Sự trả thù của Phượng hoàng

Sự trả thù của Phượng hoàng

Ewan Mcmillan

5.0
Bình luận
201
Duyệt
23
Chương

Tôi đã bí mật yêu Phan Vĩnh Ân, kẻ thù không đội trời chung của anh trai tôi, suốt ba năm. Tôi mù quáng tin rằng tình yêu của chúng tôi là thật, rằng sự dịu dàng của anh là chân thành. Cho đến khi tôi vô tình đọc được đoạn chat nhóm "Săn Mồi" của anh ta. Hóa ra, ba năm yêu đương chỉ là một màn kịch trả thù tàn nhẫn. Trong mắt anh ta, tôi chỉ là "một con búp bê ba lê xinh đẹp nhưng ngu ngốc", một con mồi sắp cắn câu. Anh ta đã quay lại vô số video nhạy cảm, lên kế hoạch tung ra vào đúng ngày sinh nhật tôi để hủy hoại danh tiếng gia đình tôi. Người đàn ông vừa ôm tôi và nói lời yêu thương, lại lạnh lùng bàn tính với bạn bè: "Dùng xong thì vứt thôi." Tình yêu ba năm sụp đổ. Con búp bê ngoan ngoãn đã chết. Trước khi rời đi, tôi bình tĩnh lấy mật khẩu, xóa sạch mọi video, và biến mất khỏi cuộc đời anh ta, để lại cho anh ta một vở kịch trả thù không có nữ chính.

Sự trả thù của Phượng hoàng Chương 1

Tôi đã bí mật yêu Phan Vĩnh Ân, kẻ thù không đội trời chung của anh trai tôi, suốt ba năm. Tôi mù quáng tin rằng tình yêu của chúng tôi là thật, rằng sự dịu dàng của anh là chân thành.

Cho đến khi tôi vô tình đọc được đoạn chat nhóm "Săn Mồi" của anh ta.

Hóa ra, ba năm yêu đương chỉ là một màn kịch trả thù tàn nhẫn. Trong mắt anh ta, tôi chỉ là "một con búp bê ba lê xinh đẹp nhưng ngu ngốc", một con mồi sắp cắn câu.

Anh ta đã quay lại vô số video nhạy cảm, lên kế hoạch tung ra vào đúng ngày sinh nhật tôi để hủy hoại danh tiếng gia đình tôi.

Người đàn ông vừa ôm tôi và nói lời yêu thương, lại lạnh lùng bàn tính với bạn bè: "Dùng xong thì vứt thôi."

Tình yêu ba năm sụp đổ. Con búp bê ngoan ngoãn đã chết.

Trước khi rời đi, tôi bình tĩnh lấy mật khẩu, xóa sạch mọi video, và biến mất khỏi cuộc đời anh ta, để lại cho anh ta một vở kịch trả thù không có nữ chính.

Chương 1

Thẩm Đan Hoài POV:

Tôi phát hiện ra cuộc hôn nhân của mình đã kết thúc giống như cách cả thế giới biết được: qua một thông báo tin tức.

Đó là một buổi chiều thứ sáu ẩm ướt ở Sài Gòn, cái nóng len lỏi qua cửa sổ đóng kín của căn hộ cao cấp, nơi tôi đã sống trong bí mật suốt ba năm. Trong mắt mọi người ở Hà Nội, tôi là Thẩm Đan Hoài, tiểu thư của gia tộc Thẩm danh giá, một nghệ sĩ múa ba lê tài năng với tính cách ngoan ngoãn và dịu dàng. Nhưng ở đây, trong căn hộ áp mái nhìn ra sông Sài Gòn này, tôi chỉ là người tình của Phan Vĩnh Ân.

Kẻ thù không đội trời chung của anh trai tôi.

Mối quan hệ này là một cơn lốc xoáy của đam mê và bí mật. Anh là cơn bão, còn tôi là con thuyền nhỏ bé bị cuốn vào tâm bão, sẵn sàng chìm đắm. Tôi yêu anh, yêu đến mức mù quáng tin rằng tình yêu của chúng tôi là thật, rằng sự dịu dàng của anh trong những khoảnh khắc riêng tư là chân thành.

Sự ngây thơ đó đã cho phép anh chụp và quay lại vô số hình ảnh, video nhạy cảm. "Để lưu giữ mọi khoảnh khắc của chúng ta," anh đã thì thầm như vậy, và tôi đã tin.

Tôi đã tin cho đến ngày hôm nay.

Tiếng chuông báo tin nhắn từ máy tính của anh vang lên, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Anh vừa rời đi cách đây vài phút, vội vã đến một cuộc họp quan trọng. Anh luôn bận rộn, một vị chủ tịch của một tập đoàn lớn, quyền lực và không thể đoán trước.

Tôi đứng dậy khỏi chiếc ghế sofa mềm mại, nơi hơi ấm của anh vẫn còn vương lại. Căn phòng rộng lớn, sang trọng nhưng trống rỗng. Mọi thứ trong căn hộ này đều thuộc về anh, kể cả tôi.

Màn hình máy tính xách tay của anh vẫn sáng. Anh đã quên đóng lại. Một đoạn chat nhóm hiện lên, với những cái tên quen thuộc-bạn bè thân thiết của anh, những người mà tôi đã gặp vài lần trong những bữa tiệc kín đáo.

Một cảm giác bất an len lỏi trong tôi. Tôi không phải là người tò mò, nhưng có một lực hút vô hình kéo tôi đến gần.

Tên nhóm chat là "Săn Mồi". Tim tôi bắt đầu đập mạnh hơn.

Tôi đọc dòng tin nhắn cuối cùng, được gửi đi chỉ vài phút trước.

"Vĩnh Ân, con mồi sắp cắn câu chưa? Mày định khi nào tung 'món quà' đặc biệt đó cho nhà họ Thẩm?"

Một người bạn khác chen vào, kèm theo một biểu tượng mặt cười nham hiểm. "Đúng ngày sinh nhật của con nhỏ đó chứ? Phải làm cho Thẩm Đức Ân mất mặt triệt để. Tao không thể chờ để xem vẻ mặt của lão già họ Thẩm khi video của con gái cưng lan truyền khắp nơi."

Bàn tay tôi run rẩy khi tôi cuộn lên đọc những tin nhắn cũ hơn. Hàng trăm, hàng nghìn tin nhắn trải dài suốt ba năm.

Mỗi một tin nhắn là một nhát dao đâm vào trái tim tôi.

"Con nhỏ đó ngây thơ thật. Dễ dụ vãi."

"Mày diễn tốt thật đấy, Ân. Tao suýt nữa cũng tin mày yêu nó thật rồi."

"Đừng quên mục đích chính. Trả thù Thẩm Đức Ân. Phá hủy danh tiếng nhà họ Thẩm."

Và rồi, tôi thấy tin nhắn của chính anh, Phan Vĩnh Ân. Giọng văn lạnh lùng, tàn nhẫn, hoàn toàn xa lạ so với người đàn ông đã ôm tôi vào lòng và nói những lời yêu thương chỉ một giờ trước.

"Cứ từ từ. Phải để con mồi hoàn toàn tin tưởng. Đúng ngày sinh nhật nó, 24 tuổi, món quà sẽ được gửi đến tận tay Thẩm Đức Ân. Tôi muốn hắn phải quỳ xuống cầu xin tôi."

"Còn con nhỏ đó thì sao?" một người hỏi.

"Một con búp bê ba lê xinh đẹp nhưng ngu ngốc. Dùng xong thì vứt thôi. Có lẽ Phó Thanh An sẽ thích món quà này."

Phó Thanh An. Vị hôn thê được gia đình sắp đặt của anh.

Toàn bộ thế giới của tôi sụp đổ. Tình yêu ba năm, những kỷ niệm ngọt ngào, những lời hứa hẹn... tất cả chỉ là một phần của một kế hoạch trả thù tàn nhẫn. Tôi không phải là người yêu của anh. Tôi chỉ là một công cụ, một con tốt thí trên bàn cờ của anh để hủy hoại anh trai tôi, hủy hoại gia đình tôi.

Cơn đau đớn ập đến, dữ dội đến mức tôi không thể thở nổi. Tôi khuỵu xuống sàn, nước mắt lã chã rơi trên tấm thảm Ba Tư đắt tiền. Tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Tôi muốn gào thét, muốn đập phá mọi thứ, nhưng cơ thể tôi chỉ có thể run lên bần bật trong sự tuyệt vọng.

Tôi đã cho anh ta tất cả. Sự trong trắng, lòng tin, và cả linh hồn mình. Và anh ta đã lấy chúng, nghiền nát chúng dưới gót giày mà không một chút do dự.

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi rung lên. Màn hình hiện lên hai chữ "Anh trai".

Là Thẩm Đức Ân.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế tiếng nấc. Tôi không thể để anh biết. Không thể để anh lo lắng.

Tôi lau vội nước mắt, cố gắng để giọng nói của mình bình thường nhất có thể khi bắt máy.

"Alo... Anh à?"

"Đan Hoài à? Em đang ở đâu vậy? Giọng em nghe lạ quá, em ổn không?" Giọng nói trầm ấm, đầy lo lắng của Đức Ân vang lên từ đầu dây bên kia.

Nghe thấy giọng anh, bức tường phòng ngự tôi cố gắng dựng lên lại một lần nữa vỡ vụn.

"Em... em không sao." Tôi nói dối, nhưng giọng nói run rẩy đã phản bội tôi.

"Nói cho anh biết em đang ở đâu. Anh sẽ đến ngay."

"Không cần đâu anh... Em chỉ hơi mệt thôi."

"Thẩm Đan Hoài," giọng anh trở nên nghiêm khắc, một điều hiếm khi xảy ra. "Anh không hỏi lại lần thứ hai."

Sự im lặng bao trùm. Cuối cùng, tôi đầu hàng. Tôi không còn sức để chống cự nữa. Tôi cần một nơi để ẩn náu, một vòng tay an toàn để dựa vào.

Tôi đọc cho anh địa chỉ căn hộ, nơi mà tôi đã gọi là "nhà" trong ba năm qua.

"Đợi anh. Anh sẽ đến ngay." Anh cúp máy.

Tôi ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo, nhìn quanh căn phòng xa hoa. Mọi thứ đều đẹp đẽ, nhưng giờ đây chúng chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm. Đây không phải là tổ ấm. Đây là một cái lồng mạ vàng.

Và tôi đã tự nguyện bước vào.

Cơn đau trong lồng ngực biến thành một sự trống rỗng lạnh lẽo. Tình yêu đã chết. Hy vọng đã tan biến. Chỉ còn lại sự thật trần trụi và tàn nhẫn.

Tôi phải rời khỏi đây. Rời khỏi Sài Gòn. Rời khỏi Phan Vĩnh Ân.

Nhưng trước khi đi, tôi phải đảm bảo rằng anh ta không còn bất kỳ thứ gì để hủy hoại tôi, hay gia đình tôi.

Kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu tôi, rõ ràng và lạnh lùng. Không còn nước mắt. Không còn yếu đuối.

Con búp bê ba lê ngoan ngoãn đã chết rồi.

Bây giờ, chỉ còn lại một người phụ nữ bị phản bội, và cô ấy sẽ lấy lại những gì thuộc về mình.

Tôi đứng dậy, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương lớn. Đôi mắt sưng húp, khuôn mặt tái nhợt. Nhưng sâu trong đôi mắt đó, một ngọn lửa đang bùng lên.

Phan Vĩnh Ân, anh đã dạy cho tôi một bài học đắt giá về sự tàn nhẫn.

Bây giờ, đến lượt tôi.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Ewan Mcmillan

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Christal

[Song Khiết] Tống Khinh Ngữ yêu Lục Diên Chi. Tình yêu ấy ai cũng biết, nhỏ bé đến mức chẳng ai để tâm. Dù trong lòng Lục Diên Chi chỉ có bạch nguyệt quang của anh ta. Dù anh ta dành phần lớn thời gian ở nước ngoài chỉ để ở bên bạch nguyệt quang ấy. Dù bạch nguyệt quang ấy đã mang thai anh ta. Tống Khinh Ngữ vẫn can đảm đề xuất chuyện kết hôn với Lục Diên Chi. Thế nhưng, vào ngày lấy giấy đăng ký kết hôn, vì bạch nguyệt quang trở về nước, Lục Diên Chi đã không xuất hiện ở cục Dân chính. Sau bảy năm yêu Lục Diên Chi, trái tim Tống Khinh Ngữ cuối cùng cũng hoàn toàn nguội lạnh. Cô xóa liên lạc với Lục Diên Chi, rồi rời bỏ thành phố gắn liền với anh ta. Lục Diên Chi không mấy bận tâm, cho rằng sớm muộn gì Tống Khinh Ngữ cũng sẽ quay về. Mãi đến khi anh ta nhìn thấy Tống Khinh Ngữ cùng một người đàn ông khác lấy giấy đăng ký kết hôn trước cửa cục Dân chính! Lục tổng từng kiêu ngạo giờ đây như phát điên! … Sau này, người ta thường thấy Lục tổng hạ mình chạy theo sau Tống Khinh Ngữ, tha thiết cầu xin: "Khinh Ngữ, anh thực sự xin lỗi, anh đã sai, làm ơn cho anh thêm một cơ hội." Đáp lại anh ta chỉ là giọng nói bực bội, thiếu kiên nhẫn của người phụ nữ. "Anh thôi làm phiền tôi được không? Tôi đã kết hôn rồi!"

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ken Camillo

Tần Yên đi vào đường cùng, buộc phải chấp nhận một cuộc giao dịch không cưỡng lại. Trong khách sạn, người đàn ông lạnh lùng ép buộc cô phải khuất phục lại chính là người chồng cũ vô tình ấy! Anh ta vì trả thù cho bạch nguyệt quang, hại gia tộc cô phá sản, còn ném khế ước tình nhân vào mặt cô. Tần Yên vì cứu em trai, từ vợ trở thành người tình, ban ngày bị bạch nguyệt quang của chồng cũ làm khó, ban đêm lại bị anh ta chiếm giữ. Cô cắn răng chịu đựng, chỉ mong làm sáng tỏ mọi chuyện… Sau đó, Cố Hàn Đình lạnh lùng nhìn bạch nguyệt quang xô cô xuống từ tầng cao. Vài năm sau, Tần Yên dẫn theo con, trở lại, trở thành người phụ nữ giàu có nổi tiếng, khiến chồng cũ thân bại danh liệt, phá sản không còn gì! Người đàn ông từng cao ngạo giờ đây mất hồn, đôi mắt đỏ hoe ép cô vào chân tường: "Yên Yên, anh sai rồi, chúng ta tái hôn nhé!" Tần Yên khoác tay đối thủ không đội trời chung của anh, nở nụ cười lạnh lùng: "Chồng cũ cút đi, đừng làm phiền tôi chăm lo cho gia đình và nuôi dạy con cái." Cố Hàn Đình nhìn đứa bé phiên bản thu nhỏ trong vòng tay cô, hối hận đến mức khóc đỏ cả mắt!

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Sự trả thù của Phượng hoàng Sự trả thù của Phượng hoàng Ewan Mcmillan Khác
“Tôi đã bí mật yêu Phan Vĩnh Ân, kẻ thù không đội trời chung của anh trai tôi, suốt ba năm. Tôi mù quáng tin rằng tình yêu của chúng tôi là thật, rằng sự dịu dàng của anh là chân thành. Cho đến khi tôi vô tình đọc được đoạn chat nhóm "Săn Mồi" của anh ta. Hóa ra, ba năm yêu đương chỉ là một màn kịch trả thù tàn nhẫn. Trong mắt anh ta, tôi chỉ là "một con búp bê ba lê xinh đẹp nhưng ngu ngốc", một con mồi sắp cắn câu. Anh ta đã quay lại vô số video nhạy cảm, lên kế hoạch tung ra vào đúng ngày sinh nhật tôi để hủy hoại danh tiếng gia đình tôi. Người đàn ông vừa ôm tôi và nói lời yêu thương, lại lạnh lùng bàn tính với bạn bè: "Dùng xong thì vứt thôi." Tình yêu ba năm sụp đổ. Con búp bê ngoan ngoãn đã chết. Trước khi rời đi, tôi bình tĩnh lấy mật khẩu, xóa sạch mọi video, và biến mất khỏi cuộc đời anh ta, để lại cho anh ta một vở kịch trả thù không có nữ chính.”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025

19

Chương 19

17/10/2025

20

Chương 20

17/10/2025

21

Chương 21

17/10/2025

22

Chương 22

17/10/2025

23

Chương 23

17/10/2025