Mất kiểm soát sau kết hôn

Mất kiểm soát sau kết hôn

Miranda Snow

Đô Thị | 1  Chương/Ngày
4.5
Bình luận
556.9K
Duyệt
157
Chương

Tô Ly xinh đẹp nhưng lại giả tạo, Mạc Hành Viễn không thích nghe lời tình tứ của cô nói. Rồi sau đó, Tô Ly không còn nói với anh nữa. Mạc Hành Viễn lại ôm cô vào lòng. "Tô Ly, nói anh nghe đi." "Mạng sống cũng có thể cho cả em." Mạc Hành Viễn luôn nghiêm túc, lễ độ. Nhưng khi gặp được Tô Ly, anh đã không thể khống chế bản thân.

Nhân vật chính

: Tô Ly và Mạc Hành Viễn

Mất kiểm soát sau kết hôn Bab 1 Anh ta không sống nổi đến tháng Ba năm sau

Cửa vừa mở, nhìn thấy hai cơ thể đang quấn lấy nhau trên ghế sô pha, đầu óc Tô Ly như nổ tung.

Trên suốt chặng đường, cô luôn tưởng tượng cảnh cô đột nhiên xuất hiện ở nhà Hà Thuật Minh, nói với anh ta rằng cuối cùng đã kết thúc hai năm yêu xa rồi, anh ta nhất định sẽ rất bất ngờ.

Hoàn toàn không ngờ rằng, đập vào mắt lại là cảnh tượng không thể chịu nổi như vậy.

Cô siết chặt nắm đấm, người ở trên ghế sô pha quá nhập tâm, lại không hề phát hiện ra cô.

Cố nén cảm giác buồn nôn, cô lấy điện thoại ra bật chế độ quay video.

Khi họ đổi tư thế, người phụ nữ cuối cùng cũng thấy Tô Ly, sợ hãi hét lên.

Hà Thuật Minh cũng bị dọa, vội vàng kéo chiếc chăn lông quấn lên người giấu người phụ nữ ra sau lưng.

"Sao cô lại về đây? Cô đang làm gì vậy?"

Mắt Tô Ly đỏ hoe, "Một cảnh tượng đặc sắc như vậy, đương nhiên là phải ghi lại để đăng lên vòng bạn bè rồi."

Hà Thuật Minh nghe vậy liền mặc kệ người phụ nữ sau lưng đang không một mảnh vải che thân, kéo chiếc chăn lông quấn lấy mình rồi xuống đất, xông đến cướp điện thoại của Tô Ly.

"Nếu anh còn tiến thêm một bước, tôi sẽ gửi cho tất cả mọi người." Tô Ly đe dọa.

Hà Thuật Minh hoàn toàn không tin, anh ta tiếp tục tiến lên.

Tô Ly nhấn nút gửi thẳng cho tất cả.

Hà Thuật Minh kinh ngạc.

Người phụ nữ trước nay luôn dịu dàng hiểu chuyện lại có thể làm việc tàn nhẫn đến vậy!

"Tô Ly, cô muốn chết à!" Hà Thuật Minh tức đến mức gân xanh nổi lên trên trán, chỉ muốn giết chết Tô Ly.

Tô Ly giơ điện thoại lên, số 110 đã hiện trên màn hình, "Tôi báo cảnh sát rồi."

Hà Thuật Minh trừng lớn mắt, không nói nên lời: "Cô…"

Nhìn dáng vẻ tàn nhẫn, không nể nang người thân của Tô Ly, Hà Thuật Minh chỉ vào cô: "Được, coi như cô ác!"

Ánh mắt Tô Ly tràn đầy vẻ lạnh lùng: "Hai năm qua, coi như tôi cho chó ăn vậy.

Không, anh còn không bằng chó."

Ra khỏi nhà Hà Thuật Minh, Tô Ly đến nhà cô bạn thân Lục Tinh.

Ở nhà Lục Tinh năm ngày, Lục Tinh đã chửi Hà Thuật Minh năm ngày.

Sáng sớm hôm nay cô ấy thấy Tô Ly nhìn điện thoại với tâm trạng sa sút, bèn đến gần ôm lấy cô: "Một tên cặn bã, không đáng để cậu phải buồn đâu."

Tô Ly lắc đầu, "Đã không buồn từ lâu nữa rồi. Chỉ là đang do dự về mối hôn sự mà Tô Duy An tìm cho tớ thôi."

"Cái gì?"

Bố của Tô Ly đã tìm cho cô một mối hôn sự, cứ giục cô về bàn chuyện.

Nói rằng nhà trai gia cảnh tốt, người lại cao ráo đẹp trai, hơn nữa còn là con một.

Chỉ cần cô đồng ý kết hôn, nhà trai sẽ đưa sính lễ bảy chữ số, trong vòng hai tháng mang thai sẽ thưởng một trăm triệu, chỉ cần sinh được một trai hay một gái, sẽ trở thành thiếu phu nhân đứng đầu gia đình, sở hữu tài sản vô số.

Lục Tinh vừa nghe đã vỗ tay, cười khẩy, "Đây e là ý của bà mẹ kế của cậu chứ gì. Thật sự mà chuyện tốt như vậy, bà ta có thể không gả con gái mình đi sao? Rõ ràng là một cái hố trời."

"Cậu biết chút nội tình à?"

"Nói thì cũng là nói thật. Nhưng lại giấu một câu quan trọng không nói cho cậu biết."

"Hả?"

Lục Tinh nói: "Người đó tên là Mạc Hành Viễn, đúng là có nhan sắc, có tiền, có thực lực. Trước đây phụ nữ ở Cửu Thành đều chỉ muốn gả cho anh ta, gả không được thì ngủ một đêm cũng được."

"Mạc Hành Viễn…" Tô Ly lẩm nhẩm cái tên này, "Cảm thấy có hơi quen thuộc."

Lục Tinh hừ nhẹ, "Người ở Cửu Thành ai cũng quen thuộc với cái tên này."

Lại nói: "Năm ngoái bị phanh phui ra anh ta mắc bệnh nan y, không còn sống được bao lâu nữa. Nghe nói vốn dĩ anh ta có một người bạn gái, sau khi biết chuyện hình như đã ra nước ngoài rồi."

"Nói trắng ra là một người sắp chết, gả cho anh ta chẳng khác nào gả cho một người chết."

Hóa ra là vậy, cũng hơi thảm.

Lục Tinh bĩu môi, "Có mẹ kế thì sẽ có bố dượng, câu này không sai chút nào. Mẹ kế của cậu muốn cậu gả qua đó để ở góa đấy."

"Đợi anh ta chết là có thể tái giá."

Lục Tinh trừng lớn mắt, "Không phải chứ, cậu thật sự nghĩ đến chuyện đó à? Người đàn ông đó đã bệnh nặng lắm rồi, bây giờ chắc trông khó coi đến mức nào rồi? Hơn nữa, vào lúc này tìm người kết hôn, chẳng phải là muốn có một đứa con trước khi chết sao?"

"Cái loại người này vào lúc thế này đúng là biến thái!"

Tô Ly khẽ nói: "Nhưng mà cho rất nhiều."

"…"

"Hơn nữa, chết rồi tớ có thể thừa kế tài sản của anh ta." Vẻ mặt Tô Ly lạnh nhạt, "Đến lúc đó có tiền có tự do, bao nhiêu người ngưỡng mộ còn không được."

Lục Tinh ngạc nhiên đến ngây người, "Có phải cậu bị kích động rồi không?"

"Không có thật mà." Vẻ mặt Tô Ly nghiêm túc, "Tớ đã nghĩ tới rồi, thứ gọi là tình yêu này cũng giống như ma quỷ, nghe tới nhưng chưa từng thấy. Vậy thì đừng theo nữa."

"Hơn nữa, chúng ta nỗ lực làm việc như vậy, chẳng phải là để kiếm nhiều tiền hơn, đạt tới tự do tài chính sao? Bây giờ có đường tắt, tại sao tớ lại không đi?"

Lục Tinh: "… Tại sao lại thấy cũng có lý?"

Tô Ly cười: "Bởi vì hiện thực

là như vậy."

Tối đó, Hà Thuật Minh dùng điện thoại của người khác gọi cho Tô Ly, chửi Tô Ly là đồ chỉ được cái vẻ ngoài.

Cúp điện thoại anh ta lại đổi số gọi đến, chặn liên tiếp mấy số, cho đến khi cô tắt máy.

Ngày hôm sau, Tô Ly vừa mở máy đã rất nhiều tin nhắn tràn vào.

Đa số đều là của Hà Thuật Minh gửi, đủ mọi lời lẽ.

Trong nhóm chat nổ tung, rõ ràng còn chưa từng ngủ với nhau, Hà Thuật Minh lại bịa đặt ngực của Tô Ly là hàng giả ở trong đó, chửi cô trông lẳng lơ còn giả vờ thanh thuần…

Tóm lại, câu sau còn khó nghe hơn câu trước.

Tô Ly hít sâu một hơi, tin rằng tất cả mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó.

Ông trời muốn cô sớm nhận ra bộ mặt thật của tên cặn bã, cho nên mới để cô nhìn thấy cảnh tượng đó.

Cô gọi điện thoại cho Tô Duy An, đồng ý với đề nghị của ông.

Hai bố con đến dinh thự nhà họ Mạc, không gặp được Mạc Hành Viễn, là bố mẹ anh ra mặt.

Biết Tô Ly đồng ý lấy Mạc Hành Viễn, họ không giấu được vẻ kích động.

Tô Ly chỉ có một yêu cầu là đăng ký kết hôn trước.

Lý do cô đưa ra là muốn hợp pháp.

Còn về hôn lễ, cô không cần.

Đối phương đương nhiên không có ý kiến, còn sợ cô không chịu kết hôn nữa.

Hai bên vừa gặp đã hợp ý, bố Mạc trực tiếp mời nhân viên Cục dân chính đến nhà làm giấy tờ.

Cũng vào lúc này, Tô Ly đã nhìn thấy… ảnh của Mạc Hành Viễn.

Người đàn ông trong ảnh giống như Lục Tinh nói, ngũ quan tuấn mỹ, đặc biệt là đôi mắt đó, sâu thẳm có thần, dường như có thể quyến rũ người khác.

Người đàn ông cực phẩm như vậy, nếu không phải sắp chết thì cũng không đến lượt cô.

Giấy đăng ký kết hôn được đưa đến tay Tô Ly, cô cẩn thận ngắm nhìn ảnh chụp chung, tuy là ảnh ghép nhưng cũng tạm được.

Mẹ Mạc lấy thẻ ngân hàng ra đưa cho Tô Ly, tuy không tổ chức hôn lễ nhưng sính lễ vẫn có. Ngoài ra còn cho cô một khoản sinh hoạt phí.

Tóm lại là rất hào phóng, số tiền lớn đến mức Tô Ly cảm thấy tấm thẻ này rất nặng.

Cô không từ chối, hào phóng nhận lấy.

Lại nhìn vào giấy đăng ký kết hôn lần nữa, ánh mắt dừng ở ba chữ "Mạc Hành Viễn", cũng không biết sau khi người đàn ông đó biết bố mẹ "bán" anh đi sẽ có tâm

trạng gì.

Cùng bố rời khỏi dinh thự nhà họ Mạc, bố cô mặt mày tươi cười, rất vui vẻ.

"Nhà họ Mạc cho bố nhiều lợi ích chứ."

Tô Duy An sững người, vẻ mặt không được tự nhiên, "Con đang nói gì vậy."

"Không cần giả vờ nữa." Tô Ly dừng lại nhìn ông, "Nếu không phải có lợi cho hai người, bố sẽ không nghĩ đến con đâu."

Sắc mặt Tô Duy An có chút lúng túng, "A Ly…"

Tô Ly giơ tay lên, không muốn nghe những lời đường hoàng giả tạo đó của ông.

Cô đi ở phía trước, lạnh nhạt nói: "Đây là lần cuối cùng rồi. Sau này, đừng liên lạc

nữa."

Lục Tinh biết cô thật sự đã lấy Mạc Hành Viễn, liền đi đi lại lại tại chỗ.

Đáng tiếc việc đã đến nước này rồi, không thể hối hận được nữa.

"Bố cậu thật tàn nhẫn, rõ ràng biết là hố lửa mà còn đẩy cậu xuống. Cậu cũng ngốc thật, tại sao lại nhanh chóng đi đăng ký như vậy? Anh ta mà hành hạ cậu, chưa có giấy tờ còn có thể chạy, đăng ký trước rồi, anh ta muốn giết cậu, cậu chạy cũng không thoát."

Lục Tinh vừa lo vừa tức lại vừa lo lắng, mắt đỏ hoe cả lên.

Bạn thân tức giận, lòng Tô Ly ấm áp, cô cười an ủi Lục Tinh, "Giấy đăng ký kết hôn thì đã có rồi, nhưng tớ đâu có định lượn lờ trước mặt anh ta đâu."

Lục Tinh nhìn cô chằm chằm.

Ánh mắt Tô Ly ranh mãnh, tuy ý nghĩ có hơi độc địa, nhưng đó là sự thật.

"Không phải cậu nói anh ta sống không nổi đến tháng Hai năm sau sao? Còn chưa đến ba tháng nữa, cứ trốn trước đã, đợi anh ta không còn sức vùng vẫy nữa, tớ sẽ ra mặt."

Tô Ly nghĩ rất đẹp, nhưng hiện thực lại rất tàn khốc.

Nói ra chưa được mấy ngày thì đã có người tìm đến cô.

"Anh Mạc muốn gặp vợ mình."

Tiếp tục đọc

Sách tương tự

Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy

Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy

Luna Ashford

Trước đêm đính hôn, tôi phát hiện vị hôn phu chưa bao giờ quên được mối tình đầu của anh ta. Ba năm yêu nhau, tôi giả ngu giả ngốc, tự tay biến anh ta từ con trai người giúp việc thành con trai tỷ phú. Vậy mà anh ta lại để mặc mối tình đầu vu khống tôi "ăn cắp", thậm chí còn thuê người bắt cóc để phá hoại sự trong sạch của tôi! Trong điện thoại, giọng anh ta lạnh lùng: "Con nhỏ xấu xí đó đã cướp hết thành quả của mối tình đầu tôi, các người muốn làm gì thì làm." Nghe giọng nói quen thuộc ấy, tôi bật cười mà nước mắt cứ trào ra. Giả xấu giả ngốc lâu quá, chắc anh ta đã quên - tôi mới là con gái thật sự của tỷ phú. Nếu đã vậy, tôi không diễn nữa. Bạn học chê tôi là đứa nhà quê? Tôi rũ bỏ lớp ngụy trang, vẻ đẹp tự nhiên tuyệt mỹ khiến cả hội trường phải kinh ngạc! Mối tình đầu ăn cắp thành quả dự án của tôi? Tôi ra tay, cả dự án lập tức bị đình trệ! Bạn trai cũ dựa vào quyền thế bắt nạt người? Chỉ một lời của tôi, bố của anh ta phải cúi người xin lỗi! Cả trường xôn xao, mọi người đều đoán tôi đã dựa vào thế lực lớn nào. Bố tôi - tỷ phú - bình thản xuất hiện: "Giới thiệu với mọi người, đây là con gái tôi." Thần Y hàng đầu lập tức bước tới: "Ai dám đụng đến cô giáo của tôi?" Người thừa kế đế quốc vũ khí lớn nhất thế giới ôm tôi trước mặt mọi người, tuyên bố quyền sở hữu: “Nói lại lần nữa, đây là vợ tôi.” Bạn trai cũ cuối cùng cũng mất kiểm soát, mắt đỏ hoe quỳ trước mặt, cầu xin tôi quay lại...

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Christal

[Song Khiết] Tống Khinh Ngữ yêu Lục Diên Chi. Tình yêu ấy ai cũng biết, nhỏ bé đến mức chẳng ai để tâm. Dù trong lòng Lục Diên Chi chỉ có bạch nguyệt quang của anh ta. Dù anh ta dành phần lớn thời gian ở nước ngoài chỉ để ở bên bạch nguyệt quang ấy. Dù bạch nguyệt quang ấy đã mang thai anh ta. Tống Khinh Ngữ vẫn can đảm đề xuất chuyện kết hôn với Lục Diên Chi. Thế nhưng, vào ngày lấy giấy đăng ký kết hôn, vì bạch nguyệt quang trở về nước, Lục Diên Chi đã không xuất hiện ở cục Dân chính. Sau bảy năm yêu Lục Diên Chi, trái tim Tống Khinh Ngữ cuối cùng cũng hoàn toàn nguội lạnh. Cô xóa liên lạc với Lục Diên Chi, rồi rời bỏ thành phố gắn liền với anh ta. Lục Diên Chi không mấy bận tâm, cho rằng sớm muộn gì Tống Khinh Ngữ cũng sẽ quay về. Mãi đến khi anh ta nhìn thấy Tống Khinh Ngữ cùng một người đàn ông khác lấy giấy đăng ký kết hôn trước cửa cục Dân chính! Lục tổng từng kiêu ngạo giờ đây như phát điên! … Sau này, người ta thường thấy Lục tổng hạ mình chạy theo sau Tống Khinh Ngữ, tha thiết cầu xin: "Khinh Ngữ, anh thực sự xin lỗi, anh đã sai, làm ơn cho anh thêm một cơ hội." Đáp lại anh ta chỉ là giọng nói bực bội, thiếu kiên nhẫn của người phụ nữ. "Anh thôi làm phiền tôi được không? Tôi đã kết hôn rồi!"

Chiến tranh lạnh hai năm, tôi đề nghị ly hôn nhưng anh không chịu

Chiến tranh lạnh hai năm, tôi đề nghị ly hôn nhưng anh không chịu

Rowan West

Kết hôn hai năm, Lục Nghiễn Chi hiếm khi về nhà, trong giới hào môn ai cũng đồn Lục Nghiễn Chi chán ghét cô. Thời Khanh đã quen biết Lục Nghiễn Chi từ khi mới mười tuổi, hai người là thanh mai trúc mã. Cô đã cùng anh trải qua những năm tháng ngây thơ cho đến khi anh trở thành người nắm quyền của nhà họ Lục. Chỉ cần một câu "không còn yêu nữa", cô lập tức trở thành kẻ bị thiên hạ chế nhạo. Bạch nguyệt quang mà anh yêu sâu đậm thì chế nhạo cô không biết trời cao đất rộng, còn bạn bè anh ấy lại gọi người khác là chị dâu sau lưng. Ai cũng quên mất cô đã ở bên anh suốt mười năm trời. Cô cứ mãi đắm chìm trong quá khứ, không chịu buông bỏ, để rồi trở thành đề tài bàn tán của mọi người. Thái độ của Lục Nghiễn Chi với cô lúc nào cũng là giữ khoảng cách, không thân thiết cũng không xa lạ. Cô đã mệt mỏi, để lại tờ đơn ly hôn rồi rời đi. Mọi người đều nghĩ Lục Nghiễn Chi cuối cùng cũng được giải thoát, sẽ nên duyên với bạch nguyệt quang. Ở một góc khuất chẳng ai để tâm đến, người đàn ông tưởng chừng lúc nào cũng cao ngạo ấy, trong bộ vest chỉnh tề lại quỳ xuống, nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào van xin: "Thời Khanh, anh thật sự trong sạch, đừng rời xa anh."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Mất kiểm soát sau kết hôn Mất kiểm soát sau kết hôn Miranda Snow Đô Thị
“Tô Ly xinh đẹp nhưng lại giả tạo, Mạc Hành Viễn không thích nghe lời tình tứ của cô nói. Rồi sau đó, Tô Ly không còn nói với anh nữa. Mạc Hành Viễn lại ôm cô vào lòng. "Tô Ly, nói anh nghe đi." "Mạng sống cũng có thể cho cả em." Mạc Hành Viễn luôn nghiêm túc, lễ độ. Nhưng khi gặp được Tô Ly, anh đã không thể khống chế bản thân.”
1

Bab 1 Anh ta không sống nổi đến tháng Ba năm sau

23/10/2025

2

Bab 2 Cởi

23/10/2025

3

Bab 3 Người đàn ông đó rất tà

23/10/2025

4

Bab 4 Trừ giường ra, cô ngủ đâu cũng được

23/10/2025

5

Bab 5 Ngã trong phòng tắm của anh

23/10/2025

6

Chương 6 Phát sinh tiếp xúc cơ thể

24/10/2025

7

Bab 7 Gọi chồng em ra làm quen chút

24/10/2025

8

Bab 8 Đừng yêu Mạc Hành Viễn

24/10/2025

9

Bab 9 Đánh anh ta, không phải vì cô

24/10/2025

10

Bab 10 Bước vào cuộc sống của anh

24/10/2025

11

Bab 11 Sẽ không phản bội chồng và hôn nhân

24/10/2025

12

Bab 12 Mạc Hành Viễn, tôi không muốn anh chết

24/10/2025

13

Bab 13 Phụ nữ đẹp đều giả tạo

24/10/2025

14

Bab 14 Cô là vợ của Mạc Hành Viễn à

24/10/2025

15

Bab 15 Vâng, anh ấy là chồng tôi

24/10/2025

16

Bab 16 Chui vào trong chăn của anh

24/10/2025

17

Bab 17 Thế anh có cho tôi ngủ không

24/10/2025

18

Bab 18 Không vào được thế giới của anh

24/10/2025

19

Bab 19 Kỹ thuật hôn không được tốt lắm, vẫn còn chỗ để cải thiện.

24/10/2025

20

Bab 20 Nhịn anh lâu lắm rồi

24/10/2025

21

Bab 21 Trước nay cô vẫn luôn rất nông cạn

24/10/2025

22

Bab 22 Mạc Hành Viễn, để tôi ngủ trên giường đi

24/10/2025

23

Chương 23 Nhà họ Mạc cho cô làm bộ làm tịch

25/10/2025

24

Chương 24 Che chở cho cô

26/10/2025

25

Chương 25 Điều thứ ba mong Mạc Hành Viễn sống lâu trăm tuổi

27/10/2025

26

Chương 26 Thứ thoáng qua, có gì đáng xem

28/10/2025

27

Bab 27 Mạc Hành Viễn, tai anh đỏ rồi

28/10/2025

28

Bab 28 Dẫn cô đi gặp bạn bè thân thích

28/10/2025

29

Bab 29 Mạc Hành Viễn đi rồi

28/10/2025

30

Bab 30 Hôn nhân không có tình cảm cũng có cái tốt

28/10/2025

31

Bab 31 Anh đang dỗ dành cô

28/10/2025

32

Bab 32 Xuống khỏi người tôi ngay!

28/10/2025

33

Bab 33 Đám tang của anh, cô không cần tham dự

28/10/2025

34

Bab 34 Cô không cần góa chồng nữa, chỉ là ly hôn thôi

28/10/2025

35

Bab 35 Người theo đuổi vợ cũ của cậu thật không ít

28/10/2025

36

Bab 36 Cô không nên đồng ý ly hôn

28/10/2025

37

Bab 37 Mạc Hành Viễn, anh gầy đi rồi

28/10/2025

38

Bab 38 Làm chậm trễ tình yêu mới của người ta

28/10/2025

39

Bab 39 Đang xếp hàng ly hôn

28/10/2025

40

Bab 40 Anh ta đang theo đuổi vợ cậu

28/10/2025