Sự tính toán của nghệ sĩ dương cầm

Sự tính toán của nghệ sĩ dương cầm

Tonye Stern

5.0
Bình luận
4
Duyệt
10
Chương

Để có thể thoát khỏi chồng tôi, tôi đã tự tay bẻ gãy chân mình. Chỉ vì một con cá Koi của cô em gái cùng cha khác mẹ đã chết, mà người đàn ông tôi yêu hai mươi năm tin rằng tôi là thủ phạm. Anh ta trói tôi bằng xích chó, đeo vào cổ tôi một chiếc vòng da, và bắt tôi quỳ gối trước toàn bộ giới thượng lưu Sài Gòn. Anh ta giam cầm tôi trong tầng hầm ẩm ướt suốt ba ngày ba đêm, bỏ đói, mặc cho tôi van xin trong tuyệt vọng. Hai mươi năm tình nghĩa vợ chồng, vậy mà lại không bằng một giọt nước mắt giả tạo của cô ta. Tôi đã tạo ra một vụ tai nạn xe hơi để giả chết, vĩnh viễn biến mất. Sáu tháng sau, tôi trở về trên chiếc xe lăn, lật tẩy bộ mặt thật của họ trước toàn thế giới.

Chương 1

Để có thể thoát khỏi chồng tôi, tôi đã tự tay bẻ gãy chân mình.

Chỉ vì một con cá Koi của cô em gái cùng cha khác mẹ đã chết, mà người đàn ông tôi yêu hai mươi năm tin rằng tôi là thủ phạm.

Anh ta trói tôi bằng xích chó, đeo vào cổ tôi một chiếc vòng da, và bắt tôi quỳ gối trước toàn bộ giới thượng lưu Sài Gòn.

Anh ta giam cầm tôi trong tầng hầm ẩm ướt suốt ba ngày ba đêm, bỏ đói, mặc cho tôi van xin trong tuyệt vọng.

Hai mươi năm tình nghĩa vợ chồng, vậy mà lại không bằng một giọt nước mắt giả tạo của cô ta.

Tôi đã tạo ra một vụ tai nạn xe hơi để giả chết, vĩnh viễn biến mất. Sáu tháng sau, tôi trở về trên chiếc xe lăn, lật tẩy bộ mặt thật của họ trước toàn thế giới.

Chương 1

An Tuyền POV:

Để có thể thoát khỏi chồng tôi, Vương Triều Thiên, tôi đã tự tay bẻ gãy chân mình.

Tôi đã làm điều đó trong tầng hầm ẩm ướt, tăm tối của chính ngôi nhà của chúng tôi, nơi anh ta đã giam cầm tôi suốt ba ngày ba đêm.

Lý do ư? Chỉ vì một con cá Koi. Con cá cưng của cô em gái cùng cha khác mẹ của tôi, An Hương Ly, đã chết.

Và chồng tôi, người đàn ông tôi đã yêu suốt hai mươi năm, tin rằng chính tôi là thủ phạm.

Anh ta trói tôi bằng một sợi xích chó, đeo vào cổ tôi một chiếc vòng da có gắn chuông, và bắt tôi quỳ gối trước toàn bộ giới thượng lưu Sài Gòn, những người từng ngưỡng mộ và ghen tị với tôi.

Anh ta muốn tôi phải nếm trải sự sỉ nhục tột cùng.

Anh ta muốn tôi phải trả giá.

Tôi đã chống cự, đã gào thét, nhưng đổi lại chỉ là những trận đòn roi tàn nhẫn hơn.

Ba ngày ba đêm, tôi bị bỏ đói, bị màn đêm và sự cô độc gặm nhấm. Cuối cùng, sự kiêu hãnh của tôi đã hoàn toàn sụp đổ. Tôi bắt đầu cầu xin, van lạy anh ta tha thứ, hứa sẽ làm bất cứ điều gì anh ta muốn.

"Triều Thiên, em sai rồi... Em xin anh... Tha cho em đi..."

Nhưng anh ta chỉ đứng đó, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh như băng, giống như đang nhìn một con vật bẩn thỉu.

Anh ta nói, bữa tiệc tối nay là để "lấy lại công bằng" cho Hương Ly. Anh ta sẽ bắt tôi phải xin lỗi cô ta trước mặt mọi người.

Lúc đó, tôi biết rằng mình không còn đường lui. Sự tuyệt vọng dâng lên đến cực điểm đã khiến tôi trở nên điên cuồng. Để sống sót, để thoát khỏi địa ngục này, tôi chỉ có một con đường duy nhất.

Tôi nhắm mắt lại, dùng hết sức bình sinh, đập mạnh ống chân của mình vào cạnh sắc của bệ xi măng.

Một tiếng "rắc" giòn tan vang lên, theo sau đó là cơn đau xé nát tâm can khiến tôi gần như ngất đi.

Nhưng tôi đã thành công.

Tôi đã trốn thoát.

Và để anh ta không bao giờ tìm thấy tôi nữa, tôi đã tạo ra một vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng, giả chết, vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới của anh ta.

Sau này tôi nghe nói, khi Vương Triều Thiên tìm thấy chiếc khăn lụa cháy xém của tôi bên bờ sông – kỷ vật tình yêu duy nhất của chúng tôi – anh ta đã hoàn toàn hóa điên.

Anh ta đứng trên sân thượng của tòa nhà Vương Thịnh, ôm chặt chiếc khăn, gào thét tên tôi, và định nhảy xuống tự vẫn.

Thật trớ trêu làm sao.

---

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Tonye Stern

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Sau khi bị mẹ bỏ rơi, tiểu thư thật trở nên điên loạn

Sau khi bị mẹ bỏ rơi, tiểu thư thật trở nên điên loạn

Cosimo Mohanty
5.0

Tô Mộc Vũ là con gái thất lạc của nhà họ Tô. Sau khi được đưa về nhà họ Tô, bố mẹ cô không yêu thương cô, anh trai cô luôn nói xui xẻo khi nhìn thấy cô. Điều do họ đã dành tất cả tình yêu thương của mình cho con gái nuôi. Để làm hài lòng gia đình, Tô Mộc Vũ đã bao dung trong mọi việc. Bất kể là địa vị, bằng cấp hay bản thiết kế của riêng cô, cô đều bị ép phải giao tất cả cho con gái nuôi. Nhưng thứ cô nhận được cuối cùng không phải là tình yêu thương của gia đình, mà là ngày càng nhiều sự cướp bóc điên cuồng. Mẹ: Em gái cô sắp tham gia cuộc thi thiết kế thời trang. Đưa bản thiết kế của cô cho em gái, tôi có thể gọi cô là con gái. Bố: Có vấn đề với kế hoạch dự án của công ty, con có thể giúp bố sửa nó không. Bố tha thứ cho con vì đã bỏ nhà đi. Anh trai: Em gái của cô cần ghép thận. Chỉ cần cô cho em ấy một quả thận, chúng tôi có thể nhận cô là em gái. Nhưng, cô ấy vốn là vậy. Từ đó trở đi, Tô Mộc Vũ không còn bao dung nữa và cắt đứt mọi tình cảm và tình yêu. Muốn một quả thận, thận heo lấy không? Muốn bản thiết kế nháp của tôi, nằm mơ? Muốn tôi làm trâu làm ngựa? Xin lỗi, Tô Mộc Vũ vô dụng kia đã chết rồi. Tô Mộc Vũ hiện tại là võ sư đai đen cấp chín, thông thạo tám thứ tiếng, là bậc thầy trong lĩnh vực y khoa và là nhà thiết kế đẳng cấp thế giới. Tô Mộc Vũ: Từ nay về sau, một mình tôi là nhà họ Tô.

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết