Di sản dối trá: Sự trả thù của con gái

Di sản dối trá: Sự trả thù của con gái

Jenny

5.0
Bình luận
39
Duyệt
10
Chương

Kiếp trước, tôi chết vì muốn níu kéo một người đàn ông không yêu mình. Vị hôn phu của tôi, Đường Nhật Khánh, đã giết tôi vì người tình của hắn. Hắn và cô bạn thân "trà xanh" của tôi lén lút qua lại, còn lên kế hoạch chiếm đoạt suất học bổng vốn thuộc về tôi. Vào ngày tôi nhận được thông báo trúng tuyển, cũng là ngày kỷ niệm ba năm ngày cưới, hắn đã đẩy tôi từ tầng thượng xuống. Hắn nói: "Lư Tuyết Nhung, cô có được tương lai mà đáng lẽ thuộc về Bảo Tâm. Tại sao cô còn có thể sống hạnh phúc như vậy?" Hắn không hề biết, suất học bổng danh giá đó vốn là của tôi, con gái của liệt sĩ. Những suất còn lại, bao gồm cả của hắn và Thái Bảo Tâm, đều là do tôi đã cầu xin mà có. Gia đình hắn thậm chí còn chiếm đoạt cả tiền tuất của cha tôi. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng khoảnh khắc trước khi chuyến xe định mệnh khởi hành, khi hắn đang chặn cửa xe để đợi người tình. Kiếp này, tôi sẽ không ngăn cản nữa. Chuyến xe đến địa ngục của các người, tôi sẽ đích thân tiễn.

Di sản dối trá: Sự trả thù của con gái Chương 1

Kiếp trước, tôi chết vì muốn níu kéo một người đàn ông không yêu mình. Vị hôn phu của tôi, Đường Nhật Khánh, đã giết tôi vì người tình của hắn.

Hắn và cô bạn thân "trà xanh" của tôi lén lút qua lại, còn lên kế hoạch chiếm đoạt suất học bổng vốn thuộc về tôi.

Vào ngày tôi nhận được thông báo trúng tuyển, cũng là ngày kỷ niệm ba năm ngày cưới, hắn đã đẩy tôi từ tầng thượng xuống.

Hắn nói: "Lư Tuyết Nhung, cô có được tương lai mà đáng lẽ thuộc về Bảo Tâm. Tại sao cô còn có thể sống hạnh phúc như vậy?"

Hắn không hề biết, suất học bổng danh giá đó vốn là của tôi, con gái của liệt sĩ. Những suất còn lại, bao gồm cả của hắn và Thái Bảo Tâm, đều là do tôi đã cầu xin mà có.

Gia đình hắn thậm chí còn chiếm đoạt cả tiền tuất của cha tôi.

Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng khoảnh khắc trước khi chuyến xe định mệnh khởi hành, khi hắn đang chặn cửa xe để đợi người tình.

Kiếp này, tôi sẽ không ngăn cản nữa. Chuyến xe đến địa ngục của các người, tôi sẽ đích thân tiễn.

Chương 1

Lư Tuyết Nhung POV:

Kiếp trước, tôi chết vì muốn níu kéo một người đàn ông không yêu mình, còn kiếp này, tôi sống lại để tiễn hắn và người tình của hắn xuống địa ngục.

Tiếng còi xe buýt vang lên inh ỏi, chói tai như tiếng gào thét của tôi trong đêm mưa tầm tã ấy, khi lưỡi dao lạnh lẽo của Đường Nhật Khánh đâm xuyên qua lồng ngực.

Hơi thở của tôi nghẹn lại.

Cơn đau buốt giá dường như vẫn còn âm ỉ, một ký ức ma quỷ mà cơ thể tôi không thể nào quên.

"Mọi người, lên xe mau! Sắp khởi hành rồi!"

Người phụ trách chuyến xe thò đầu ra khỏi cửa sổ, gân cổ gào lên, giọng nói khản đặc vì sốt ruột.

Xung quanh tôi là một đám đông hỗn loạn. Mười mấy thanh niên trai tráng của thôn Thượng, ai nấy mặt mày tái mét, mồ hôi nhễ nhại, ánh mắt dán chặt vào chiếc túi vải bạt trong tay Đường Nhật Khánh.

Vị hôn phu của tôi. Kẻ đã giết tôi.

Hắn đứng sừng sững như một pho tượng, chặn ngay cửa xe, vẻ mặt lạnh lùng, kiên quyết.

"Khánh, cậu làm gì vậy? Lên xe đi chứ!" Một thanh niên tên Lý Cường gầm lên, cố gắng chen lên phía trước.

Đường Nhật Khánh hất cằm, ánh mắt cao ngạo quét qua đám đông. "Gấp cái gì? Bảo Tâm còn chưa tới."

Bảo Tâm. Thái Bảo Tâm.

Cái tên này, dù là ở kiếp trước hay kiếp này, mỗi khi nghe thấy đều khiến dạ dày tôi cuộn lên một cảm giác buồn nôn.

Cô bạn thân "trà xanh" của tôi, người đã cùng vị hôn phu của tôi lén lút qua lại sau lưng, kẻ đã cùng hắn lên kế hoạch chiếm đoạt suất học bổng du học thuộc về tôi.

Một suất học bổng danh giá của tập đoàn VinaCapital, cơ hội đổi đời duy nhất cho những đứa trẻ nghèo khó như chúng tôi.

Mỗi xã chỉ có mười suất, là tương lai, là sinh mệnh của mười gia đình.

Nếu bỏ lỡ chuyến xe này, chúng tôi sẽ không kịp đến thành phố để tham gia buổi phỏng vấn cuối cùng. Mọi nỗ lực, mọi hy sinh sẽ đổ sông đổ biển.

Kiếp trước, chính tôi đã khóc lóc, cầu xin, thậm chí là quỳ xuống trước mặt Đường Nhật Khánh, chỉ để hắn chịu bước lên xe.

Tôi đã ngu ngốc tin rằng, chỉ cần hắn có được tương lai, hắn sẽ biết ơn tôi, sẽ quay về bên tôi.

Tôi đã thành công.

Tôi cùng những người khác đã dùng sức mạnh, cưỡng ép kéo hắn lên xe, bỏ lại Thái Bảo Tâm đang thất thểu chạy tới từ phía xa.

Chúng tôi đã đến được thành phố, đã có được công việc, đã đổi đời.

Thái Bảo Tâm, vì lỡ hẹn, đã phải ở lại quê, bị gia đình ép gả cho một gã đàn ông vũ phu. Cô ta sinh liền năm đứa con gái, cuối cùng chết vì khó sinh ở tuổi hai mươi bảy. Người ta nói, đến lúc chết, cô ta vẫn không được nhắm mắt, vì nhà chồng chê cô ta không biết đẻ con trai.

Còn tôi?

Vào ngày tôi nhận được thông báo trúng tuyển học bổng du học, cũng là ngày kỷ niệm ba năm ngày cưới của chúng tôi, Đường Nhật Khánh đã đẩy tôi từ tầng thượng của tòa nhà cao nhất thành phố xuống.

Hắn nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ: "Lư Tuyết Nhung, cô có được mọi thứ rồi, có được tương lai mà đáng lẽ thuộc về Bảo Tâm. Tại sao cô còn có thể sống hạnh phúc như vậy?"

Hắn nói, tất cả là lỗi của tôi.

Là tôi đã cướp đi cơ hội của Bảo Tâm.

Là tôi đã hại chết cô ấy.

Máu tươi nhuộm đỏ chiếc váy trắng tôi mặc, tầm nhìn của tôi mờ dần. Hình ảnh cuối cùng tôi thấy được là nụ cười mãn nguyện đến độc ác của hắn.

Và rồi, tôi tỉnh lại.

Trở về đúng thời điểm định mệnh này.

Tiếng còi xe buýt lại vang lên, giục giã và khắc nghiệt.

Đường Nhật Khánh vẫn đứng đó, kiên định như một tảng đá, ánh mắt hướng về con đường mòn xa xa, nơi Thái Bảo Tâm sắp xuất hiện.

Kiếp trước, tôi đã kéo hắn đi.

Kiếp này…

Tôi khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo nở ra.

Tôi từ từ lùi lại, tách mình ra khỏi đám đông đang xô đẩy.

Đường Nhật Khánh, Thái Bảo Tâm, các người đã muốn tự đào hố chôn mình như vậy, tôi sao có thể không thành toàn cho các người?

Hãy cứ chờ đi. Chuyến xe đến địa ngục của các người, tôi sẽ đích thân tiễn.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Jenny

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Chiến tranh lạnh hai năm, tôi đề nghị ly hôn nhưng anh không chịu

Chiến tranh lạnh hai năm, tôi đề nghị ly hôn nhưng anh không chịu

Rowan West
5.0

Kết hôn hai năm, Lục Nghiễn Chi hiếm khi về nhà, trong giới hào môn ai cũng đồn Lục Nghiễn Chi chán ghét cô. Thời Khanh đã quen biết Lục Nghiễn Chi từ khi mới mười tuổi, hai người là thanh mai trúc mã. Cô đã cùng anh trải qua những năm tháng ngây thơ cho đến khi anh trở thành người nắm quyền của nhà họ Lục. Chỉ cần một câu "không còn yêu nữa", cô lập tức trở thành kẻ bị thiên hạ chế nhạo. Bạch nguyệt quang mà anh yêu sâu đậm thì chế nhạo cô không biết trời cao đất rộng, còn bạn bè anh ấy lại gọi người khác là chị dâu sau lưng. Ai cũng quên mất cô đã ở bên anh suốt mười năm trời. Cô cứ mãi đắm chìm trong quá khứ, không chịu buông bỏ, để rồi trở thành đề tài bàn tán của mọi người. Thái độ của Lục Nghiễn Chi với cô lúc nào cũng là giữ khoảng cách, không thân thiết cũng không xa lạ. Cô đã mệt mỏi, để lại tờ đơn ly hôn rồi rời đi. Mọi người đều nghĩ Lục Nghiễn Chi cuối cùng cũng được giải thoát, sẽ nên duyên với bạch nguyệt quang. Ở một góc khuất chẳng ai để tâm đến, người đàn ông tưởng chừng lúc nào cũng cao ngạo ấy, trong bộ vest chỉnh tề lại quỳ xuống, nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào van xin: "Thời Khanh, anh thật sự trong sạch, đừng rời xa anh."

Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy

Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy

Quinn Rivers
5.0

Phá kính trùng viên + truy thê hỏa táng tràng + người cao vị cúi đầu/ cả hai trong sạch Bác sĩ điều trị chính cho khối u tuyến vú của Lâm Trừng lại chính là mối tình đầu của cô - Cố Kỳ Sâm. Mười năm trước, cô từng là cô gái vừa mập vừa xấu, luôn bị bạn bè của anh chế giễu. Cô tiết kiệm ăn tiêu để tặng anh một cây đàn violin đắt tiền, nhưng lại tận mắt nhìn thấy anh thản nhiên ném nó vào thùng rác: "Một cây đàn tồi thôi, nhà tôi có thừa, thích thì cứ lấy đi." Mười năm trôi qua, cô thay tên đổi họ, từ một cô gái mập trở nên thon gọn. Cuộc gặp lại là một sự tình cờ, nhưng người mất kiểm soát trước lại là anh. Anh xé toang lớp vỏ lạnh lùng kiềm chế, bằng mọi cách giữ cô thật chặt bên mình, không cho cô rời xa: "Lâm Trừng, bệnh án của em đang ở trong tay anh, em có thể chạy đến đâu được?" Bên cạnh cô giờ đã có người theo đuổi, thậm chí cô còn định kết hôn. Anh nhìn cô với ánh mắt đỏ ngầu, ghì cô vào bàn làm việc, giọng khàn đầy cảm xúc: "Chia tay với anh ta đi, người gần gũi nhất với em phải là anh." Lâm Trừng nhếch môi cười: "Cố thiếu chẳng phải chỉ muốn đùa giỡn thôi sao? Giờ lại muốn lên làm chính thất à?" Sau khi đã dùng đủ mọi cách, cuối cùng anh cũng cúi đầu trước cô: "Anh nghiêm túc đấy, anh muốn ở bên em cả đời."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Di sản dối trá: Sự trả thù của con gái Di sản dối trá: Sự trả thù của con gái Jenny Khác
“Kiếp trước, tôi chết vì muốn níu kéo một người đàn ông không yêu mình. Vị hôn phu của tôi, Đường Nhật Khánh, đã giết tôi vì người tình của hắn. Hắn và cô bạn thân "trà xanh" của tôi lén lút qua lại, còn lên kế hoạch chiếm đoạt suất học bổng vốn thuộc về tôi. Vào ngày tôi nhận được thông báo trúng tuyển, cũng là ngày kỷ niệm ba năm ngày cưới, hắn đã đẩy tôi từ tầng thượng xuống. Hắn nói: "Lư Tuyết Nhung, cô có được tương lai mà đáng lẽ thuộc về Bảo Tâm. Tại sao cô còn có thể sống hạnh phúc như vậy?" Hắn không hề biết, suất học bổng danh giá đó vốn là của tôi, con gái của liệt sĩ. Những suất còn lại, bao gồm cả của hắn và Thái Bảo Tâm, đều là do tôi đã cầu xin mà có. Gia đình hắn thậm chí còn chiếm đoạt cả tiền tuất của cha tôi. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng khoảnh khắc trước khi chuyến xe định mệnh khởi hành, khi hắn đang chặn cửa xe để đợi người tình. Kiếp này, tôi sẽ không ngăn cản nữa. Chuyến xe đến địa ngục của các người, tôi sẽ đích thân tiễn.”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025