Gả nhầm, nhưng chú rể thật quyến rũ!

Gả nhầm, nhưng chú rể thật quyến rũ!

Charlotte

Đô Thị | 1  Chương/Ngày
5.0
Bình luận
1.8M
Duyệt
243
Chương

Tống Uẩn Uẩn đã kết hôn, nhưng chú rể từ đầu đến cuối không hề xuất hiện. Trong lúc giận dữ, cô đã trao mình cho một người đàn ông lạ mặt trong đêm tân hôn. Sau đó, cô bị người đàn ông này bám theo...

Nhân vật chính

: Tống Uẩn Uẩn và Giang Diệu Cảnh

Gả nhầm, nhưng chú rể thật quyến rũ! Bab 1 Chuyện nổi loạn nhất từng làm

Tống Uẩn Uẩn kết hôn rồi, nhưng chú rể từ đầu đến cuối lại không hề xuất hiện.

Chăn nệm màu đỏ, chữ Hỷ trên tường, những màu sắc nổi bật như từng cái tát giáng vào mặt cô.

Sỉ nhục! Không cam lòng!?

Nhưng có thể làm gì được chứ?

Từ khi sinh ra, cuộc đời cô đã nằm trong tay người khác, kể cả hôn nhân.

Gả vào nhà họ Giang cũng chỉ vì lòng tham của bố cô.

Ông nội cô từng là tài xế của Giang lão gia, trong một lần tai nạn vì cứu Giang lão gia mà đã qua đời.

Công ty nhỏ của gia đình đang gánh một khoản nợ khổng lồ, đối mặt với nguy cơ phá sản, người bố khôn lỏi của cô biết rằng một khi mở miệng xin tiền nhà họ Giang, ân tình này sẽ hết, vì vậy ông ta đã nghĩ ra cách hại người lợi mình, yêu cầu cháu trai của Giang lão gia là Giang Diệu Cảnh cưới cô.

Như vậy với sự giàu có của nhà họ Giang, hoàn toàn có thể đưa một khoản sính lễ hậu hĩnh.

Lại còn có thể kết thông gia với nhà họ Giang.

Nhà họ Giang vì giữ thể diện nên cũng không tiện từ chối.

Cuộc hôn nhân này khiến Giang Diệu Cảnh vô cùng bất mãn, cho nên ngay cả trong tiệc cưới chỉ có hai bên gia đình, anh cũng không xuất hiện, đồng thời còn đưa ra yêu cầu không cho phép cô tự nhận là vợ anh ở bên ngoài.

Mọi chuyện, không một ai hỏi cô có đồng ý hay không.

Cô mở to đôi mắt sáng, hàng mi cong vút khẽ run, ẩn chứa sự bướng bỉnh.

Ngay lúc cô không biết phải làm sao để cho qua đêm tân hôn đầu tiên này, cô nhận được tin nhắn của đồng nghiệp.

Nhờ cô trực thay ca giúp.

Cô bắt taxi đến bệnh viện.

Áo cưới đỏ được thay bằng áo blouse trắng.

Rầm một tiếng, cửa phòng trực đột nhiên bị đẩy mạnh ra.

Cô vừa định ngẩng đầu lên, chỉ nghe thấy tiếng tách, đèn trong phòng tắt ngấm.

Tống Uẩn Uẩn sợ đến dựng tóc gáy.

"Ai đó..."

Lời cô còn chưa nói ra đã bị đè lên bàn, bụp một tiếng, đồ đạc trên bàn rơi vãi khắp sàn, một con dao sắc bén kề lên cổ cô uy hiếp: "Đừng nói chuyện!"

Dưới ánh sáng lờ mờ, cô chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt đầy máu và một đôi mắt sắc bén của người đàn ông.

Chóp mũi ngập tràn mùi máu tanh nồng nặc, cô biết người đàn ông này đã bị thương.

Có lẽ do nghề nghiệp đã rèn luyện cho cô tính cách bình tĩnh khi gặp chuyện.

Cô nhẹ nhàng co chân lên, định tấn công vào chỗ hiểm của người đàn ông, nhưng cô vừa động đậy đã bị anh phát hiện, dùng sức kẹp chặt đôi chân không yên phận của cô.

"Rõ ràng tao thấy nó chạy về phía này mà."

Tiếng bước chân đã đến ngay cửa.

Nghe động tĩnh của họ chắc chắn sẽ mở cửa ngay.

Trong lúc cấp bách, người đàn ông cúi đầu hôn lên môi cô.

Tống Uẩn Uẩn chống cự, dễ dàng đẩy người đàn ông ra, anh không hề dùng vũ khí sắc bén trong tay để làm hại cô.

Cô ngẩn người một chút.

Cạch!

Lúc này tay nắm cửa bị xoay.

Tống Uẩn Uẩn cắn răng liều một phen, ngẩng đầu dâng nụ hôn của mình, cô chủ động ôm lấy cổ người đàn ông.

Giọng cô run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, "Tôi có thể cứu anh."

Yết hầu của người đàn ông trượt lên trượt xuống, giây tiếp theo đã từ bị động hoá thành chủ động, hơi thở nóng rực phả bên tai cô trầm thấp mà quyến rũ, "Tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cô."

Không, anh hiểu lầm rồi, cô chỉ muốn diễn một vở kịch thôi.

Ngay khoảnh khắc cửa phòng bị đẩy ra.

Cô học theo trong phim truyền hình khẽ rên lên, tiếng rên rỉ vừa kìm nén, vừa quyến rũ lại uyển chuyển đó khiến người đàn ông mê mẩn.

Càng khiến cho người ở ngoài cửa nghe thấy mà lòng dạ xao động.

"Chết tiệt chơi dã chiến à, vụng trộm trong bệnh viện, kích thích thật đấy."

Cửa phòng bị đẩy ra, hé một khe rộng, một vệt sáng từ hành lang chiếu nghiêng vào rọi lên người Tống Uẩn Uẩn, người đàn ông đè lên người cô che đi sự dòm ngó của kẻ ngoài cửa, dưới ánh sáng lờ mờ chỉ có thể thấy được bóng dáng hai người quấn lấy nhau khiến người ta huyết mạch sôi trào.

"Chắc chắn không phải là Giang Diệu Cảnh, nó bị thương thành thế kia, có cho tiên nữ nó cũng chẳng hưởng thụ nổi."

"Con mụ này rên đã thật."

"Mẹ kiếp, mau đi tìm người đi, nếu không chúng ta đều phải chết đấy!"

Tiếng loạt xoạt vang lên, tiếng bước chân xa dần.

Người đàn ông biết đám người đó đã đi rồi, nhưng anh phát hiện mình lại không thể khống chế được bản thân, bị người phụ nữ xa lạ này khơi dậy khao khát chưa từng có.

Có lẽ là do bầu không khí, hoặc là do tư thế hai người quá ám muội, sự nổi loạn dồn nén trong lòng Tống Uẩn Uẩn mà cô chưa bao giờ dám thể hiện đã bùng nổ trong khoảnh khắc đó.

Cuộc đời bị sắp đặt khiến cuộc sống của cô tối tăm.

Cô dùng cách buông thả bản thân để phản kháng!

Tống Uẩn Uẩn cũng không chống cự nhiều, trực tiếp thuận theo người đàn ông, trong cơn đau đớn mà trao đi lần đầu tiên của mình.

...

Sau chuyện đó, người đàn ông nhẹ nhàng hôn lên má cô, giọng nói trầm thấp tràn đầy thỏa mãn, "Tôi sẽ đến tìm cô." Nói xong anh nhanh chóng rời khỏi đây.

Tống Uẩn Uẩn rất lâu sau vẫn chưa đứng dậy được, lưng cấn vào cạnh bàn, đau rát như bị lửa đốt.

Lúc này chiếc điện thoại bị đẩy đến mép bàn, suýt thì rơi xuống vang lên.

Cô đưa tay bắt lấy, đầu kia truyền đến giọng nói gấp gáp, "Bác sĩ Trần, bên trung tâm cấp cứu có bệnh nhân bị tai nạn xe, bị thương rất nặng cần cấp cứu, cô mau qua đây đi."

Tống Uẩn Uẩn điều chỉnh giọng nói, bình tĩnh trả lời, "Được, tôi đến ngay."

Đặt điện thoại xuống, vẻ mặt cô ngây dại mấy giây, vừa rồi...

Quần áo xộc xệch, cảm giác dính nhớp dưới thân đều nói cho cô biết vừa rồi không phải là mơ mà đã thật sự xảy ra, trong đêm tân hôn, cô ở bên một người đàn ông xa lạ...

Đây là chuyện nổi loạn nhất mà cô từng làm trong đời!

Nhưng bây giờ không phải là lúc nghĩ đến chuyện này, cô mặc lại quần áo rồi vội vàng đến trung tâm cấp cứu.

Bận rộn cả một đêm.

Quay lại phòng trực, vẫn là một căn phòng bừa bộn.

Dường như cô nghĩ đến chuyện tối qua, hai tay khẽ siết chặt.

"Bác sĩ Tống cảm ơn cô đã trực thay tôi." Trần Ôn Nghiên cười đi tới.

Tống Uẩn Uẩn gượng gạo nhếch môi, "Không có gì."

"Chuyện của tôi xong rồi, cô về nghỉ ngơi đi." Trần Ôn Nghiên nhìn thấy sự bừa bộn trong phòng, nhướng mày, "Sao lại ra nông nỗi này?"

Tống Uẩn Uẩn quay đầu đi, che giấu sự hoảng loạn trong mắt, "Tôi không cẩn thận làm rơi, nếu cô đã đến rồi, tôi về trước đây."

Trần Ôn Nghiên cảm thấy cô có chút kỳ lạ, nhưng cũng không để tâm, vào phòng thu dọn đồ đạc trên sàn.

Nhưng ngay lúc này viện trưởng dẫn theo trợ lý của Giang Diệu Cảnh là Hoắc Huân xuất hiện ở cửa.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Charlotte

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ken Camillo

Tần Yên đi vào đường cùng, buộc phải chấp nhận một cuộc giao dịch không cưỡng lại. Trong khách sạn, người đàn ông lạnh lùng ép buộc cô phải khuất phục lại chính là người chồng cũ vô tình ấy! Anh ta vì trả thù cho bạch nguyệt quang, hại gia tộc cô phá sản, còn ném khế ước tình nhân vào mặt cô. Tần Yên vì cứu em trai, từ vợ trở thành người tình, ban ngày bị bạch nguyệt quang của chồng cũ làm khó, ban đêm lại bị anh ta chiếm giữ. Cô cắn răng chịu đựng, chỉ mong làm sáng tỏ mọi chuyện… Sau đó, Cố Hàn Đình lạnh lùng nhìn bạch nguyệt quang xô cô xuống từ tầng cao. Vài năm sau, Tần Yên dẫn theo con, trở lại, trở thành người phụ nữ giàu có nổi tiếng, khiến chồng cũ thân bại danh liệt, phá sản không còn gì! Người đàn ông từng cao ngạo giờ đây mất hồn, đôi mắt đỏ hoe ép cô vào chân tường: "Yên Yên, anh sai rồi, chúng ta tái hôn nhé!" Tần Yên khoác tay đối thủ không đội trời chung của anh, nở nụ cười lạnh lùng: "Chồng cũ cút đi, đừng làm phiền tôi chăm lo cho gia đình và nuôi dạy con cái." Cố Hàn Đình nhìn đứa bé phiên bản thu nhỏ trong vòng tay cô, hối hận đến mức khóc đỏ cả mắt!

Tôi đã buông tay, anh ta lại không nỡ

Tôi đã buông tay, anh ta lại không nỡ

Jessica Thomas

Năm năm yêu cuồng nhiệt, đổi lại là bị anh ta bỏ rơi ngay tại lễ cưới, để đi dỗ dành cô thanh mai đã tự tử chín chín lần. Minh Yên cuối cùng cũng hiểu ra, cô mãi mãi không thể sưởi ấm trái tim lạnh lùng của Hoắc Hàn Sơn. Cô quyết đoán cắt đứt mọi tình cảm, rời xa về Giang Nam, quyết tâm bắt đầu lại từ đầu. Không ngờ, sau một đêm say bí tỉ, cô lại vô tình "ngủ" với Phó Tú Trầm, người đàn ông không ai dám đụng đến trong giới thượng lưu, còn là kẻ tử thù của anh trai của cô! Sáng sớm, Minh Yên rón rén muốn rời khỏi hiện trường. Nhưng một bàn tay lớn bất ngờ nắm chặt lấy cổ chân cô, kéo cô trở lại chiếc giường mềm mại một cách dứt khoát. Giọng nam vừa lười biếng vừa đầy kiềm chế vang lên bên tai cô, ngón tay chỉ vào dấu vết mờ ám mới trên chiếc cổ trắng lạnh: "Tiểu Minh Yên, ăn hết rồi định chuồn à? Em hôn tôi đến mức này, không định nhận trách nhiệm à?" *** Ai cũng biết, Phó Tú Trầm, người đứng đầu nhà họ Phó, lạnh lùng, ít ham muốn, khó mà với tới. Nhưng chẳng ai biết, anh luôn giữ em gái kẻ tử thù trong lòng. Từ đó, thần tượng sa ngã, trở nên cố chấp, si mê. Anh hào phóng mua cả một thị trấn cổ trị giá ba nghìn năm trăm tỷ để tặng cô, lại ôm chặt cô gái nhỏ say khướt trong lòng, áo choàng tắm mở rộng, để lộ cơ bụng săn chắc đẹp mắt, giọng khàn quyến rũ thì thầm: "Tiểu Minh Yên, có muốn thử sờ một chút không? Cảm giác cực kỳ đã đó." Minh Yên: … Bảo là lạnh lùng, kiềm chế cơ mà? Phó Tú Trầm: Kiềm chế à? Đó là với người khác. Còn với em, anh chỉ có dục. #Văn học bạch nguyệt quang đã thành hiện thực# #Kẻ thù của anh trai hình như đã bị tôi chinh phục# #Truy thê hỏa táng tràng, làm ơn thiêu thành tro giùm#

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Gả nhầm, nhưng chú rể thật quyến rũ! Gả nhầm, nhưng chú rể thật quyến rũ! Charlotte Đô Thị
“Tống Uẩn Uẩn đã kết hôn, nhưng chú rể từ đầu đến cuối không hề xuất hiện. Trong lúc giận dữ, cô đã trao mình cho một người đàn ông lạ mặt trong đêm tân hôn. Sau đó, cô bị người đàn ông này bám theo...”
1

Bab 1 Chuyện nổi loạn nhất từng làm

02/09/2025

2

Chương 2 Xin lỗi người chồng mới cưới

03/09/2025

3

Chương 3 Người đàn ông bị thương

04/09/2025

4

Chương 4 Suất thực tập bị thay thế

05/09/2025

5

Bab 5 Thao túng mờ ám

05/09/2025

6

Bab 6 Sỉ nhục nhân phẩm

05/09/2025

7

Bab 7 Người phụ nữ không trong sạch

05/09/2025

8

Bab 8 Đàn ông nào cũng muốn vồ lấy

05/09/2025

9

Bab 9 Chuyện đêm hôm đó

05/09/2025

10

Bab 10 Dù sắt đá cũng là người

05/09/2025

11

Bab 11 Món đồ quý giá

05/09/2025

12

Bab 12 Mục đích thực sự

05/09/2025

13

Bab 13 Bị giới chuyên môn phong sát

05/09/2025

14

Bab 14 Buộc phải đối mặt

05/09/2025

15

Bab 15 Muốn quyến rũ tôi sao

05/09/2025

16

Bab 16 Gián tiếp hôn nhau

05/09/2025

17

Bab 17 Rốt cuộc đêm đó là ai

05/09/2025

18

Bab 18 Lặp lại chiêu cũ

05/09/2025

19

Bab 19 Không phải người phụ nữ đêm đó

05/09/2025

20

Bab 20 Không đáng để anh bận tâm

05/09/2025

21

Bab 21 Anh là chúa tể bị cắm sừng

05/09/2025

22

Bab 22 Không cho phép người khác nhòm ngó

05/09/2025

23

Bab 23 Dám giận không dám nói

05/09/2025

24

Bab 24 Anh nuôi tôi chắc

05/09/2025

25

Bab 25 Thích tôi rồi ư

05/09/2025

26

Bab 26 Bị nghi ngờ khả năng về mặt đó

05/09/2025

27

Bab 27 Mang thai đôi

05/09/2025

28

Bab 28 Cô ghen à

05/09/2025

29

Bab 29 Bỏ đi thì hơn

05/09/2025

30

Bab 30 Chơi trò mạo hiểm

05/09/2025

31

Bab 31 Diễn kịch đến nghiện rồi à

05/09/2025

32

Bab 32 Giả vờ giả vịt

05/09/2025

33

Bab 33 Có điều khuất tất

05/09/2025

34

Bab 34 Sảy thai rồi

05/09/2025

35

Bab 35 Tai họa bất ngờ

05/09/2025

36

Bab 36 Tài xế gây tai nạn

05/09/2025

37

Bab 37 Kế hoãn binh

05/09/2025

38

Bab 38 Anh ta sẽ chỉ ghê tởm em

05/09/2025

39

Bab 39 Vẻ đẹp trong bóng tối

05/09/2025

40

Bab 40 Chỉ có thể ngắm từ xa, không thể lại gần

05/09/2025