Thời gian không phụ tình thâm

Thời gian không phụ tình thâm

Noak Moren

Đô Thị | 1  Chương/Ngày
4.7
Bình luận
31.8M
Duyệt
491
Chương

Hai năm trước, anh vì cứu bạch nguyệt quang nên bất đắc dĩ phải cưới cô làm vợ. Trong lòng anh, cô thấp kém, vô liêm sỉ, tước đoạt tình yêu người khác, anh đã dành cho cô vẻ mặt lạnh lùng vô cảm nhất của mình, hận cô đến tận xương tủy, nhưng lại đối xử vô cùng dịu dàng với bạch nguyệt quang. Cho dù là như thế, cô vẫn nhẫn nhịn yêu anh suốt mười năm. Cuối cùng, cô mệt rồi, muốn từ bỏ, nhưng anh lại hoảng hốt..... Khi trong bụng cô đang mang thai đứa con của anh, mạng sống đang nguy kịch, tới lúc này thì anh mới ý thức được, cô gái khiến anh đồng ý hoán đổi bằng cả mạng sống, bấy lâu nay luôn chỉ có mình cô.

Nhân vật chính

: Giản Dao và Phó Thịnh Niên

Thời gian không phụ tình thâm Bab 1 Hãy ly hôn

"Ly hôn đi."

Giản Dao vừa trở về nhà sau buổi quay phim mệt mỏi, chồng cô đã ném một bản thỏa thuận ly hôn trước mặt cô.

Cô ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt với phong thái lịch lãm, lòng đầy chua xót.

Ba tháng xa cách, không ngờ câu đầu tiên anh nói lại là hai chữ tàn nhẫn: ly hôn.

Thấy cô im lặng, không khí trong phòng đặc quánh.

Phó Thịnh Niên nhíu mày, giọng lạnh băng: "Giản Dao, đừng mơ chuyện nuốt lời! Hợp đồng hôn nhân hai năm đã hết hạn, cô có hối cũng không kịp!"

Đúng vậy!

Thỏa thuận hôn nhân hai năm giữa họ đã hết hạn.

Vị trí Phó phu nhân của cô đến lúc phải trả lại.

"Giản Thi năm nay hai mươi tuổi rồi nhỉ, đã đến tuổi kết hôn hợp pháp rồi. Chúng ta ly hôn vừa khớp thời điểm, Cô gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.

Giản Thi là em gái cùng cha khác mẹ của cô, cũng là người mà Phó Thịnh Niên luôn đặt trong lòng.

Hai năm trước, khi Giản Thi bị chẩn đoán ung thư máu, chỉ mình cô có tủy phù hợp.

Dù là người lạ, cô cũng sẽ hiến tặng, huống chi là em ruột.

Nhưng Phó Thịnh Niên lại nghĩ khác. Anh khăng khăng cho rằng cô lạnh lùng vô cảm, nhất quyết không cứu em gái.

Vì vậy, để cứu Giản Thi, vị thiếu gia kiêu ngạo ấy đã quỳ xuống trước mặt cô.

Cô chưa bao giờ thấy Phó Thịnh Niên hạ mình vì ai đó.

Họ vốn là thanh mai trúc mã, cô đã yêu anh suốt mười năm.

Nhìn thấy anh vì người khác mà như vậy, cô tức giận và ghen tuông đến mù quáng.

Cô ép anh cưới mình ngay tại chỗ.

Để cứu Giản Thi, Phó Thịnh Niên đành ký hợp đồng hôn nhân hai năm.

Hai năm, Giản Dao ngây thơ nghĩ đủ để anh yêu mình.

Nhưng cuối cùng, cô thua trắng tay. Hóa ra chỉ là cô tự dày vò chính mình...

Nghĩ đến đây, khóe miệng nhợt nhạt của Giản Dao nở nụ cười tự giễu.

Phó Thịnh Niên với đôi mày mắt đẹp đẽ lộ ra chút không kiên nhẫn, đưa cây bút bên cạnh, lạnh lùng nói: "Ký đi."

Cô gật đầu, nhận lấy cây bút anh đưa, lật đến trang cuối cùng, viết tên mình vào chỗ ký tên lên trang cuối như kết thúc một cuộc tình một phía.

Đặt bút xuống, cô ngẩng đầu nhìn Phó Thịnh Niên, ánh mắt anh vẫn đẹp như trời sao, nhưng nhìn cô chỉ còn băng giá, khiến cô cảm thấy lạnh lẽo trong tim.

Phó Thịnh Niên nhận lấy thỏa thuận, nhìn chữ ký của Giản Dao ở cuối, lên tiếng:

"Giản Thi tái phát bệnh rồi..."

Chưa kịp nói hết, Giản Dao hoảng hốt ngắt lời: "Sao vậy! Vậy tôi cần đến bệnh viện phối hợp không?"

Dù sao hai năm trước, cô đã hiến tủy cứu Giản Thi.

"Không cần!" – Anh quắc mắt. "Cô định lặp lại trò hề năm xưa sao?"

"Tôi đã sắp xếp bác sĩ tốt nhất, cũng đã tìm được người phù hợp. Lần này không cần cô làm gì cả. Giọng anh chợt dịu xuống: "Giản Thi nói nhớ cô, cô đến thăm em ấy là đủ."

Nhắc đến Giản Thi, đôi mày nhíu chặt của anh dần giãn ra, khuôn mặt lạnh lùng cũng có chút ấm áp.

Trái tim Giản Dao đau nhói, khẽ ừ một tiếng.

"Hôm nay hơi muộn rồi, ngày mai tôi sẽ dọn đi, được không?" Cô nặn ra một nụ cười, nghĩ rằng Phó Thịnh Niên ít nhiều sẽ nhớ lại chút tình xưa, không ngờ anh rất dứt khoát nói: "Lão Lý sẽ đưa cô đến khách sạn."

Chẳng những không lưu luyến, cứ vậy mà đuổi cô đi.

Ngay cả một đêm cũng không cho cô ở lại thêm?

Nụ cười của cô cứng đờ trên mặt, đối diện với Phó Thịnh Niên một lúc, lạnh lùng đứng dậy đi ra ngoài.

Về phòng mình mang theo hành lý chưa kịp thu dọn, cô kéo vali xuống lầu, vài người giúp việc thấy vậy chạy đến giúp, cô xua tay: "Không cần, tôi có thể tự làm."

Những người giúp việc nhìn nhau, thở dài bất lực, ánh mắt đầy thương cảm, đứng thành hàng tiễn cô ra cửa.

Hai năm sống ở đây, Giản Dao vẫn có chút tình cảm với nơi này, mọi người ở đây, trừ Phó Thịnh Niên, đều rất tốt với cô.

Cô có chút tiếc nuối, nhưng kết hôn với Phó Thịnh Niên, bị lạnh nhạt suốt hai năm, tinh thần cô đã bị tổn thương quá nhiều. Hai năm bị tra tấn bởi sự lạnh nhạt, tâm hồn cô đã kiệt quệ.

Thế là đủ rồi.

Đã đến lúc kết thúc rồi!

Dù trái tim đau đớn như bị xé toạc, nhưng cô vẫn cô không rơi một giọt lệ.

Làm thủ tục nhận phòng khách sạn xong, đã là rạng sáng.

Cô không ngủ suốt đêm, đợi trời sáng cô thu dọn một chút, rồi trực tiếp đến Bệnh viện Trung tâm.

Giản Thi ở trong một phòng bệnh đơn, có người chăm sóc riêng, qua cửa kính nhìn thấy người chăm sóc đang đút Giản Thi ăn, nhưng ăn được vài miếng đã nôn hết, trong lòng cô có một cảm giác khó chịu không thể diễn tả. Trái tim người chị như bị ai bóp nghẹt.

Tiếp tục đọc

Sách tương tự

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Chồng tái sinh chê tôi? Tôi cưới lính cứu hỏa, sướng quá

Chồng tái sinh chê tôi? Tôi cưới lính cứu hỏa, sướng quá

Livia

Lâm Kiến Sơ đã dành trọn bảy năm dốc cạn tình cảm, yêu Lục Chiêu Dã đến cuồng si. Vì muốn sinh cho anh ta một đứa con, cô đã thử đủ mọi cách như sống chung, phương thuốc dân gian, thụ tinh trong ống nghiệm, phẫu thuật... Đổi lại, mỗi lần xong chuyện, anh ta đều cho người giúp việc đưa cho cô thuốc tránh thai, tự tay tước đi quyền làm mẹ của cô. Khi mở mắt ra lần nữa, cô lại quay về bảy năm trước, đúng vào trận hỏa hoạn định mệnh ấy. Cô tận mắt nhìn thấy người chồng từng đầu ấp tay gối bế bạch nguyệt quang của anh ta lao ra khỏi biển lửa mà chẳng hề ngoảnh lại, để mặc cô một mình mắc kẹt trong khói dày đặc. Cô biết, anh ta cũng tái sinh rồi. Chỉ là lần này, anh ta đã chọn bạch nguyệt quang. Cô không còn níu kéo nữa. Khi Lục Chiêu Dã đến tận nhà để hủy hôn vì cô ta, cô quay lưng lại và kết hôn chớp nhoáng với Kê Hàn Gián, anh họ của bạn thân, cũng là lính cứu hỏa đã cứu cô khỏi đám cháy. Người đàn ông ấy có bờ vai rộng, eo thon và đôi chân dài, đầy khí chất đàn ông, nam tính ngùn ngụt, vừa cưới xong đã giao hết tiền lương cho cô. Lục Chiêu Dã tưởng cô chỉ đang làm vậy để chọc tức mình: "Lâm Kiến Sơ, dù cô có lấy lính cứu hỏa để chọc giận tôi thì tôi cũng sẽ không quay đầu lại đâu." Nhưng về sau, anh ta mới nhận ra, Lâm Kiến Sơ, người phụ nữ từng bị anh ta ruồng bỏ, nay tỏa sáng rực rỡ tại Hội nghị AI quốc tế. Còn lính cứu hỏa mà anh ta từng xem thường, thân phận cũng ngày càng trở nên đặc biệt... Còn người phụ nữ bảy năm không thể có con kiếp trước, ở kiếp này không chỉ sinh cho lính cứu hỏa ấy một cặp song sinh trai gái đáng yêu, mà trong bụng còn đang mang thêm một bé nữa! Cuối cùng, anh ta không thể chịu đựng nổi nữa, quỳ xuống trước mặt Lâm Kiến Sơ, đau khổ gào khóc hối hận: "Kiến Sơ, thật ra chúng ta mới nên có con!"

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Christal

[Song Khiết] Tống Khinh Ngữ yêu Lục Diên Chi. Tình yêu ấy ai cũng biết, nhỏ bé đến mức chẳng ai để tâm. Dù trong lòng Lục Diên Chi chỉ có bạch nguyệt quang của anh ta. Dù anh ta dành phần lớn thời gian ở nước ngoài chỉ để ở bên bạch nguyệt quang ấy. Dù bạch nguyệt quang ấy đã mang thai anh ta. Tống Khinh Ngữ vẫn can đảm đề xuất chuyện kết hôn với Lục Diên Chi. Thế nhưng, vào ngày lấy giấy đăng ký kết hôn, vì bạch nguyệt quang trở về nước, Lục Diên Chi đã không xuất hiện ở cục Dân chính. Sau bảy năm yêu Lục Diên Chi, trái tim Tống Khinh Ngữ cuối cùng cũng hoàn toàn nguội lạnh. Cô xóa liên lạc với Lục Diên Chi, rồi rời bỏ thành phố gắn liền với anh ta. Lục Diên Chi không mấy bận tâm, cho rằng sớm muộn gì Tống Khinh Ngữ cũng sẽ quay về. Mãi đến khi anh ta nhìn thấy Tống Khinh Ngữ cùng một người đàn ông khác lấy giấy đăng ký kết hôn trước cửa cục Dân chính! Lục tổng từng kiêu ngạo giờ đây như phát điên! … Sau này, người ta thường thấy Lục tổng hạ mình chạy theo sau Tống Khinh Ngữ, tha thiết cầu xin: "Khinh Ngữ, anh thực sự xin lỗi, anh đã sai, làm ơn cho anh thêm một cơ hội." Đáp lại anh ta chỉ là giọng nói bực bội, thiếu kiên nhẫn của người phụ nữ. "Anh thôi làm phiền tôi được không? Tôi đã kết hôn rồi!"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Thời gian không phụ tình thâm Thời gian không phụ tình thâm Noak Moren Đô Thị
“Hai năm trước, anh vì cứu bạch nguyệt quang nên bất đắc dĩ phải cưới cô làm vợ. Trong lòng anh, cô thấp kém, vô liêm sỉ, tước đoạt tình yêu người khác, anh đã dành cho cô vẻ mặt lạnh lùng vô cảm nhất của mình, hận cô đến tận xương tủy, nhưng lại đối xử vô cùng dịu dàng với bạch nguyệt quang. Cho dù là như thế, cô vẫn nhẫn nhịn yêu anh suốt mười năm. Cuối cùng, cô mệt rồi, muốn từ bỏ, nhưng anh lại hoảng hốt..... Khi trong bụng cô đang mang thai đứa con của anh, mạng sống đang nguy kịch, tới lúc này thì anh mới ý thức được, cô gái khiến anh đồng ý hoán đổi bằng cả mạng sống, bấy lâu nay luôn chỉ có mình cô.”
1

Bab 1 Hãy ly hôn

14/05/2025

2

Bab 2 Bạn không xứng

14/05/2025

3

Bab 3 Không thể rời đi

14/05/2025

4

Bab 4 Muốn chết cũng đừng chết ở đây.

14/05/2025

5

Bab 5 Thực hiện quyền của người chồng

14/05/2025

6

Bab 6 Đứng Đầu Tìm Kiếm Nóng

14/05/2025

7

Bab 7 Cô ấy là vợ tôi

14/05/2025

8

Bab 8 Anh ấy đang đến

14/05/2025

9

Bab 9 Yêu thầm suốt mười năm trong đau khổ

14/05/2025

10

Bab 10 Hãy nhớ rõ thân phận của em

14/05/2025

11

Bab 11 Cơn sốt cao đột ngột

14/05/2025

12

Bab 12 Thức trắng đêm bên cô

14/05/2025

13

Bab 13 Kỹ năng diễn xuất tuyệt vời của tổng giám đốc Phó

14/05/2025

14

Bab 14 Anh ấy đang giúp cô

14/05/2025

15

Bab 15 Có chịu được không Không chịu được thì gọi tôi

14/05/2025

16

Bab 16 Cố ý làm khó

14/05/2025

17

Bab 17 Ngài Phó có mặt tại hiện trường

14/05/2025

18

Bab 18 Ngươi dám động vào cô ấy thử xem

14/05/2025

19

Bab 19 Không Có Thai

14/05/2025

20

Bab 20 Anh nhất định phải quản

14/05/2025

21

Bab 21 Rồi xem sao

14/05/2025

22

Bab 22 Không biết giữ vợ mình

14/05/2025

23

Bab 23 Coi như cô ấy không tồn tại

14/05/2025

24

Bab 24 Anh ấy đang giải thích

14/05/2025

25

Bab 25 Một thế giới cho hai người

14/05/2025

26

Bab 26 Đừng giả vẻ đứng đắn trước mặt anh

14/05/2025

27

Bab 27 Đối với anh, Giản Thi vẫn là quan trọng nhất

14/05/2025

28

Bab 28 Thi Thi gọi điện

14/05/2025

29

Bab 29 Ba người cùng hành

14/05/2025

30

Bab 30 Cố tình làm cô ấy bẽ mặt

14/05/2025

31

Bab 31 Chỉ mong cô ta gặp chuyện

14/05/2025

32

Bab 32 Chuyện ly hôn để sau nói tiếp

14/05/2025

33

Bab 33 Gặp phải rắc rối

14/05/2025

34

Bab 34 Cô ấy không phải người anh có thể đụng vào

14/05/2025

35

Bab 35 Hãy để cô ấy ở lại

14/05/2025

36

Bab 36 Đi về với tôi

14/05/2025

37

Bab 37 Bị tấn công

14/05/2025

38

Bab 38 Em vốn là vợ của anh

14/05/2025

39

Bab 39 Một cái tát bất ngờ

14/05/2025

40

Bab 40 Cô ấy vẫn là Phó phu nhân

14/05/2025