lên đầu cô con gái yêu dấu: "Con gái yêu, ngôi vị thái tử này dành cho con." Anh cả, ông trùm vũ khí quyền lực nhất thế giới, lại tặng nhà, tặng xe, tặng thẻ đen: "Em gái cưng, tiền mà anh kiếm được, em cứ tiêu xài thỏa thích." Anh hai, bác sĩ thiên tài cầm dao phẫu thuật: "Nói đi em gái, em muốn anh cho kẻ bắt nạt em mấy nhát dao?" Anh ba, siêu sao võ thuật toàn cầu, đến tận nhà chồng cũ đòi công lý: "Ai đã bắt nạt em gái tôi thì ra đây nhận đòn!" Chồng cũ cuối cùng cũng hoảng hốt nhận ra, hóa ra là anh ta không thể sống thiếu cô! "Tiểu Hòa, anh trao cho em cả tiền bạc lẫn mạng sống, mình tái hôn được không?" "Muộn rồi, chồng cũ tổng thống, giờ phải gọi tôi là Nữ hoàng cơ!" An Hòa mỉm cười, đưa tay kéo cà vạt của người đàn ông khác, "Đây là vị hoàng phu mà vương thất chọn cho tôi. Anh ấy khỏe mạnh, dáng chuẩn, vừa dịu dàng vừa chu đáo lại trung thành như cún!"

Bị Tổng thống ly hôn, tôi về nhà kế vị ngai vàng Bab 1 Tôi đi gọi trai bao rồi, Tổng thống có hài lòng không

"Giường số 5, chồng cô vẫn chưa đến sao?"

Bác sĩ phụ tá trẻ tuổi cầm một xấp giấy tờ phẫu thuật, đợi người nhà An Hòa ký tên.

An Hòa mặt trắng bệch co quắp trên giường bệnh, đau đến mức ngay cả điện thoại cũng sắp cầm không vững. Cô được chẩn đoán bị viêm ruột thừa cấp tính phải phẫu thuật ngay, nhưng dù cô có gọi điện thế nào, chồng cô cũng không bắt máy.

Bệnh viện đã sắp xếp xong phòng phẫu thuật, vậy mà cô vẫn chưa đợi được người đến ký tên cho cô!

"Anh ấy, rất bận." Chồng cô là Tổng thống đương nhiệm Phó Cảnh Hành, mỗi ngày bận rộn từ sáng đến tối, chưa bao giờ thuộc về riêng một mình cô.

"Anh ta bận, thì có thể mặc kệ sống chết của cô sao?"

Bác sĩ sốt ruột giậm chân, "Anh ta dù có bận đến mấy thì có thể bận hơn Tổng thống không? Tổng thống còn biết đi cùng vị hôn thê đi khám thai kìa!"

Một tiếng sét đánh ngang tai! Giọng nói của An Hòa run rẩy:

"Bác sĩ nói ai cơ? Ai đi cùng..."

Mấy chữ "vị hôn thê đi khám thai" giống như hai ngọn núi lớn đè xuống, khiến cô nghẹt thở.

Lúc này ngoài cửa đột nhiên có tiếng động lớn.

Bác sĩ vội ra hiệu cho An Hòa nhìn ra ngoài cửa, "Đấy, Tổng thống của chúng ta, người đàn ông bận rộn nhất thế giới!"

An Hòa nén cơn đau bụng rướn cổ lên, liền nhìn thấy hai hàng vệ sĩ Phủ Tổng thống hộ tống một người đàn ông cao lớn, điển trai, mặc vest chỉnh tề đi ngang qua cửa phòng bệnh.

Trái tim cô đột ngột bị một bàn tay vô hình siết chặt lấy!

Phó Cảnh Hành, người đàn ông cô đã yêu tám năm, người chồng cô đã thầm lặng ủng hộ suốt ba năm phía sau, đang đẩy xe lăn đưa một người phụ nữ dịu dàng, xinh đẹp khác đi khám thai.

Mà người phụ nữ đó lại chính là thiên kim tỷ phú Lục Mỹ Kỳ, người từng bắt nạt cô thời học sinh!

Trái tim An Hòa bị bàn tay vô hình kia nghiền nát từng chút một, cô nghe thấy chồng mình ôn tồn dỗ dành người phụ nữ kia, "Mỹ Kỳ đừng sợ, có anh ở đây."

Vậy còn cô thì sao? Cô là gì chứ?

An Hòa phẫn nộ hất chăn ra, muốn xông ra khỏi phòng bệnh để hỏi cho rõ ràng:

Đứa bé Lục Mỹ Kỳ đang mang thai rốt cuộc là con của ai? Mà lại khiến đường đường là Tổng thống phải giấu vợ đi khám thai cùng cô ta!

Nhưng cơn đau bụng dữ dội khiến An Hòa ngã gục lại giường bệnh, cô sớm đã không còn chút sức lực để đứng dậy.

"Ôi chao, cô đừng cử động lung tung." Bác sĩ vội vàng ngăn cản, ngay cả ông cũng cảm thấy An Hòa thật đáng thương, giúp cô hiến kế, "Hay là cô gọi điện đến công ty của chồng cô xem sao?"

Đám người ở Phủ Tổng thống đó sao?

Bọn họ có khi nào đã coi cô là Đệ nhất phu nhân cơ chứ? Hôm nay cô phát bệnh vẫn là nhờ người tốt bụng gọi giúp xe cấp cứu!

"Bác sĩ cứ coi như tôi là góa phụ đi."

Ngay lúc An Hòa tràn đầy tuyệt vọng, cơn đau đột ngột khiến cô lăn lộn khắp giường, ngay cả ga trải giường cũng bị cô bấu rách một lỗ lớn.

"Mẹ nó chứ!" Cô mắng lớn một tiếng, dùng chút sức lực cuối cùng túm lấy tay áo bác sĩ, "Chính tôi ký không được sao?"

Ca phẫu thuật nội soi cuối cùng cũng hoàn thành suôn sẻ, An Hòa cần nằm viện hai ngày.

Không người chăm sóc, cô đau đến mức hoàn toàn không thể ngủ được trên giường bệnh.

Một rưỡi sáng, khó khăn lắm cô mới chợp mắt được một chút thì bị một cuộc điện thoại đánh thức.

Là Phó Cảnh Hành gọi tới.

"An Hòa, em học cái thói đi đêm không về từ khi nào thế? Chỉ vì ban ngày anh không nghe điện thoại của em, mà em định gây hấn lâu đến vậy sao?"

Những lời bất mãn và chỉ trích đổ ập xuống đầu, Phó Cảnh Hành không hề có một chút quan tâm nào mà một người chồng nên có.

Anh ta thậm chí còn đem cô ra so sánh với Lục Mỹ Kỳ, "Khi nào em mới có thể hiểu chuyện một chút đây? Chỉ cần bằng một phần mười của Mỹ Kỳ thôi cũng được mà."

Vết thương của An Hòa vẫn còn đau, cô không còn sức lực để mở miệng cãi nhau.

Phó Cảnh Hành lại trực tiếp ra lệnh, "Về ngay lập tức, anh có việc tìm em."

Không để cô từ chối, người đàn ông lại buông lời cảnh cáo lạnh lùng, "Đừng để anh phải phái người đi 'mời' em về."

Một giờ sau, An Hòa bắt taxi quay về Cung điện Áo Xu lạnh lẽo đó.

Phòng khách tầng hai của tòa nhà chính vẫn sáng đèn, người đàn ông cao quý, điển trai đang ngồi bắt chéo chân trên sofa, giống như một bức tượng thần thánh không cho ai đến gần. Nhưng có lẽ nhờ ánh đèn, lại phủ lên người anh ta một lớp ánh sáng ấm áp nhạt nhòa.

Tim An Hòa khẽ lay động, đây là lần đầu tiên trong ba năm kết hôn chồng cô chờ đợi cô.

"Sao lại muộn thế này? Em lại đi đâu chơi bời hoang đàng?" Nghe thấy động tĩnh, Phó Cảnh Hành cũng không thèm ngẩng đầu lên, đưa tay bóp nhẹ tâm mi.

Anh ta đã nói bao nhiêu lần rồi, thứ anh ta cần là một Đệ nhất phu nhân ngoan ngoãn hiểu chuyện!

Tại sao An Hòa cứ không thể an phận được?

Lồng ngực An Hòa thắt lại, cô thốt lên một tiếng "ồ" đầy mỉa mai, "Tôi đi gọi trai bao, một lần gọi hẳn tám người. Câu trả lời này anh có hài lòng không, Tổng thống?"

Chỉ cần Phó Cảnh Hành nghiêm túc nhìn cô một cái thôi, anh ta sẽ thấy lúc này cô suy nhược đến nhường nào!

"An Hòa!" Phó Cảnh Hành mang theo ngọn lửa giận dữ ném bản tài liệu trong tay xuống, cuối cùng cũng nhìn về phía vợ.

Ánh mắt nhạy bén quét qua khuôn mặt nhợt nhạt của cô, lòng anh ta khẽ chấn động, cuối cùng cũng dịu giọng lại, "Em sao thế? Chỗ nào không thoải mái sao?"

An Hòa không trả lời. Lúc cô cần anh ta nhất thì anh ta không có mặt, giờ phút này cần gì phải giả vờ quan tâm?

Cô chỉ hỏi: "Gọi tôi về có việc gì?"

Phó Cảnh Hành nhíu mày nhìn chằm chằm cô suốt nửa phút, mới đẩy bản tài liệu đó về phía cô, "Chúng ta ly hôn đi!"

"Mỹ Kỳ mang thai rồi, kết quả khám thai rất không tốt, cô ấy bị trầm cảm tiền sản, có khuynh hướng tự sát nghiêm trọng. Bác sĩ nói cô ấy cần sự chăm sóc của chồng..."

Giọng người đàn ông khựng lại, nơi đáy mắt ẩn giấu một luồng xót xa mà chính anh ta cũng không nhận ra.

"Tiểu Hòa, em chịu thiệt thòi một chút, chúng ta ly hôn giả. Đợi Mỹ Kỳ sinh con xong, để đứa bé có danh phận, anh sẽ ly hôn với cô ấy và tái hôn với em."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Asher Wolfe

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Christal

[Song Khiết] Tống Khinh Ngữ yêu Lục Diên Chi. Tình yêu ấy ai cũng biết, nhỏ bé đến mức chẳng ai để tâm. Dù trong lòng Lục Diên Chi chỉ có bạch nguyệt quang của anh ta. Dù anh ta dành phần lớn thời gian ở nước ngoài chỉ để ở bên bạch nguyệt quang ấy. Dù bạch nguyệt quang ấy đã mang thai anh ta. Tống Khinh Ngữ vẫn can đảm đề xuất chuyện kết hôn với Lục Diên Chi. Thế nhưng, vào ngày lấy giấy đăng ký kết hôn, vì bạch nguyệt quang trở về nước, Lục Diên Chi đã không xuất hiện ở cục Dân chính. Sau bảy năm yêu Lục Diên Chi, trái tim Tống Khinh Ngữ cuối cùng cũng hoàn toàn nguội lạnh. Cô xóa liên lạc với Lục Diên Chi, rồi rời bỏ thành phố gắn liền với anh ta. Lục Diên Chi không mấy bận tâm, cho rằng sớm muộn gì Tống Khinh Ngữ cũng sẽ quay về. Mãi đến khi anh ta nhìn thấy Tống Khinh Ngữ cùng một người đàn ông khác lấy giấy đăng ký kết hôn trước cửa cục Dân chính! Lục tổng từng kiêu ngạo giờ đây như phát điên! … Sau này, người ta thường thấy Lục tổng hạ mình chạy theo sau Tống Khinh Ngữ, tha thiết cầu xin: "Khinh Ngữ, anh thực sự xin lỗi, anh đã sai, làm ơn cho anh thêm một cơ hội." Đáp lại anh ta chỉ là giọng nói bực bội, thiếu kiên nhẫn của người phụ nữ. "Anh thôi làm phiền tôi được không? Tôi đã kết hôn rồi!"

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ken Camillo

Tần Yên đi vào đường cùng, buộc phải chấp nhận một cuộc giao dịch không cưỡng lại. Trong khách sạn, người đàn ông lạnh lùng ép buộc cô phải khuất phục lại chính là người chồng cũ vô tình ấy! Anh ta vì trả thù cho bạch nguyệt quang, hại gia tộc cô phá sản, còn ném khế ước tình nhân vào mặt cô. Tần Yên vì cứu em trai, từ vợ trở thành người tình, ban ngày bị bạch nguyệt quang của chồng cũ làm khó, ban đêm lại bị anh ta chiếm giữ. Cô cắn răng chịu đựng, chỉ mong làm sáng tỏ mọi chuyện… Sau đó, Cố Hàn Đình lạnh lùng nhìn bạch nguyệt quang xô cô xuống từ tầng cao. Vài năm sau, Tần Yên dẫn theo con, trở lại, trở thành người phụ nữ giàu có nổi tiếng, khiến chồng cũ thân bại danh liệt, phá sản không còn gì! Người đàn ông từng cao ngạo giờ đây mất hồn, đôi mắt đỏ hoe ép cô vào chân tường: "Yên Yên, anh sai rồi, chúng ta tái hôn nhé!" Tần Yên khoác tay đối thủ không đội trời chung của anh, nở nụ cười lạnh lùng: "Chồng cũ cút đi, đừng làm phiền tôi chăm lo cho gia đình và nuôi dạy con cái." Cố Hàn Đình nhìn đứa bé phiên bản thu nhỏ trong vòng tay cô, hối hận đến mức khóc đỏ cả mắt!

Chồng tái sinh chê tôi? Tôi cưới lính cứu hỏa, sướng quá

Chồng tái sinh chê tôi? Tôi cưới lính cứu hỏa, sướng quá

Livia

Lâm Kiến Sơ đã dành trọn bảy năm dốc cạn tình cảm, yêu Lục Chiêu Dã đến cuồng si. Vì muốn sinh cho anh ta một đứa con, cô đã thử đủ mọi cách như sống chung, phương thuốc dân gian, thụ tinh trong ống nghiệm, phẫu thuật... Đổi lại, mỗi lần xong chuyện, anh ta đều cho người giúp việc đưa cho cô thuốc tránh thai, tự tay tước đi quyền làm mẹ của cô. Khi mở mắt ra lần nữa, cô lại quay về bảy năm trước, đúng vào trận hỏa hoạn định mệnh ấy. Cô tận mắt nhìn thấy người chồng từng đầu ấp tay gối bế bạch nguyệt quang của anh ta lao ra khỏi biển lửa mà chẳng hề ngoảnh lại, để mặc cô một mình mắc kẹt trong khói dày đặc. Cô biết, anh ta cũng tái sinh rồi. Chỉ là lần này, anh ta đã chọn bạch nguyệt quang. Cô không còn níu kéo nữa. Khi Lục Chiêu Dã đến tận nhà để hủy hôn vì cô ta, cô quay lưng lại và kết hôn chớp nhoáng với Kê Hàn Gián, anh họ của bạn thân, cũng là lính cứu hỏa đã cứu cô khỏi đám cháy. Người đàn ông ấy có bờ vai rộng, eo thon và đôi chân dài, đầy khí chất đàn ông, nam tính ngùn ngụt, vừa cưới xong đã giao hết tiền lương cho cô. Lục Chiêu Dã tưởng cô chỉ đang làm vậy để chọc tức mình: "Lâm Kiến Sơ, dù cô có lấy lính cứu hỏa để chọc giận tôi thì tôi cũng sẽ không quay đầu lại đâu." Nhưng về sau, anh ta mới nhận ra, Lâm Kiến Sơ, người phụ nữ từng bị anh ta ruồng bỏ, nay tỏa sáng rực rỡ tại Hội nghị AI quốc tế. Còn lính cứu hỏa mà anh ta từng xem thường, thân phận cũng ngày càng trở nên đặc biệt... Còn người phụ nữ bảy năm không thể có con kiếp trước, ở kiếp này không chỉ sinh cho lính cứu hỏa ấy một cặp song sinh trai gái đáng yêu, mà trong bụng còn đang mang thêm một bé nữa! Cuối cùng, anh ta không thể chịu đựng nổi nữa, quỳ xuống trước mặt Lâm Kiến Sơ, đau khổ gào khóc hối hận: "Kiến Sơ, thật ra chúng ta mới nên có con!"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Bị Tổng thống ly hôn, tôi về nhà kế vị ngai vàng Bị Tổng thống ly hôn, tôi về nhà kế vị ngai vàng Asher Wolfe Đô Thị
“【Ly hôn + Cưng chiều + Truy thê hỏa táng tràng + Hả hê ngọt ngào】 Kết hôn ba năm, sống cảnh góa bụa ba năm. An Hòa đã dốc hết sức chịu đựng và hiểu chuyện, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại tờ đơn ly hôn từ Phó Cảnh Hành. Chồng chê cô xuất thân thấp kém, mẹ chồng mắng cô là con gà mái không biết đẻ trứng, kẻ tử thù thì vác bụng bầu đến để chiếm tổ chim khách. Được thôi, cô ra đi! Không ngờ ngay trong ngày ly hôn, An Hòa lại được vương thất long trọng đón về. Từ đó, cuộc đời cô bước sang trang mới. Bố mẹ ruột nâng niu đặt vương miện lên đầu cô con gái yêu dấu: "Con gái yêu, ngôi vị thái tử này dành cho con." Anh cả, ông trùm vũ khí quyền lực nhất thế giới, lại tặng nhà, tặng xe, tặng thẻ đen: "Em gái cưng, tiền mà anh kiếm được, em cứ tiêu xài thỏa thích." Anh hai, bác sĩ thiên tài cầm dao phẫu thuật: "Nói đi em gái, em muốn anh cho kẻ bắt nạt em mấy nhát dao?" Anh ba, siêu sao võ thuật toàn cầu, đến tận nhà chồng cũ đòi công lý: "Ai đã bắt nạt em gái tôi thì ra đây nhận đòn!" Chồng cũ cuối cùng cũng hoảng hốt nhận ra, hóa ra là anh ta không thể sống thiếu cô! "Tiểu Hòa, anh trao cho em cả tiền bạc lẫn mạng sống, mình tái hôn được không?" "Muộn rồi, chồng cũ tổng thống, giờ phải gọi tôi là Nữ hoàng cơ!" An Hòa mỉm cười, đưa tay kéo cà vạt của người đàn ông khác, "Đây là vị hoàng phu mà vương thất chọn cho tôi. Anh ấy khỏe mạnh, dáng chuẩn, vừa dịu dàng vừa chu đáo lại trung thành như cún!"”
1

Bab 1 Tôi đi gọi trai bao rồi, Tổng thống có hài lòng không

03/04/2028

2

Bab 2 Ly hôn giả Ký xong rồi, bà đây không cần anh nữa!

Hôm nay14:09

3

Bab 3 Tôi đánh đám chó săn của Lục Mỹ Kỳ đấy!

Hôm nay14:09

4

Bab 4 Đệ nhất phu nhân Tôi thấy cô giống đệ nhất trò cười thì có!

Hôm nay14:09

5

Bab 5 Công chúa nhỏ, anh trai đến đón em về nhà

Hôm nay14:09

6

Bab 6 Đừng quên Đệ nhất phu nhân của em từ đâu mà có

Hôm nay14:09

7

Bab 7 Công chúa, chúng ta cùng xử chồng cũ cô không phải rất tốt ư

Hôm nay14:09

8

Bab 8 Bù đắp đêm tân hôn đã trễ nải ba năm

Hôm nay14:09

9

Bab 9 Chẳng phải anh cũng bị vợ anh đuổi ra ngoài sao

Hôm nay14:09

10

Bab 10 Lập tức rút lại thỏa thuận ly hôn của tôi và An Hòa

Hôm nay14:09

11

Bab 11 Bước vào phòng cô ta, Phó Cảnh Hành tối nay đừng hòng đi

Hôm nay14:09

12

Bab 12 Anh ở lại bầu bạn với em và con có được không

Hôm nay14:09

13

Bab 13 Anh vợ đối đầu kịch liệt với gã chồng tồi

Hôm nay14:09

14

Bab 14 An Hòa bỗng dưng biến mất

Hôm nay14:09

15

Bab 15 Sao em không nói sớm là đi trả thù cơ chứ

Hôm nay14:09

16

Bab 16 Anh cả nhà ta giàu đến mức vô nhân tính!

Hôm nay14:09

17

Bab 17 Còn tưởng cô là người dễ bắt nạt, ai làm gì cũng được

Hôm nay14:09

18

Bab 18 Tiểu Hòa Hòa, cô còn bất ngờ gì mà tôi không biết nữa

Hôm nay14:09

19

Bab 19 Ván nắp quan tài của Phó lão gia sắp đè không nổi rồi

Hôm nay14:09

20

Bab 20 An Hòa là vợ của anh ta, bất kỳ ai cũng đừng hòng tơ tưởng!

Hôm nay14:09

21

Bab 21 Chị ấy mang trong mình giọt máu của nhà họ Phó chúng tôi

Hôm nay14:09

22

Bab 22 Tôi là gà mái không đẻ trứng Kẻ không được là con trai bà!

Hôm nay14:09

23

Bab 23 Đây cũng là nụ hôn đầu của anh ta mà!

Hôm nay14:09

24

Bab 24 Anh ta còn định như thế nào mới gọi là có lỗi với cô

Hôm nay14:09

25

Bab 25 Không còn là người nhà họ Phó nữa, còn giữ quy tắc làm gì

Hôm nay14:09

26

Bab 26 Cô cứ quỳ ở đây mà suy nghĩ lại cho kỹ!

Hôm nay14:09

27

Bab 27 Trả lại cho bà một gói quà lớn phạt quỳ

Hôm nay14:09

28

Bab 28 Phó lão phu nhân nên cầu nguyện cho tôi thọ trăm tuổi!

Hôm nay14:09

29

Bab 29 Cho dù là rác tôi không cần, cũng không đến lượt cô

Hôm nay14:09

30

Bab 30 Chỉ cần tôi còn ở đây, cô mãi mãi chỉ là tiểu tam!

Hôm nay14:09

31

Bab 31 Im lặng! Anh tốt nhất lo sống sót qua ngày hôm nay đi đã!

Hôm nay14:09

32

Bab 32 Cầu cứu Phó Cảnh Hành

Hôm nay14:09

33

Bab 33 An Hòa, Phó Cảnh Hành không quan tâm đến sống chết của cô!

Hôm nay14:09

34

Bab 34 Đây chính là tín vật định tình An Hòa tặng tôi

Hôm nay14:09

35

Bab 35 Cô là sát thủ số một, Cô Hoàng

Hôm nay14:09

36

Bab 36 An Hòa, cô không đi cùng tôi cũng không được rồi

Hôm nay14:09

37

Bab 37 Đi điều tra cho rõ, cuộc ám sát này rốt cuộc là nhắm vào ai

Hôm nay14:09

38

Bab 38 Cô lấy cả đời ra đặt cược, anh ta lại để cô thua sạch!

Hôm nay14:09

39

Bab 39 Anh lấy tư cách gì mà chất vấn tôi Chồng cũ sao

Hôm nay14:09

40

Bab 40 Anh là cái thá gì Mà cũng xứng để tôi nể mặt

Hôm nay14:09