/1/128908/coverbig.jpg?v=f230b20dc69946c2b749a1d081bc31e4&imageMogr2/format/webp)
Tôi đang mang thai tám tháng. Vì văn phòng nóng đến mức nguy hiểm, tôi đã bật điều hòa. Nhưng chồng tôi lại buộc tội tôi cố tình làm hại cô trợ lý Deb của anh ta, chỉ vì không khí lạnh khiến cô ta "đau bụng" phải nhập viện. Để "bù đắp", anh ta mời tôi đến một bữa tiệc cao cấp. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình bị nhốt trong một kho lạnh vách kính. Bên ngoài, Austen đang ôm eo một Deb hoàn toàn khỏe mạnh. Anh ta nâng ly với giới tinh hoa, chúc mừng việc "làm hạ nhiệt" người vợ nóng nảy của mình. Anh ta ra lệnh cho vệ sĩ lột đồ tôi, ép tôi quỳ xuống sàn băng buốt giá, và dội những xô nước lạnh ngắt lên chiếc bụng bầu của tôi. Mặc cho tôi gào khóc van xin, anh ta vẫn nhẫn tâm đứng nhìn dòng máu đỏ thẫm chảy dọc xuống chân tôi. Tôi đã mất đi đứa con của chúng tôi. Anh ta chế nhạo rằng tôi hoàn toàn cô độc, rằng người bố tỷ phú của tôi đã chết và sẽ chẳng có ai đến cứu tôi đâu. Tôi đau đớn tột cùng, không hiểu vì sao người đàn ông tôi yêu lại tàn nhẫn giết chết giọt máu của chính mình chỉ vì một màn kịch rẻ tiền của ả nhân tình. Nhưng Austen không hề biết, bố tôi chưa hề chết. Khi tỉnh dậy trong bệnh viện với vùng bụng phẳng lì, trái tim tôi đã hoàn toàn đóng băng. Tôi bình tĩnh nhìn người bố quyền lực của mình, cất giọng vô hồn: "Con muốn anh ta không còn gì cả."
Chồng tôi buộc tội tôi đã khiến trợ lý của anh phải nhập viện.
Anh cho rằng chiếc điều hòa mà tôi đã bật, bất chấp sự phản đối của cô ta, đã khiến cô ta ngất xỉu vì co thắt dữ dội. Tôi đang mang thai tám tháng và văn phòng thì nóng đến mức nguy hiểm, nhưng anh vẫn đổ lỗi cho tôi. Để "bù đắp cho tôi", anh đã mời tôi đến một bữa tiệc tại một câu lạc bộ cao cấp.
Tôi tỉnh dậy trên sàn của một kho lạnh vách kính.
Bên ngoài, chồng tôi, Austen, đang đứng khoác tay ôm lấy một Deb hoàn toàn khỏe mạnh. Anh nâng ly với giới tinh hoa của thành phố, chúc mừng việc "làm hạ nhiệt" người vợ nóng nảy của mình.
Họ đứng nhìn người của anh lột đồ của tôi chỉ còn lại đồ lót và ép đôi đầu gối trần của tôi xuống sàn băng. Họ dội những xô nước lạnh buốt lên đầu và chiếc bụng bầu của tôi cho đến khi tôi cảm thấy một dòng chảy ấm nóng giữa hai chân mình.
Tôi đang chảy máu. Tôi đang mất đi đứa con của chúng tôi.
Trong lúc tôi nằm đó, Austen đập mạnh vào cửa kính, gào thét bắt tôi phải xin lỗi, phải nói rằng tôi tha thứ cho anh để anh không phải trở thành một con quái vật.
Anh chế nhạo rằng tôi hoàn toàn cô độc, rằng bố tôi đã chết và sẽ không có ai đến cứu tôi đâu.
Vợ Cũ Trở Lại Báo Thù
Silas Gray
Đô Thị
Chương 1
Hôm nay10:48
Chương 2
Hôm nay10:48
Chương 3
Hôm nay10:48
Chương 4
Hôm nay10:48
Chương 5
Hôm nay10:48
Chương 6
Hôm nay10:48
Chương 7
Hôm nay10:48
Chương 8
Hôm nay10:48
Chương 9
Hôm nay10:48
Chương 10
Hôm nay10:48
Chương 11
Hôm nay10:48
Chương 12
Hôm nay10:48
Chương 13
Hôm nay10:48
Chương 14
Hôm nay10:48
Chương 15
Hôm nay10:48
Chương 16
Hôm nay10:48
Chương 17
Hôm nay10:48
Chương 18
Hôm nay10:48
Chương 19
Hôm nay10:48
Chương 20
Hôm nay10:48
Chương 21
Hôm nay10:48
Chương 22
Hôm nay10:48
Chương 23
Hôm nay10:48
Chương 24
Hôm nay10:48
Chương 25
Hôm nay10:48
Chương 26
Hôm nay10:48
Chương 27
Hôm nay10:48
Chương 28
Hôm nay10:48
Chương 29
Hôm nay10:48
Chương 30
Hôm nay10:48
Chương 31
Hôm nay10:48
Chương 32
Hôm nay10:48
Chương 33
Hôm nay10:48
Chương 34
Hôm nay10:48
Chương 35
Hôm nay10:48
Chương 36
Hôm nay10:48
Chương 37
Hôm nay10:48
Chương 38
Hôm nay10:48
Chương 39
Hôm nay10:48
Chương 40
Hôm nay10:48