Sự trả thù của người mẹ: Tình yêu đã mất

Sự trả thù của người mẹ: Tình yêu đã mất

Harper

5.0
Bình luận
39
Duyệt
10
Chương

Tôi ôm em trai đang nguy kịch vì sốc phản vệ chạy đến bệnh viện nơi vị hôn phu của tôi làm việc, hy vọng anh có thể cứu sống em. Nhưng tôi không ngờ rằng, nữ y tá trực ban lại chính là tình địch của tôi. Cô ta cho rằng đứa bé là con hoang của tôi, là công cụ để tôi trói buộc vị hôn phu, nên đã cố tình trì hoãn việc cứu chữa. Cô ta không chỉ gọi người đến đánh đập, bắt tôi quỳ xuống liếm đế giày, mà còn dùng dao phẫu thuật rạch nát người tôi. Vì sự chậm trễ tàn độc đó, em trai tôi đã chết ngay trước mắt tôi, trên chiếc giường cấp cứu lạnh lẽo. Khi vị hôn phu của tôi phá cửa xông vào, anh ấy chỉ nhìn thấy một tôi thân tàn ma dại và thi thể đã lạnh ngắt của em trai tôi. Khi kẻ thủ ác bị cảnh sát bắt đi, tôi nằm trên giường bệnh, lạnh lùng nói với vị hôn phu và bố chồng tương lai của mình. "Tù tội là quá nhẹ nhàng." "Tôi muốn cô ta sống không bằng chết."

Chương 1

Tôi ôm em trai đang nguy kịch vì sốc phản vệ chạy đến bệnh viện nơi vị hôn phu của tôi làm việc, hy vọng anh có thể cứu sống em.

Nhưng tôi không ngờ rằng, nữ y tá trực ban lại chính là tình địch của tôi. Cô ta cho rằng đứa bé là con hoang của tôi, là công cụ để tôi trói buộc vị hôn phu, nên đã cố tình trì hoãn việc cứu chữa.

Cô ta không chỉ gọi người đến đánh đập, bắt tôi quỳ xuống liếm đế giày, mà còn dùng dao phẫu thuật rạch nát người tôi.

Vì sự chậm trễ tàn độc đó, em trai tôi đã chết ngay trước mắt tôi, trên chiếc giường cấp cứu lạnh lẽo.

Khi vị hôn phu của tôi phá cửa xông vào, anh ấy chỉ nhìn thấy một tôi thân tàn ma dại và thi thể đã lạnh ngắt của em trai tôi.

Khi kẻ thủ ác bị cảnh sát bắt đi, tôi nằm trên giường bệnh, lạnh lùng nói với vị hôn phu và bố chồng tương lai của mình.

"Tù tội là quá nhẹ nhàng."

"Tôi muốn cô ta sống không bằng chết."

Chương 1

Diệp Hà Thanh POV:

Tiếng kêu thét xé lòng của An Dân giống như một con dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim tôi.

"Chị ơi, đau quá... con ong..."

Tôi lao đến, nhìn thấy vết sưng đỏ tấy đang lan nhanh trên cánh tay nhỏ bé của em trai mình. Khuôn mặt thằng bé tái đi, hơi thở ngày càng gấp gáp. Sốc phản vệ. Hai từ này lóe lên trong đầu tôi như một tia sét.

Không một giây do dự, tôi bế thốc An Dân lên, lao ra khỏi nhà như một cơn lốc. Bệnh viện. Tôi phải đến bệnh viện nơi vị hôn phu của mình, Trịnh Hoàng Tuấn, đang làm việc. Anh ấy là bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất, anh ấy sẽ cứu được em tôi.

Chiếc taxi phanh gấp trước cổng bệnh viện. Tôi ôm chặt An Dân, người đã gần như lịm đi trong vòng tay tôi, điên cuồng chạy vào phòng cấp cứu.

"Bác sĩ! Cứu người! Em trai tôi bị ong bắp cày đốt, nó bị sốc phản vệ!"

Một nữ y tá trẻ tuổi với khuôn mặt thanh tú bước tới. Cô ta nhìn tôi, rồi nhìn xuống cậu bé trên tay tôi, một tia nhìn kỳ lạ lướt qua mắt.

"Bình tĩnh. Đưa đứa bé qua đây." Giọng cô ta lạnh lùng, không có chút ấm áp nào của một nhân viên y tế.

Tôi cẩn thận đặt An Dân lên giường cấp cứu, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt. "Làm ơn, tiêm thuốc cấp cứu cho nó ngay đi, nó không thở được nữa rồi."

Nữ y tá đó, Lưu Hạ Linh, liếc nhìn tôi một cách đầy dò xét. Ánh mắt cô ta dừng lại trên người tôi, rồi lại nhìn An Dân, một nụ cười khẩy nhếch lên trên môi.

"Vội cái gì? Nhìn cô còn trẻ mà đã có con lớn thế này rồi à?"

Tôi sững người. "Cô nói gì vậy? Đây là em trai tôi!"

"Em trai?" Hạ Linh cười phá lên, một tiếng cười đầy ác ý. "Đừng có lừa tôi. Tôi đã thấy cô lảng vảng quanh đây mấy lần rồi. Cô nghĩ tôi không biết cô đang cố gắng dùng đứa con hoang này để trói buộc anh Tuấn sao?"

Cái tát nảy lửa giáng xuống mặt tôi bất ngờ đến mức tôi lảo đảo. Má tôi nóng rát, tai tôi ù đi.

"Cô..." Tôi không thể tin nổi vào những gì đang xảy ra.

"Anh Tuấn và tôi là một cặp trời sinh, cô lại dám mang con riêng đến đây khiêu khích." Giọng cô ta a rít lên, đầy ghen tuông và căm hận. "Loại đàn bà trơ trẽn như cô, nghĩ rằng có thể dùng một đứa con để bước vào hào môn sao? Mơ đi!"

Tôi còn chưa kịp định thần, hai người đàn ông to lớn từ đâu xuất hiện, có lẽ là bảo vệ do Hạ Linh gọi tới. Họ giữ chặt hai tay tôi, ấn tôi quỳ xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Hạ Linh bước tới, cúi xuống, ánh mắt cô ta như một con rắn độc. "Loại hồ ly tinh như cô, phải rạch nát mặt mới biết điều."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Harper

Thêm nhiều động thái
Hắn tra tấn, cô ấy bất ngờ

Hắn tra tấn, cô ấy bất ngờ

Khác

5.0

Ba năm bị giam lỏng trong chiếc lồng son ở Paris. Giờ đây, tôi đã trở lại Đà Lạt, tay nắm chặt tấm thiệp cưới của chính mình. Bố mẹ nuôi đã đày tôi đi với một mệnh lệnh tàn nhẫn: "Khi nào gạt bỏ hoàn toàn Minh Khang ra khỏi trái tim thì hãy quay về." Tôi ở đây để kết hôn với Nam Phong, bạn thân nhất của Minh Khang, để chứng minh rằng tôi đã bước qua được mối tình đơn phương tuyệt vọng dành cho người anh trai nuôi của mình. Nhưng rồi tôi nhìn thấy anh, ngay tại vườn nho của gia đình, bên cạnh là cô bạn gái diễn viên nổi tiếng, Trúc Anh, đang bám lấy anh không rời. Anh nhếch mép cười khẩy, kéo cô ta vào một nụ hôn nồng cháy ngay trước mặt tôi, rồi cười nhạo khi tôi đưa tấm thiệp mời. Anh xé nát nó, gọi đó là một "trò hề rẻ tiền" để thu hút sự chú ý của anh. Kể từ giây phút đó, sự tàn nhẫn của anh, được tiếp tay bởi những trò bẩn của Trúc Anh, trở nên không hồi kết. Tại những bữa tiệc bên hồ bơi, tại buổi thử váy cưới cuối cùng của tôi, họ chế giễu hôn ước của tôi, bịa đặt những lời dối trá, thậm chí để mặc Trúc Anh ra tay làm tôi bị thương. Anh tin vào mọi lời buộc tội, mọi tiếng nức nở giả tạo, bỏ mặc tôi với vết thương và sự sỉ nhục. "Đừng diễn kịch nữa, An An," anh gằn giọng, phớt lờ cánh tay đang chảy máu của tôi, vội vã đưa Trúc Anh đi cấp cứu chỉ vì một vết xước nhỏ. Chính bố mẹ nuôi của tôi cũng âm thầm chấp thuận sự dày vò mà tôi phải chịu, họ chỉ quan tâm đến hình ảnh gia đình hoàn hảo của mình. Làm sao chàng trai từng bảo vệ tôi lại có thể trở thành một người xa lạ lạnh lùng, vô tâm đến thế? Tại sao anh không chịu tin rằng tôi đã thực sự bước tiếp? Mỗi hành động tàn nhẫn, mỗi lời nói miệt thị, đều khiến trái tim tôi tan nát vì một tình yêu mà tôi đã tuyệt vọng muốn chôn vùi. Quá khứ với anh là một cơn ác mộng không hồi kết. Vào ngày cưới của tôi, ngay trước buổi lễ, anh lại một lần nữa bỏ rơi tôi vì một "trường hợp khẩn cấp" giả tạo của Trúc Anh, tin chắc rằng tôi sẽ không dám tiến hành hôn lễ. Nhưng khi chiếc xe của anh khuất dạng, một sự quyết tâm lặng lẽ trỗi dậy trong tôi. Hành động bỏ rơi cuối cùng của anh chính là sự giải thoát thực sự cho tôi. Cuối cùng tôi đã được tự do. Và anh sẽ không bao giờ có thể kiểm soát tôi được nữa.

Sách tương tự

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết