Ngày tôi chết và sống lại

Ngày tôi chết và sống lại

Karen

5.0
Bình luận
438
Duyệt
20
Chương

Trong mùi thịt cháy khét lẹt, tiếng con trai gào thét thất thanh bên tai: "Mẹ ơi! Cứu con!" Giữa biển lửa, tôi bị thanh xà nhà đè chặt, tuyệt vọng nhìn ngọn lửa nuốt chửng đứa con trai năm tuổi của mình. Tôi dùng chút sức tàn gọi cho chồng, Bùi Việt Thái, nhưng giọng anh ta vang lên đầy thiếu kiên nhẫn. "Có chuyện gì vậy? Anh đang bận." Tôi còn chưa kịp nói nhà cháy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng một người phụ nữ yếu ớt: "Anh Thái, em đau đầu quá..." Giọng chồng tôi lập tức thay đổi 180 độ, dịu dàng dỗ dành cô ta. Anh ta bảo tôi tự gọi cứu hỏa rồi cúp máy, vì còn phải ở lại bệnh viện chăm sóc "em gái nuôi" bị ngã. Hóa ra, trong lòng người đàn ông tôi yêu bằng cả sinh mệnh, mẹ con tôi còn không bằng một cơn đau đầu của cô ta. Ý thức chìm dần, tôi nguyện kiếp sau không bao giờ gặp lại anh ta nữa. Để rồi khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại hai năm trước. Bùi Việt Thái đang ngồi trước mặt tôi, vẻ mặt mất kiên nhẫn. "Anh chỉ đang bàn với em chuyện ly hôn giả thôi mà."

Chương 1

Trong mùi thịt cháy khét lẹt, tiếng con trai gào thét thất thanh bên tai: "Mẹ ơi! Cứu con!"

Giữa biển lửa, tôi bị thanh xà nhà đè chặt, tuyệt vọng nhìn ngọn lửa nuốt chửng đứa con trai năm tuổi của mình. Tôi dùng chút sức tàn gọi cho chồng, Bùi Việt Thái, nhưng giọng anh ta vang lên đầy thiếu kiên nhẫn.

"Có chuyện gì vậy? Anh đang bận."

Tôi còn chưa kịp nói nhà cháy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng một người phụ nữ yếu ớt: "Anh Thái, em đau đầu quá..."

Giọng chồng tôi lập tức thay đổi 180 độ, dịu dàng dỗ dành cô ta. Anh ta bảo tôi tự gọi cứu hỏa rồi cúp máy, vì còn phải ở lại bệnh viện chăm sóc "em gái nuôi" bị ngã.

Hóa ra, trong lòng người đàn ông tôi yêu bằng cả sinh mệnh, mẹ con tôi còn không bằng một cơn đau đầu của cô ta.

Ý thức chìm dần, tôi nguyện kiếp sau không bao giờ gặp lại anh ta nữa. Để rồi khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại hai năm trước.

Bùi Việt Thái đang ngồi trước mặt tôi, vẻ mặt mất kiên nhẫn.

"Anh chỉ đang bàn với em chuyện ly hôn giả thôi mà."

Chương 1

Mùi thịt cháy khét lẹt len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể tôi, hòa cùng với tiếng gào thét thất thanh của con trai vang vọng bên tai.

"Mẹ ơi! Cứu con! Nóng quá!"

"Đức ơi! Con trai của mẹ!"

Tôi gào lên trong tuyệt vọng, cố gắng vùng vẫy giữa biển lửa ngùn ngụt, nhưng cơ thể đã bị một thanh xà nhà cháy rụi đè chặt, không thể nào nhúc nhích.

Hơi thở của tôi ngày càng yếu ớt, tầm nhìn mờ đi, chỉ còn lại hình ảnh bé bỏng của Bùi Gia Đức đang bị ngọn lửa tàn nhẫn nuốt chửng.

Nó mới năm tuổi thôi.

Nó là mạng sống của tôi.

"Đức ơi... Đừng sợ... Mẹ ở đây..." Tôi thều thào, nước mắt hòa cùng máu chảy dài trên gò má.

Giữa sự sống và cái chết, tôi chỉ còn một ý nghĩ duy nhất, đó là gọi cho chồng tôi, Bùi Việt Thái.

Tôi dùng hết sức lực còn lại, mò mẫm chiếc điện thoại đã vỡ nát bên cạnh, bấm vào số điện thoại quen thuộc đến khắc cốt ghi tâm.

Điện thoại reo một hồi lâu mới có người bắt máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói thiếu kiên nhẫn của anh.

"Có chuyện gì vậy? Anh đang bận."

"Việt Thái... Cứu... Cứu con..." Tôi khó khăn nói từng chữ, mỗi từ thoát ra đều kéo theo một cơn đau xé ruột gan.

"Gia Đức làm sao? Em lại để nó nghịch ngợm gì rồi phải không? Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, em phải trông con cho cẩn thận, nó không giống như con của người khác..."

Giọng anh đầy vẻ trách móc, không hề có một tia lo lắng.

Tôi còn chưa kịp giải thích, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nữ trong trẻo, yếu ớt.

"Anh Thái, em đau đầu quá... Anh có thể ở lại với em một lát không?"

Đó là Khưu Hà Trang, "em gái nuôi" của chồng tôi, người mà anh ta luôn miệng nói phải "báo ơn".

Ngay lập tức, giọng điệu của Việt Thái thay đổi một trăm tám mươi độ.

"Em thấy trong người thế nào rồi? Có cần anh gọi bác sĩ không? Em đừng lo, anh ở đây với em."

Giọng anh dịu dàng, ân cần đến mức khiến tôi cảm thấy ghê tởm.

Con trai ruột của anh đang cận kề cái chết, còn anh ta lại đang bận tâm đến cơn đau đầu của một người phụ nữ khác.

"Việt Thái... Nhà... Nhà cháy rồi... Cứu con với..." Tôi hét lên trong tuyệt vọng.

"Cháy nhà?" Anh ta có vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi lại nhanh chóng nói: "Em tự gọi cứu hỏa đi, anh đang ở bệnh viện với Hà Trang, cô ấy vừa bị ngã, đầu bị va đập, không thể rời đi được."

"Cạch."

Điện thoại bị cúp ngang.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình tối đen, trái tim như bị hàng vạn mũi kim đâm vào.

Đây là người đàn ông tôi đã yêu bằng cả sinh mệnh, người mà tôi đã từ bỏ sự nghiệp kiến trúc sư đầy hứa hẹn để lui về làm hậu phương vững chắc cho anh ta.

Hóa ra, trong lòng anh ta, mẹ con tôi còn không bằng một sợi tóc của Khưu Hà Trang.

Ngọn lửa liếm lên người tôi, đau đớn tột cùng.

Trong cơn mê man, tôi dường như nhìn thấy Bùi Gia Đức, thằng bé đang mỉm cười vẫy tay với tôi từ phía bên kia biển lửa.

"Đức ơi... Con trai của mẹ... Đợi mẹ..."

Ý thức của tôi chìm dần vào bóng tối.

Giá như có kiếp sau, tôi nguyện không bao giờ gặp lại Bùi Việt Thái nữa.

...

"Khanh Ly, em có nghe anh nói không đấy?"

Giọng nói quen thuộc nhưng lạnh lùng của Bùi Việt Thái kéo tôi ra khỏi cơn ác mộng kinh hoàng.

Tôi choàng tỉnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Cảm giác đau đớn do bị lửa thiêu đốt dường như vẫn còn âm ỉ trên da thịt.

Tôi nhìn quanh, đây là phòng ngủ của chúng tôi, căn phòng mà tôi đã tự tay thiết kế từng chi tiết.

Tôi đưa tay lên sờ mặt mình, làn da vẫn mịn màng, không có bất kỳ vết sẹo nào.

Tôi còn sống?

Chẳng lẽ... tôi được tái sinh rồi sao?

Tôi run rẩy cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường, màn hình sáng lên hiển thị ngày tháng.

Là hai năm trước khi thảm kịch xảy ra.

Bùi Gia Đức, con trai tôi, nó vẫn còn sống!

Trái tim tôi đập thình thịch, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi. Cảm giác sống sót sau kiếp nạn khiến tôi không thể nào bình tĩnh được.

"Em lại khóc lóc cái gì vậy?" Bùi Việt Thái nhíu mày, vẻ mặt mất kiên nhẫn. "Anh chỉ đang bàn với em chuyện ly hôn thôi mà."

Ly hôn?

Đúng rồi. Tôi nhớ ra rồi.

Thời điểm này, Khưu Hà Trang vừa mới nổi tiếng, để bảo vệ hình tượng "ngọc nữ" trong sáng của cô ta, Việt Thái đã đề nghị với tôi một cuộc "ly hôn giả". Anh ta nói rằng chỉ là tạm thời, đợi khi sự nghiệp của Hà Trang ổn định, anh ta sẽ tái hôn với tôi.

Kiếp trước, tôi đã ngu ngốc tin vào lời hứa hão huyền đó. Tôi đã khóc lóc, cầu xin anh ta đừng làm vậy, nhưng cuối cùng vẫn phải cắn răng chấp nhận.

Để rồi nhận lại kết cục bi thảm cho cả hai mẹ con.

Lần này, tôi sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm đó nữa.

Nhìn người đàn ông trước mặt, người mà tôi đã từng yêu đến chết đi sống lại, giờ đây trong lòng tôi chỉ còn lại sự căm hận và ghê tởm.

Tôi mở mạng xã hội, đập vào mắt là bài đăng mới nhất của Khưu Hà Trang.

Đó là một bức ảnh cô ta đang nằm trên giường bệnh, gương mặt tái nhợt, đáng thương, kèm theo dòng trạng thái: "Chỉ là sơ ý bị ngã thôi mà, cảm ơn 'anh trai' đã luôn ở bên cạnh chăm sóc. [trái tim]"

Bức ảnh được chụp từ một góc độ rất mờ ám, chỉ thấy được một bên vai rộng lớn của người đàn ông đang ngồi bên cạnh giường.

Nhưng tôi nhận ra ngay, đó là Bùi Việt Thái. Chiếc áo sơ mi màu xanh đậm mà anh ta đang mặc, chính là chiếc tôi đã ủi phẳng phiu cho anh ta sáng nay.

Kiếp trước, tôi đã vì bức ảnh này mà ghen tuông, đau khổ, chất vấn anh ta. Anh ta chỉ lạnh lùng nói rằng tôi nhỏ nhen, ích kỷ, không biết thông cảm cho "em gái".

Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy nực cười.

Tình yêu mù quáng của tôi đã biến tôi thành một con ngốc.

"Bùi Việt Thái," tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói bình tĩnh đến lạ thường. "Chúng ta ly hôn đi."

Lần này, không phải là giả, mà là thật.

Tôi muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân độc hại này, bảo vệ con trai tôi, bắt đầu một cuộc sống mới.

Bùi Việt Thái sững sờ, dường như không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.

"Em nói gì?"

"Tôi nói, chúng ta ly hôn đi." Tôi lặp lại, từng chữ rõ ràng. "Tôi đồng ý với kế hoạch của anh."

Vẻ sững sờ trên mặt anh ta nhanh chóng biến thành sự vui mừng không thể che giấu.

"Thật sao? Khanh Ly, anh biết em là người hiểu chuyện nhất mà."

Anh ta bước tới, định ôm tôi, nhưng tôi đã lùi lại một bước, né tránh.

Bàn tay anh ta lơ lửng giữa không trung, có chút ngượng ngùng.

Tôi nhìn anh ta, cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng.

Kiếp trước, tôi đã yêu người đàn ông này đến mức nào? Đến mức có thể vì anh ta mà hy sinh tất cả, kể cả mạng sống của mình và con trai.

Nhưng đổi lại được gì?

Chỉ là sự phản bội và cái chết thảm thương.

"Nếu đổi lại, người nằm viện là tôi, anh có ở bên cạnh chăm sóc tôi như vậy không?" Tôi đột nhiên hỏi.

Bùi Việt Thái khựng lại, anh ta nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, rồi lại cau mày.

"Em nói lung tung gì vậy? Em khỏe mạnh như thế, sao lại vào viện? Đừng có so sánh với Hà Trang, cô ấy yếu ớt lắm."

"Yếu ớt?" Tôi bật cười, một tiếng cười đầy mỉa mai. "Phải rồi, cô ta yếu ớt đến mức có thể chen chân vào gia đình người khác, còn tôi thì mạnh mẽ đến mức phải trơ mắt nhìn chồng mình đi chăm sóc người phụ nữ khác."

"Bùi Khanh Ly!" Sắc mặt Việt Thái sa sầm. "Em đừng có quá đáng! Anh và Hà Trang trong sạch. Anh chỉ coi cô ấy như em gái. Em đừng có lúc nào cũng ghen tuông vô cớ như vậy!"

Ghen tuông vô cớ?

Tôi không muốn tranh cãi với anh ta nữa.

Mọi lời giải thích bây giờ đều trở nên vô nghĩa.

"Được thôi," tôi nói, giọng điệu mệt mỏi. "Vậy thì ly hôn đi. Chấm dứt tất cả."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Karen

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Thợ săn thô lỗ và thê tử thần y

Thợ săn thô lỗ và thê tử thần y

Lucy
5.0

[Trồng trọt, không gian, tát mặt cặn bã, làm giàu, cưng chiều] Phương Cẩm Tú nắm trong tay không gian linh tuyền, vốn ở hiện đại mở một phòng khám Đông y, làm ăn phát đạt, không phải cạnh tranh mệt mỏi, cũng chẳng cần làm việc như điên, ăn uống chẳng thiếu thứ gì, tiền bạc cứ thế chảy vào túi. Thế mà chỉ sau một giấc ngủ, nàng lại xuyên không đến một thế giới khác, nhập vào thân xác của một thiếu nữ nghèo ở một ngôi làng miền núi khốn khó, lại còn gặp phải hạn hán lớn. Vừa mở mắt đã bị bán đi. May thay, gia đình mua nàng lại hoàn toàn khác với tưởng tượng. Không những không bị ngược đãi, nàng còn được nâng niu như bảo vật, chăm sóc từng li từng tí. Trong thời buổi thiếu ăn thiếu mặc, đất đai khô cằn này, Phương Cẩm Tú quyết tâm báo đáp ân tình. quận mẫu mắc bệnh nặng ư? Chuyện nhỏ, nàng hái thuốc ngâm vào nước linh tuyền, chỉ một lát là chữa khỏi. Trong nhà hết đồ ăn rồi ư? Chuyện nhỏ, nàng cùng mọi người vào rừng săn bắn, nhờ vận đỏ như son, đi đâu cũng gặp may, con mồi như tự động dâng đến tận tay. Chỉ ăn thịt mà thiếu rau, sợ thiếu chất ư? Chuyện nhỏ, nhỏ vài giọt linh tuyền là cây gì cũng sống khỏe, rau củ quả ăn thỏa thích. Họ hàng xấu bụng thấy nhà mình ngày càng khá giả liền tìm cớ gây chuyện ư? Chuyện nhỏ, nàng gọi phu quân mạnh mẽ của mình đánh chúng. Gì cơ? Người hỏi làm sao mà phu quân cô lại ngoan ngoãn nghe lời thế à? Tông Dự ánh mắt rực cháy bước đến gần: "Tức phụ, nàng muốn gì cũng được, kể cả mạng sống của ta, chỉ cần nàng ở bên ta suốt đời này."

Không tha thứ, không hòa giải cô Nhiễm bám vào ông trùm Kinh Thành

Không tha thứ, không hòa giải cô Nhiễm bám vào ông trùm Kinh Thành

Anne-corinne Upson
5.0

Nhiễm Tuế Tuế từ nhỏ đã biết tương lai mình sẽ gả cho Phó Vân Đình. Cô dành hết niềm vui và sự ngưỡng mộ cho người đàn ông này, kiềm chế tính khí vì anh, học nhảy, tuân thủ quy tắc. Cô chờ đợi ngày mình được mặc chiếc váy cưới cùng anh bạc đầu răng long. Nhưng người đàn ông lại phớt lờ và đối xử lạnh lùng với cô hết lần này đến lần khác, cho đến khi anh bỏ rơi cô vào thời khắc sinh tử quan trọng, khiến cô hoàn toàn nhận ra rằng Phó Vân Đình không yêu cô. Cô kiên quyết trở về chính mình, trả thù và ngược đãi những kẻ cặn bã, giúp nhà họ Nhiễm nghèo khó trở lại vị trí hàng đầu của gia đình thượng lưu. Cô có cả thế giới trong mắt mình, nhưng không còn Phó Vân Đình. Người đàn ông hoảng loạn và gõ cửa phòng cô với đôi mắt đỏ ngầu, "Tuế Tuế, anh cho em tất cả, quay lại đây, được không?" Người mở cửa không phải là Nhiễm Tuế Tuế, mà là người chú lạnh lùng và kiêu ngạo của anh, ông trùm lớn thực sự trong giới thượng lưu Kinh Thành. Có những vết đỏ từ nụ hôn của người phụ nữ trên chiếc áo choàng tắm hở hang, và giọng nói khàn khàn tràn ngập niềm vui thỏa mãn, "Từ giờ trở đi, hãy gọi thím."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết