Tình yêu, lời nói dối và việc cắt ống dẫn tinh

Tình yêu, lời nói dối và việc cắt ống dẫn tinh

Scarlett

5.0
Bình luận
6
Duyệt
10
Chương

Vào ngày tôi mang thai tháng thứ tám, tôi tình cờ phát hiện giấy chứng nhận triệt sản một năm trước của chồng tôi. Đứa bé trong bụng tôi không phải của anh ta. Nó chỉ là một trò cá cược bệnh hoạn mà anh ta và đám bạn thân lập ra để trả thù cho cô em họ. Trong bữa tiệc trên du thuyền, tôi bị chuốc thuốc, bị làm nhục công khai trước mặt chồng. Anh ta chỉ đứng nhìn, thậm chí còn cười hài lòng khi tôi đau đớn đến sảy thai. Nhưng điều nực cười nhất là, thủ thuật triệt sản của anh ta đã thất bại. Đứa bé mà anh ta nhẫn tâm để người khác hủy hoại, chính là con ruột của anh ta. Nỗi đau tột cùng biến thành ngọn lửa hận thù lạnh lẽo. Tôi lặng lẽ rút điện thoại ra, bàn tay không còn run rẩy nữa. Tôi gọi đến một phòng khám sản khoa, giọng nói lạnh như băng. "Tôi muốn đặt một lịch hẹn. Để phá thai."

Chương 1

Vào ngày tôi mang thai tháng thứ tám, tôi tình cờ phát hiện giấy chứng nhận triệt sản một năm trước của chồng tôi.

Đứa bé trong bụng tôi không phải của anh ta. Nó chỉ là một trò cá cược bệnh hoạn mà anh ta và đám bạn thân lập ra để trả thù cho cô em họ.

Trong bữa tiệc trên du thuyền, tôi bị chuốc thuốc, bị làm nhục công khai trước mặt chồng. Anh ta chỉ đứng nhìn, thậm chí còn cười hài lòng khi tôi đau đớn đến sảy thai.

Nhưng điều nực cười nhất là, thủ thuật triệt sản của anh ta đã thất bại. Đứa bé mà anh ta nhẫn tâm để người khác hủy hoại, chính là con ruột của anh ta.

Nỗi đau tột cùng biến thành ngọn lửa hận thù lạnh lẽo. Tôi lặng lẽ rút điện thoại ra, bàn tay không còn run rẩy nữa.

Tôi gọi đến một phòng khám sản khoa, giọng nói lạnh như băng.

"Tôi muốn đặt một lịch hẹn. Để phá thai."

Chương 1

Vào ngày tôi cầm trên tay giấy chứng nhận triệt sản của chồng tôi, Trương Hữu Toàn, được thực hiện một năm về trước, tôi đang mang thai tháng thứ tám.

Tờ giấy mỏng manh, được gấp gọn gàng trong góc sâu nhất của ngăn kéo đựng cà vạt, lại có sức nặng như một tảng đá đè nát lồng ngực tôi. Không khí trong phòng ngủ đột nhiên trở nên loãng đến mức khó thở. Tôi đưa tay ôm lấy bụng bầu đã nhô cao, cảm nhận được từng cú đạp nhẹ của sinh linh bé bỏng bên trong.

Một cảm giác lạnh lẽo đến rợn người chạy dọc sống lưng.

Nó như một dòng điện tê liệt, khiến đầu óc tôi trống rỗng.

Tên của bệnh viện, chữ ký của bác sĩ, và trên hết là ngày tháng được ghi rõ ràng: ngày mười lăm tháng bảy năm ngoái. Một năm trước. Chính xác là một năm hai tháng mười ngày.

Trương Hữu Toàn đã triệt sản.

Vậy đứa bé trong bụng tôi… là của ai?

Bàn tay tôi run rẩy, suýt nữa làm rơi tờ giấy. Tôi vội vàng gấp nó lại, nhét trở lại chỗ cũ, cố gắng làm cho mọi thứ trông như chưa từng có ai động vào. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực, âm thanh của nó át cả tiếng thở của chính mình.

Không. Không thể nào. Chắc chắn có sự nhầm lẫn gì đó.

Toàn yêu tôi. Anh ấy đã mong chờ đứa con này biết bao. Mỗi tối anh đều áp tai vào bụng tôi, thì thầm những lời yêu thương với con, nói rằng nó sẽ là một công chúa xinh đẹp nhất thế gian. Nụ cười của anh khi cảm nhận được con đạp, sự chăm sóc ân cần của anh trong suốt thai kỳ… tất cả đều không thể là giả dối.

Nhưng tờ giấy chứng nhận kia, với con dấu đỏ chót của bệnh viện, lại là một sự thật không thể chối cãi.

Một cơn hoảng loạn dâng lên trong tôi. Tôi phải tìm ra sự thật. Ngay lập tức.

Tôi lấy điện thoại, định gọi cho bệnh viện để xác nhận, nhưng rồi lại dừng lại. Nếu đây là một sự thật mà Toàn muốn che giấu, tôi không thể hành động hấp tấp.

Tôi nhớ ra tối nay Toàn có hẹn với đám bạn thân ở quán bar quen thuộc của họ. Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu. Tôi phải đến đó.

Mặc kệ cái bụng bầu nặng nề, tôi thay một bộ váy rộng, khoác vội chiếc áo mỏng rồi bắt taxi đến quán bar "The Abyss". Nơi này là địa bàn của Trương Hữu Toàn và hội thiếu gia nhà giàu của anh ta. Ánh đèn neon mờ ảo và tiếng nhạc xập xình khiến tôi cảm thấy lạc lõng và khó chịu.

May mắn thay, tôi biết phòng VIP riêng của họ ở đâu. Tôi giả vờ đi vào nhà vệ sinh, rồi nhẹ nhàng nép mình vào một góc khuất gần cánh cửa phòng VIP, nơi có một khe hở nhỏ đủ để âm thanh lọt ra ngoài.

Bên trong, tiếng cười nói ồn ào của đàn ông vang lên, xen lẫn tiếng cụng ly. Tôi nhận ra giọng của Tiết Vĩ Cường, bạn thân nhất của Toàn.

"Nào, mừng cho Toàn sắp được làm bố! Chúc mừng mày nhé, cuối cùng cũng trói được con chim trong lồng rồi."

Một loạt tiếng cười khả ố vang lên. Tôi nín thở, lắng nghe.

Giọng nói trầm thấp, quen thuộc của Toàn vang lên, nhưng âm điệu lại mang một sự chế giễu mà tôi chưa bao giờ nghe thấy.

"Bố? Tao sao? Mày đừng có nói đùa."

Tiếng cười của cả bọn càng to hơn.

"Thôi đi ông tướng," một giọng nói khác xen vào. "Chẳng lẽ mày còn định giấu anh em à? Cái thai trong bụng Đoàn Di An, rốt cuộc là của thằng nào trong số chúng ta?"

Lồng ngực tôi như bị một nhát búa tạ giáng mạnh. Tai tôi ù đi.

"Cái này khó nói lắm," Tiết Vĩ Cường cười hềnh hệch. "Hôm thì tao, hôm thì thằng Minh, hôm thì thằng Khang… Lịch trình dày đặc quá, ai mà nhớ nổi."

"Im hết đi," giọng Toàn lạnh lùng cắt ngang. "Dù là của thằng nào thì cũng chẳng sao cả. Miễn không phải của tao là được."

"Mày chắc chứ?" Tiết Vĩ Cường trêu chọc. "Nghe nói thủ thuật triệt sản đôi khi cũng có sai sót đấy."

"Tao đã kiểm tra rồi," Toàn đáp, giọng chắc nịch. "Tỷ lệ thành công một trăm phần trăm. Tao làm việc này không phải để đùa."

Sự im lặng bao trùm trong giây lát, rồi một người hỏi, giọng đầy tò mò: "Nói thật đi Toàn, tại sao mày phải làm đến mức này? Đoàn Di An dù sao cũng là vợ mày. Con bé cũng xinh đẹp, có học thức."

Một khoảng lặng kéo dài. Tôi có thể tưởng tượng ra vẻ mặt khinh miệt của Toàn ngay lúc này.

"Vì Hạnh Duyên," cuối cùng anh ta cũng lên tiếng, giọng nói chứa đầy một nỗi ám ảnh bệnh hoạn. "Vì con khốn đó đã ép Hạnh Duyên phải ra nước ngoài. Nó nghĩ nó có thể chiếm lấy vị trí của Duyên sao? Nằm mơ đi."

Trương Hạnh Duyên. Cô em họ mà Toàn luôn miệng nói chỉ coi như em gái.

"Tao phải cho nó biết thế nào là địa ngục," Toàn tiếp tục, giọng nói tàn nhẫn đến đáng sợ. "Tao muốn nó mang trong mình một cái giống tạp chủng, sinh ra một đứa con mà chính nó cũng không biết bố là ai. Tao muốn nhìn thấy vẻ mặt của nó khi biết được sự thật. Chắc sẽ thú vị lắm."

"Thế nên mày mới lập ra cái diễn đàn riêng tư đó à?" Tiết Vĩ Cường cười khoái trá. "Công nhận mày ác thật đấy, Toàn. Quay lại hết video lúc cả bọn 'chăm sóc' vợ mày, rồi đăng lên cho anh em 'đánh giá'. Tao thích nhất là cái video tuần trước, con bé mê man mà vẫn gọi tên mày. Đúng là ngu không lối thoát."

Cả người tôi run lên bần bật. Dạ dày cuộn lên một cơn buồn nôn khủng khiếp. Diễn đàn? Video? Đánh giá? Những từ ngữ đó như những mũi dao xoáy sâu vào tim tôi.

"Nói đến chuyện này," một giọng khác xen vào, "cái kèo cá cược đứa bé là con trai hay con gái vẫn còn chứ nhỉ? Tao đặt một trăm triệu cho con trai."

"Tao đặt hai trăm triệu cho con gái," Tiết Vĩ Cường nói. "Nhìn cái bụng nhọn hoắt của nó, chắc chắn là con trai. Nhưng tao cứ thích ngược lại."

"Tao theo ba trăm," Toàn lạnh lùng tuyên bố. "Con nào cũng được. Miễn là nó sinh ra, tao thắng cược. Đến lúc đó, tao sẽ cho con đàn bà đó biết, nó chỉ là một cái máy đẻ, một món đồ chơi không hơn không kém."

Máu trong người tôi như đông cứng lại. Tình yêu. Sự chăm sóc. Những lời thề non hẹn biển. Tất cả đều là một màn kịch được sắp đặt công phu. Tôi, Đoàn Di An, trong mắt người chồng mà tôi hết mực yêu thương, chỉ là một công cụ để trả thù, một đối tượng để hành hạ, một trò cá cược bệnh hoạn.

Đứa con trong bụng tôi, niềm hy vọng và hạnh phúc lớn nhất của tôi, lại là vật chứng cho sự sỉ nhục tột cùng.

Nước mắt lã chã rơi, nhưng tôi không phát ra một tiếng động nào. Cơn đau trong lồng ngực biến thành một ngọn lửa hận thù cháy rực.

Phá thai? Không. Quá dễ dàng cho chúng.

Tôi sẽ sinh đứa bé này ra. Tôi sẽ dùng chính nó làm vũ khí sắc bén nhất để hủy diệt tất cả những kẻ đã chà đạp lên tôi.

Tôi lặng lẽ rút điện thoại ra, bàn tay không còn run rẩy nữa. Sự bình tĩnh đến đáng sợ bao trùm lấy tôi.

Tôi lướt danh bạ, tìm số điện thoại của một phòng khám sản khoa tư nhân nổi tiếng.

Đầu dây bên kia bắt máy.

"Alo, phòng khám X xin nghe."

Tôi hít một hơi thật sâu, giọng nói lạnh như băng.

"Tôi muốn đặt một lịch hẹn. Để phá thai."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Scarlett

Thêm nhiều động thái
Tiếng Gầm Của Cô Gái Trầm Lặng

Tiếng Gầm Của Cô Gái Trầm Lặng

Đô Thị Đương Đại

5.0

Mai An Nhiên đã đính hôn với Trần Khải Phong được ba năm, cuộc sống của cô lặng lẽ cống hiến cho nông trại cà phê đang gặp khó khăn ở Đắk Lắk, dưới cái bóng của món nợ gia đình anh ta. Hầu hết mọi người chỉ xem cô là một cô gái quê hiền lành, ngọt ngào và có chút khép kín, che giấu niềm đam mê bí mật với môn đua ngựa vượt chướng ngại vật khỏi những ánh mắt phán xét. Rồi Khải Phong từ Sài Gòn trở về, không phải một mình, mà cùng với Kim Anh, một ả hot girl lồng lộn chuyên bám theo các tay chơi ở trường đua, kẻ ngay lập tức thể hiện sự hiện diện của mình. Anh ta tàn nhẫn hủy bỏ hôn ước, gạt bỏ An Nhiên và "lối sống nhà nông yên tĩnh" của cô, tự mãn tuyên bố rằng cô sẽ "không bao giờ hiểu được cảm giác mạnh của trường đua." Như đổ thêm dầu vào lửa, anh ta đã đưa cho Kim Anh kỷ vật quý giá nhất của An Nhiên: sợi dây chuyền bạc mặt đồng xu cổ của bà ngoại cô. Khi An Nhiên dám đòi lại nó tại một bữa tiệc trước thềm lễ hội, Kim Anh, với nụ cười khinh bỉ và sự chấp thuận ngầm của Khải Phong, đã giật đứt sợi dây, khiến mặt đồng xu bạc quý giá rơi xuống sàn, móp méo và vỡ nát. "Chỉ là một món đồ thôi mà, An Nhiên," Khải Phong thản nhiên nói, đề nghị mua cho cô một cái mới, hoàn toàn không nhận thức được nỗi đau sâu sắc của cô và ý nghĩa của kỷ vật. Sự sỉ nhục công khai và thái độ thiếu tôn trọng trắng trợn đã thiêu đốt trái tim tan vỡ của An Nhiên, biến nó thành một cơn thịnh nộ âm ỉ mà cô chưa từng biết đến. Họ nghĩ cô yếu đuối, dễ điều khiển, một kẻ ăn bám từ thiện không có chút lửa nào. Nhưng những lời lẽ trịch thượng của Khải Phong về "cảm giác mạnh" đã chạm đúng vào một dây đàn. Cô sẽ cho họ thấy. Cô sẽ lấy lại sức mạnh và danh tính của mình. Tối nay, dưới ánh đèn rực rỡ của Lễ hội Cà phê, Mai An Nhiên sẽ giải phóng tài năng bí mật của mình, và cùng với chú ngựa đáng tin cậy, Lốc Xoáy, chứng minh cô thực sự sở hữu bao nhiêu "cảm giác mạnh".

Lí tổng, đừng hành hạ nữa, muốn theo đuổi vợ thì xếp hàng đi

Lí tổng, đừng hành hạ nữa, muốn theo đuổi vợ thì xếp hàng đi

Đô Thị Đương Đại

5.0

Sau ba năm kết hôn bí mật với Lệ Tước Thần, Giang Vãn từng nghĩ mình có thể sưởi ấm trái tim anh. Nhưng điều cô nhận được lại là lời đề nghị ly hôn lạnh lùng của anh, ngay khi hình bóng không thể quên trong lòng anh trở về nước. Giang Vãn hiểu rõ trong tim Lệ Tước Thần đã có người khác. Cô giấu hết mọi tình cảm, xách vali rời đi dứt khoát. Sau khi ly hôn, Giang Vãn hết vận may lại đến thành công, tiền bạc và sự nghiệp đều viên mãn, nhanh chóng trở thành nhà tạo mẫu hàng đầu thế giới, vừa thành đạt vừa rực rỡ. Trong khi đó, người chồng cũ lại ngày nào cũng vắt óc nghĩ cách làm lành, chỉ mong được nối lại duyên xưa. Cho đến một ngày, ân nhân cứu mạng thời niên thiếu của Giang Vãn trở về, Lệ Tước Thần không thể ngồi yên được nữa. “Vãn Vãn, chúng ta kết hôn lại đi, anh xin em đấy!” Giang Vãn mỉm cười điềm nhiên: “Em không rảnh, anh đi tìm hình bóng không thể quên của mình đi!” Lệ Tước Thần lấy nhẫn ra, quỳ gối cầu hôn: “Anh không có hình bóng nào khác cả, người anh yêu chỉ có em, từ đầu đến cuối vẫn luôn là em!” Ba năm cùng nhau sớm tối, họ dần nảy sinh tình cảm. Cô tưởng anh vẫn còn vương vấn người cũ, còn anh lại nghĩ trái tim cô đã thuộc về người khác. Hai con người cứng đầu âm thầm thương nhớ nhau, lại vì những người khác bên cạnh mà hiểu lầm đối phương. Liệu sau bao hiểu lầm, họ có thể đến được bên nhau như ý nguyện không?

Sách tương tự

Cả nhà giành quân công ta quay lưng gả cho vương gia

Cả nhà giành quân công ta quay lưng gả cho vương gia

Echo
5.0

Kiếp trước, nàng vì nước cống hiến năm năm, nhưng quân công lại bị muội muội ruột mạo danh nhận thay. Vị hôn phu mà nàng đã trao trọn trái tim lại lạnh lùng đứng nhìn, hợp tác với muội muội đẩy nàng xuống vực sâu, cuối cùng chết thảm trong đêm tuyết. Trùng sinh trở về, nàng thề sẽ bắt những người phụ lòng nàng phải trả giá bằng máu! Đối mặt với người nhà và tên cặn bã giả tạo, nàng lạnh lùng ứng phó: Quân công? Ban thưởng? Vị hôn phu? Tất cả đều lấy đi đi! Nàng quay người quỳ xuống trong cung yến, chỉ thẳng vào vương gia tàn tật ngồi trên xe lăn ở gốc tối: "Xin bệ hạ hãy ban hôn cho thần nữ và Dự Vương điện hạ!" Cả thành đều xôn xao! Dự Vương, Tiêu Chấp, đôi chân tàn tật, tính tình hung ác nham hiểm, là hoạt diêm vương mà mọi người sợ hãi đến phải né tránh. Ai nấy đều cười nhạo nàng điên rồ, tự tìm đường chết. Nhưng họ đâu biết, điều nàng nhìn thấy ở nam nhân này chính là sự sắc bén và sức mạnh ẩn sâu bên trong. Nàng giúp hắn khôi phục khí phách, chữa lành đôi chân. Còn hắn hứa sẽ cho nàng một đời bình yên, trở thành chỗ dựa vững chắc nhất của nàng. Khi muội muội giả mạo danh nàng giành quân công ra oai, khi mẫu thân của thiên kim thật còn muốn dùng mưu kế để thao túng số phận của nàng... Nàng hợp tác mới Dự Vương, từng bước tiến đến, lật đổ âm mưu, ra uy trong chiến trường! Cho đến khi đôi chân Dự Vương, đứng dậy bình thường, quyền khuynh triều dã. Cho đến khi nàng lấy tướng ấn ra, vạn quân thần phục Lúc này mọi người mới phát hiện: Hai người từng bị họ bỏ rơi đã sớm chấp tay ngước nhìn sơn hà.

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết