Ba năm, thực tại tan vỡ cùng người thừa kế

Ba năm, thực tại tan vỡ cùng người thừa kế

Elena

5.0
Bình luận
211
Duyệt
26
Chương

Khi tôi đi làm giấy khai sinh cho đứa con sắp chào đời, tôi mới phát hiện ra chồng mình đã kết hôn với người khác. Hóa ra, cuộc hôn nhân ba năm của chúng tôi chỉ là một trò lừa, về mặt pháp lý, nó hoàn toàn không hợp lệ. Không chỉ vậy, anh ta còn công khai gọi cô ta là vợ, vì cứu cô ta mà đẩy tôi vào một vụ tai nạn xe hơi khiến tôi mất đi đứa con. Trong tầng hầm tối tăm, anh ta lạnh lùng nhìn người tình bẻ gãy ngón tay của tôi, ngón tay mà tôi đã dùng để điêu khắc nên tín vật tình yêu cho anh ta. Sau khi thoát chết, tôi bình thản xóa sạch mọi dấu vết của Vương Bảo Hạnh. Đỗ Tường Toàn, anh đã phá hủy thế giới của tôi. Vậy thì, tôi sẽ khiến anh phải mất tất cả.

Chương 1

Khi tôi đi làm giấy khai sinh cho đứa con sắp chào đời, tôi mới phát hiện ra chồng mình đã kết hôn với người khác.

Hóa ra, cuộc hôn nhân ba năm của chúng tôi chỉ là một trò lừa, về mặt pháp lý, nó hoàn toàn không hợp lệ.

Không chỉ vậy, anh ta còn công khai gọi cô ta là vợ, vì cứu cô ta mà đẩy tôi vào một vụ tai nạn xe hơi khiến tôi mất đi đứa con.

Trong tầng hầm tối tăm, anh ta lạnh lùng nhìn người tình bẻ gãy ngón tay của tôi, ngón tay mà tôi đã dùng để điêu khắc nên tín vật tình yêu cho anh ta.

Sau khi thoát chết, tôi bình thản xóa sạch mọi dấu vết của Vương Bảo Hạnh.

Đỗ Tường Toàn, anh đã phá hủy thế giới của tôi.

Vậy thì, tôi sẽ khiến anh phải mất tất cả.

Chương 1

Vương Bảo Hạnh POV:

Khi tôi cầm bản sao giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi đến cơ quan hành chính để làm giấy khai sinh cho đứa con sắp chào đời, nụ cười hạnh phúc của tôi đã tắt ngấm khi nhân viên nhìn tôi với vẻ mặt bối rối.

"Thưa chị," cô ấy nói, gõ nhẹ vào bàn phím, "có một chút vấn đề."

Tim tôi thắt lại. "Vấn đề gì vậy ạ?"

Cô ấy ngập ngừng, nhìn tôi qua cặp kính. "Thưa chị, tình trạng hôn nhân của chồng chị, anh Đỗ Tường Toàn, trên hệ thống là... đã kết hôn."

Cả thế giới của tôi như ngừng quay. Tôi bật cười một cách gượng gạo, chắc chắn là có sự nhầm lẫn nào đó. "Chắc là hệ thống bị lỗi rồi. Đây là giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi mà." Tôi đẩy tờ giấy về phía cô ấy, giọng nói có chút run rẩy. "Chúng tôi đã kết hôn được ba năm rồi."

Nhân viên nhìn tôi với ánh mắt thương hại, một ánh mắt mà tôi không thể hiểu nổi. Cô ấy tra cứu lại lần nữa, rồi quay sang tôi với vẻ mặt còn kỳ lạ hơn. "Hệ thống cho thấy chị và anh Toàn đúng là vợ chồng... nhưng anh ấy còn có một giấy đăng ký kết hôn khác với cô Liễu Yến Vi."

Liễu Yến Vi.

Cái tên đó như một nhát búa giáng mạnh vào đầu tôi. Mọi người đều biết, Đỗ Tường Toàn yêu chiều vợ hết mực. Anh là mối tình đầu của tôi, là người mà tôi đã yêu say đắm từ thuở thiếu thời, là người mà tôi đã từ bỏ sự nghiệp của một nghệ nhân điêu khắc ngọc tài hoa để toàn tâm toàn ý làm hậu phương vững chắc cho anh.

Còn Liễu Yến Vi? Cô ta là trợ lý mới của anh, một cô gái có ngoại hình trong sáng, ngây thơ, giống tôi đến bảy phần khi còn trẻ.

Trong đầu tôi bỗng lóe lên một ký ức đau nhói. Vài tháng trước, trong một chuyến công tác dài ngày, anh đã gọi cho tôi, giọng nói đầy men say và nỗi nhớ. "Bảo Hạnh, anh nhớ em quá... anh không chịu nổi nữa rồi."

Ngày hôm sau, tôi nghe được tin anh đã qua đêm với một cô gái ở quán bar. Khi tôi chất vấn, anh ôm chặt lấy tôi, giải thích rằng vì quá nhớ tôi nên anh đã tìm một người thay thế, rằng cô gái đó chỉ là một sự bốc đồng trong lúc say xỉn. Anh thề rằng trong lòng anh chỉ có mình tôi.

Và tôi đã tin. Tôi đã mềm lòng tha thứ cho anh.

Nhưng giờ đây, sự thật trần trụi trước mắt khiến tôi nhận ra mình đã ngu ngốc đến nhường nào. "Người thay thế" đó không chỉ là một cuộc tình một đêm. Anh ta đã lén lút đăng ký kết hôn với cô ta.

Đầu óc tôi trống rỗng, tôi lảo đảo bước ra khỏi cơ quan hành chính, tờ giấy khai sinh chưa được điền vẫn nằm trong túi xách. Tôi không biết mình đã về nhà bằng cách nào. Căn biệt thự sang trọng mà chúng tôi đã từng gọi là tổ ấm giờ đây lạnh lẽo và xa lạ.

Tôi ngồi sụp xuống sàn nhà, nước mắt không thể kìm được mà tuôn rơi. Ba năm hy sinh, ba năm yêu thương hết lòng, cuối cùng đổi lại là một sự lừa dối tàn nhẫn và một danh phận nực cười. Tôi không chỉ là vợ anh, mà còn là một trong hai người vợ của anh.

Tôi đang chìm trong nỗi đau thì cửa nhà bật mở. Đỗ Tường Toàn bước vào, trên môi vẫn là nụ cười ấm áp thường ngày. "Bảo Hạnh, em sao vậy? Sao lại ngồi dưới sàn nhà?"

Anh ta bước tới định đỡ tôi dậy, nhưng tôi gạt tay anh ta ra.

Tôi ngước nhìn anh ta, đôi mắt đỏ hoe. "Đỗ Tường Toàn, anh giải thích cho tôi đi. Liễu Yến Vi là ai?"

Nụ cười trên môi anh ta cứng lại. Anh ta nhìn tôi, trong mắt thoáng qua một tia bối rối, nhưng rồi nhanh chóng che giấu bằng vẻ dịu dàng. "Em đang nói gì vậy? Cô ấy chỉ là trợ lý của anh thôi."

"Trợ lý?" Tôi cười một cách cay đắng. "Một người trợ lý mà anh lại đăng ký kết hôn cùng sao?"

Tôi đứng dậy, đi đến phòng làm việc của anh, nơi tôi biết anh thường xuyên làm việc muộn. Tôi biết có những lúc anh sẽ gọi điện thoại, và tôi đã vô tình nghe được một vài đoạn.

Trong lúc anh ta còn đang sững sờ, tôi đã bấm số gọi cho một người bạn làm trong ngành luật. "Tớ cần cậu giúp một việc."

Khi tôi quay trở lại phòng khách, Toàn đang đứng đó, vẻ mặt đầy lo lắng. "Bảo Hạnh, nghe anh giải thích. Chuyện không như em nghĩ đâu."

Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta reo lên. Anh ta liếc nhìn màn hình, và tôi thấy rõ cái tên "Yến Vi" đang nhấp nháy. Anh ta vội vàng quay đi, giọng nói hạ thấp xuống, đầy vẻ cưng chiều.

"Yến Vi à? Em sao vậy? Đừng khóc, đừng khóc, có anh ở đây rồi... Em đang ở đâu? Được, anh đến ngay."

Anh ta cúp máy, quay lại nhìn tôi với vẻ mặt áy náy. "Bảo Hạnh, Yến Vi có chút chuyện gấp, anh phải qua đó xem sao. Chuyện của chúng ta, đợi anh về rồi mình nói tiếp, được không?"

Tôi nhìn anh ta, trái tim như bị hàng ngàn mảnh vỡ găm vào. Đến lúc này, anh ta vẫn chọn cô ta.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn anh ta vội vã rời đi. Cánh cửa đóng sầm lại, bỏ lại tôi một mình trong căn nhà rộng lớn và lạnh lẽo.

Tôi bật cười, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. Mọi thứ đã quá rõ ràng.

Tôi không cần lời giải thích của anh ta nữa.

Tôi từ từ đi đến bàn làm việc, mở laptop của mình ra. Màn hình sáng lên, hiện ra một giao diện hoàn toàn khác với những gì Đỗ Tường Toàn từng thấy. Những dòng mã xanh lục chạy dọc trên màn hình đen. Đã nhiều năm rồi tôi không chạm vào nó. Thân phận hacker thiên tài "Phoenix" mà tôi đã chôn vùi từ khi quyết định kết hôn với anh ta.

Đôi tay tôi lướt trên bàn phím, những ngón tay từng dành hàng tháng trời để điêu khắc ngọc giờ đây đang thực hiện một công việc khác. Xóa bỏ mọi thông tin cá nhân của Vương Bảo Hạnh. Rút toàn bộ số tiền mã hóa bí mật mà tôi đã tích lũy trong nhiều năm.

Đỗ Tường Toàn, anh đã phá hủy thế giới của tôi. Vậy thì tôi cũng sẽ biến mất khỏi thế giới của anh, hoàn toàn và triệt để.

Kế hoạch trả thù chỉ mới bắt đầu.

Nhưng trước tiên, tôi phải rời khỏi đây. Điện thoại tôi rung lên, là tin nhắn từ người bạn luật sư.

"Hạnh, tớ đã kiểm tra rồi. Giấy đăng ký kết hôn của cậu và Đỗ Tường Toàn được đăng ký sau. Về mặt pháp lý, nó không hợp lệ. Cuộc hôn nhân của cậu... là giả."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Elena

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Thợ săn thô lỗ và thê tử thần y

Thợ săn thô lỗ và thê tử thần y

Lucy
5.0

[Trồng trọt, không gian, tát mặt cặn bã, làm giàu, cưng chiều] Phương Cẩm Tú nắm trong tay không gian linh tuyền, vốn ở hiện đại mở một phòng khám Đông y, làm ăn phát đạt, không phải cạnh tranh mệt mỏi, cũng chẳng cần làm việc như điên, ăn uống chẳng thiếu thứ gì, tiền bạc cứ thế chảy vào túi. Thế mà chỉ sau một giấc ngủ, nàng lại xuyên không đến một thế giới khác, nhập vào thân xác của một thiếu nữ nghèo ở một ngôi làng miền núi khốn khó, lại còn gặp phải hạn hán lớn. Vừa mở mắt đã bị bán đi. May thay, gia đình mua nàng lại hoàn toàn khác với tưởng tượng. Không những không bị ngược đãi, nàng còn được nâng niu như bảo vật, chăm sóc từng li từng tí. Trong thời buổi thiếu ăn thiếu mặc, đất đai khô cằn này, Phương Cẩm Tú quyết tâm báo đáp ân tình. quận mẫu mắc bệnh nặng ư? Chuyện nhỏ, nàng hái thuốc ngâm vào nước linh tuyền, chỉ một lát là chữa khỏi. Trong nhà hết đồ ăn rồi ư? Chuyện nhỏ, nàng cùng mọi người vào rừng săn bắn, nhờ vận đỏ như son, đi đâu cũng gặp may, con mồi như tự động dâng đến tận tay. Chỉ ăn thịt mà thiếu rau, sợ thiếu chất ư? Chuyện nhỏ, nhỏ vài giọt linh tuyền là cây gì cũng sống khỏe, rau củ quả ăn thỏa thích. Họ hàng xấu bụng thấy nhà mình ngày càng khá giả liền tìm cớ gây chuyện ư? Chuyện nhỏ, nàng gọi phu quân mạnh mẽ của mình đánh chúng. Gì cơ? Người hỏi làm sao mà phu quân cô lại ngoan ngoãn nghe lời thế à? Tông Dự ánh mắt rực cháy bước đến gần: "Tức phụ, nàng muốn gì cũng được, kể cả mạng sống của ta, chỉ cần nàng ở bên ta suốt đời này."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết