Sự trả thù của cô, tình yêu bất diệt của anh

Sự trả thù của cô, tình yêu bất diệt của anh

The Devil's Lure

5.0
Bình luận
39
Duyệt
18
Chương

Chồng tôi, Hồng Gia Bảo, ép tôi nhận tội thay cho người tình của anh ta trong vụ bê bối đạo nhái, uy hiếp tôi bằng mạng sống của mẹ tôi đang nằm trong bệnh viện của gia đình anh ta. Nhưng rồi chính cô ta, Quỳnh Bích Như, đã tiết lộ một sự thật còn tàn nhẫn hơn. Rằng anh ta cưới tôi, yêu thương tôi, chỉ vì trái tim trong lồng ngực tôi là nguồn sống dự phòng cho cô ta. Anh ta hủy hoại sự nghiệp của tôi, lạnh lùng nhìn tôi bị đám đông sỉ nhục, và dùng một bản hợp đồng lừa đảo cướp đi toàn bộ tác phẩm nghệ thuật cả đời của tôi. Người đàn ông từng thề sẽ che chở tôi khỏi mọi giông bão, giờ lại chính là người đẩy tôi vào địa ngục. Tình yêu của anh ta, lời hứa của anh ta, tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu. Vào ngày cưới của họ, tôi trốn thoát. Khi máy bay cất cánh, tôi gửi đi một tin nhắn duy nhất. "Tung ra tất cả. Tôi muốn họ thân bại danh liệt."

Sự trả thù của cô, tình yêu bất diệt của anh Chương 1

Chồng tôi, Hồng Gia Bảo, ép tôi nhận tội thay cho người tình của anh ta trong vụ bê bối đạo nhái, uy hiếp tôi bằng mạng sống của mẹ tôi đang nằm trong bệnh viện của gia đình anh ta.

Nhưng rồi chính cô ta, Quỳnh Bích Như, đã tiết lộ một sự thật còn tàn nhẫn hơn. Rằng anh ta cưới tôi, yêu thương tôi, chỉ vì trái tim trong lồng ngực tôi là nguồn sống dự phòng cho cô ta.

Anh ta hủy hoại sự nghiệp của tôi, lạnh lùng nhìn tôi bị đám đông sỉ nhục, và dùng một bản hợp đồng lừa đảo cướp đi toàn bộ tác phẩm nghệ thuật cả đời của tôi.

Người đàn ông từng thề sẽ che chở tôi khỏi mọi giông bão, giờ lại chính là người đẩy tôi vào địa ngục. Tình yêu của anh ta, lời hứa của anh ta, tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu.

Vào ngày cưới của họ, tôi trốn thoát. Khi máy bay cất cánh, tôi gửi đi một tin nhắn duy nhất.

"Tung ra tất cả. Tôi muốn họ thân bại danh liệt."

Chương 1

An Bình POV:

Vụ bê bối đạo nhái tác phẩm của Quỳnh Bích Như bị phanh phui, Hồng Gia Bảo, người đàn ông tôi yêu ba năm, đã lạnh lùng ném trước mặt tôi một bản thỏa thuận, buộc tôi phải đứng ra nhận hết mọi tội lỗi, nếu không, mẹ tôi đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt sẽ phải chết.

Anh ta đang đứng trước mặt tôi, dáng người cao lớn che khuất toàn bộ ánh sáng, giọng nói không còn chút hơi ấm nào của ngày xưa.

"An Bình, ký vào đi."

Tôi run rẩy nhìn vào bản hợp đồng trên bàn, rồi lại ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt, cảm giác như mình chưa bao giờ thực sự quen biết anh ta.

"Gia Bảo, tại sao? Tại sao lại là em?"

"Bởi vì Bích Như không thể chịu được điều này." Anh ta nói một cách thản nhiên, như thể đây là một chuyện hết sức bình thường. "Sự nghiệp của cô ấy sẽ bị hủy hoại."

"Vậy còn sự nghiệp của em thì sao? Em cũng là một nghệ nhân, anh biết mà." Tôi gần như gào lên, nước mắt không thể kìm được mà tuôn rơi.

Hồng Gia Bảo khẽ nhíu mày, có vẻ như anh ta không thích nhìn thấy tôi khóc. Anh ta lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.

"Bác sĩ Vương, tình hình của bệnh nhân Hạ Lan thế nào rồi?"

Tôi nín thở, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Đầu dây bên kia không biết đã nói gì, chỉ thấy sắc mặt của Hồng Gia Bảo ngày càng lạnh lẽo. Anh ta cúp máy, nhìn tôi bằng ánh mắt sắc như dao.

"Mẹ em đang suy thận giai đoạn cuối, An Bình. Mỗi một ngày điều trị đều tốn một khoản tiền khổng lồ. Em nghĩ mình có thể lo được không?"

Anh ta dừng lại một chút, rồi nhếch mép cười một cách tàn nhẫn. "À, suýt quên, bệnh viện này là của nhà họ Hồng."

Nói rồi, anh ta cầm lấy chiếc điều khiển trên bàn, hướng về phía màn hình theo dõi trong phòng bệnh của mẹ tôi.

"Bíp... bíp... bíp..."

Tiếng máy đo nhịp tim đều đặn vang lên.

Rồi đột nhiên, anh ta nhấn một nút.

"Tít..."

Đường kẻ xanh trên màn hình biến thành một đường thẳng tắp.

Trái tim tôi như ngừng đập. Toàn thân tôi lạnh toát.

"Dừng lại! Dừng lại ngay!" Tôi hét lên, lao về phía anh ta.

Anh ta dễ dàng giữ chặt lấy hai tay tôi, ghì tôi vào tường.

"Em thấy không, An Bình? Chỉ cần anh muốn, mẹ em sẽ..." Anh ta không nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.

Tôi cảm thấy lồng ngực mình đau nhói, hơi thở trở nên khó khăn. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào tim tôi.

"Anh... anh không thể làm thế..." Giọng tôi lạc đi, đầy tuyệt vọng. "Anh từng nói sẽ chăm sóc mẹ con em cơ mà."

"Đúng vậy." Anh ta gật đầu một cách lạnh lùng. "Nhưng em đã làm Bích Như tổn thương. Cô ấy đã khóc rất nhiều. Em phải bù đắp cho cô ấy."

"Chỉ vì cô ta khóc?" Tôi không thể tin vào tai mình. "Chỉ vì cô ta khóc mà anh định giết mẹ em sao?"

"Đừng nói khó nghe như vậy." Anh ta cau mày. "Anh chỉ đang cho em một sự lựa chọn. Ký vào bản hợp đồng này, mẹ em sẽ được điều trị tốt nhất. Còn không thì..."

Anh ta lại nhìn về phía màn hình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười bệnh hoạn. "Thời gian không còn nhiều đâu, An Bình. Bác sĩ nói, nếu ngừng lọc máu quá mười phút, mẹ em sẽ không qua khỏi."

"Năm phút." Anh ta giơ năm ngón tay lên. "Em còn năm phút."

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, người mà tôi đã từng yêu bằng cả sinh mệnh. Người đã từng quỳ dưới mưa ba tiếng đồng hồ chỉ để cầu xin tôi tha thứ sau một lần cãi vã.

Tôi nhớ, ngày đó, anh ta ôm lấy tôi, run rẩy nói: "An Bình, đừng rời xa anh. Không có em, anh sẽ chết mất."

Tôi nhớ, khi chúng tôi đăng ký kết hôn, anh ta đã khóc. Anh ta nắm chặt tay tôi, nói rằng có được tôi là điều may mắn nhất trong cuộc đời anh ta.

Anh ta đã từng hứa sẽ tổ chức cho tôi một triển lãm cá nhân thật hoành tráng, để tất cả mọi người đều biết đến tài năng của tôi.

Nhưng rồi, Quỳnh Bích Như trở về.

Lần đầu tiên, vào ngày kỷ niệm một năm ngày cưới của chúng tôi, anh ta bỏ tôi lại một mình trong nhà hàng sang trọng, trước ánh mắt chế giễu của bao người, chỉ để chạy đến với Quỳnh Bích Như vì cô ta nói rằng cô ta bị đau dạ dày.

Lần thứ hai, vào ngày sinh nhật tôi, anh ta đang cùng tôi thổi nến thì nhận được điện thoại của Quỳnh Bích Như. Cô ta nói mình bị ngã trầy một miếng da ở đầu gối. Anh ta lập tức vứt bỏ mọi thứ, chạy đến bên cô ta, để lại tôi một mình với chiếc bánh kem lạnh ngắt.

Và bây giờ, anh ta đang dùng mạng sống của mẹ tôi để ép tôi phải gánh tội thay cho người con gái mà anh ta yêu thương.

Anh ta từng là người che chở cho tôi khỏi mọi giông bão.

Bây giờ, chính anh ta là người đẩy tôi vào cơn bão lớn nhất của cuộc đời.

Nước mắt tôi chảy dài trên má, hòa cùng với nỗi đau đớn và tuyệt vọng.

"Được." Tôi run rẩy nói. "Em ký."

Tôi cầm lấy cây bút, bàn tay run đến mức không thể viết nổi. Cuối cùng, tôi dùng hết sức lực còn lại, ký tên mình lên bản hợp đồng.

"Hồng Gia Bảo, tôi hận anh."

Sau khi ký xong, tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ một nói ra.

Ngay lập tức, tôi lao đến chiếc điều khiển, bàn tay run rẩy bật lại máy trợ thở cho mẹ.

"Bíp... bíp... bíp..."

Tiếng máy đo nhịp tim vang lên trở lại, kéo tôi ra khỏi bờ vực của sự tuyệt vọng.

Hồng Gia Bảo dường như không quan tâm đến lời nói của tôi. Anh ta nhếch mép cười, một nụ cười đầy thỏa mãn và tự đắc.

"Hận cũng là một dạng của yêu, An Bình. Anh biết em không thể sống thiếu anh."

Anh ta cầm lấy bản hợp đồng, hài lòng cất vào cặp.

"Đừng lo, triển lãm cá nhân của em, anh vẫn sẽ tổ chức. Sẽ là triển lãm hoành tráng nhất từ trước đến nay."

Anh ta nói, rồi quay người rời đi, để lại tôi một mình trong căn phòng lạnh lẽo, chìm trong nỗi đau của sự phản bội.

Triển lãm?

Tôi cười một cách chua chát. Có lẽ, đó sẽ là một triển lãm mang tên Quỳnh Bích Như, nhưng tất cả các tác phẩm đều là của tôi.

Tôi không còn hy vọng gì nữa.

Tôi lấy điện thoại, run rẩy gửi đi một tin nhắn.

"Anh Toàn, kế hoạch cần phải bắt đầu ngay bây giờ."

"An Bình, em chắc chứ?"

"Em chắc chắn. Xin anh, hãy giúp em đưa mẹ ra nước ngoài."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của The Devil's Lure

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Chú rể bỏ trốn, tôi kết hôn với kẻ địch của anh

Chú rể bỏ trốn, tôi kết hôn với kẻ địch của anh

Alvis Lane
5.0

Khương Duy Ý và Cố Dịch An là thanh mai trúc mã mười hai năm, ở bên nhau ba năm. Hôn nhân giữa nhà họ Khương và nhà họ Cố vô cùng long trọng, khiến cho các quý cô nổi tiếng ở thành phố A đều phải ghen tị. Nhưng vào ngày cưới, khi khách khứa đã đông đủ, một cuộc điện thoại đã khiến Cố Dịch An từ bỏ Khương Duy Ý đang ăn mặc xinh đẹp. Việc Cố Dịch An trốn khỏi hôn lễ khiến Khương Duy Ý trở thành trò cười cho mọi người ở thành phố A. Nhưng những người đó còn chưa kịp cười được bao lâu, đã thấy Khương Duy Ý cùng Thẩm Cận Châu công bố giấy kết hôn: "Đã kết hôn." Tiếp theo là lời bình luận từ Thẩm Cận Châu, người đã không đăng bài cập nhật trong nhiều năm: "Đã đọc." Có người nói Khương Duy Ý lần này thật may mắn, mất hạt vừng hái được dưa hấu, Cố Dịch An không sánh bằng Thẩm Cận Châu. Đối mặt với những lời nói chua chát này, Khương Duy Ý luôn tỏ ra đồng ý một cách hào phóng. Cho đến một ngày, một phóng viên tài chính táo bạo hỏi Thẩm Cận Châu đánh giá cuộc hôn nhân của anh như thế nào. Ngay lúc mọi người nghĩ rằng Thẩm Cận Châu sẽ ngạo mạn chế giễu Khương Duy Ý, anh ấy lại bất ngờ nói bốn chữ chậm rãi: "Đã đạt được điều mong muốn."

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader
5.0

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Sự trả thù của cô, tình yêu bất diệt của anh Sự trả thù của cô, tình yêu bất diệt của anh The Devil's Lure Khác
“Chồng tôi, Hồng Gia Bảo, ép tôi nhận tội thay cho người tình của anh ta trong vụ bê bối đạo nhái, uy hiếp tôi bằng mạng sống của mẹ tôi đang nằm trong bệnh viện của gia đình anh ta. Nhưng rồi chính cô ta, Quỳnh Bích Như, đã tiết lộ một sự thật còn tàn nhẫn hơn. Rằng anh ta cưới tôi, yêu thương tôi, chỉ vì trái tim trong lồng ngực tôi là nguồn sống dự phòng cho cô ta. Anh ta hủy hoại sự nghiệp của tôi, lạnh lùng nhìn tôi bị đám đông sỉ nhục, và dùng một bản hợp đồng lừa đảo cướp đi toàn bộ tác phẩm nghệ thuật cả đời của tôi. Người đàn ông từng thề sẽ che chở tôi khỏi mọi giông bão, giờ lại chính là người đẩy tôi vào địa ngục. Tình yêu của anh ta, lời hứa của anh ta, tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu. Vào ngày cưới của họ, tôi trốn thoát. Khi máy bay cất cánh, tôi gửi đi một tin nhắn duy nhất. "Tung ra tất cả. Tôi muốn họ thân bại danh liệt."”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025