Đau khổ, phản bội và trả thù hàng tỷ đô la

Đau khổ, phản bội và trả thù hàng tỷ đô la

Juniper

5.0
Bình luận
48
Duyệt
24
Chương

Sau bảy năm ròng rã, cuối cùng tôi cũng mang thai. Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, tôi lại nhận được tấm ảnh chồng mình, Mai Gia Vượng, đang nồng nàn hôn một người phụ nữ khác. Tại bữa tiệc gia đình, cô ta, Hoài Hoan, tuyên bố mang thai. Mẹ chồng tôi, bà Loan, lập tức trao cho cô ta chiếc vòng gia bảo, rồi quay sang tôi buông lời cay nghiệt: "Con không thể sinh con, thì nên biết điều mà rút lui đi." Chưa dừng lại ở đó, Hoài Hoan còn cố tình xô ngã tôi, khiến tôi sảy thai trong đau đớn. Nhưng chồng tôi lại phớt lờ tôi đang nằm trong vũng máu, vội vã bế nhân tình đến bệnh viện. Đứa con tôi mong mỏi bảy năm đã mất. Tình yêu mười năm cũng chết theo. Trong cơn tuyệt vọng, tôi bấm số điện thoại của Khuất Thế Vinh, thiếu gia ăn chơi của tập đoàn đối thủ: "Tôi đồng ý với đề nghị của cậu. Tôi muốn Mai Gia Vượng phải trả giá gấp trăm, gấp nghìn lần."

Chương 1

Sau bảy năm ròng rã, cuối cùng tôi cũng mang thai.

Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, tôi lại nhận được tấm ảnh chồng mình, Mai Gia Vượng, đang nồng nàn hôn một người phụ nữ khác.

Tại bữa tiệc gia đình, cô ta, Hoài Hoan, tuyên bố mang thai. Mẹ chồng tôi, bà Loan, lập tức trao cho cô ta chiếc vòng gia bảo, rồi quay sang tôi buông lời cay nghiệt:

"Con không thể sinh con, thì nên biết điều mà rút lui đi."

Chưa dừng lại ở đó, Hoài Hoan còn cố tình xô ngã tôi, khiến tôi sảy thai trong đau đớn. Nhưng chồng tôi lại phớt lờ tôi đang nằm trong vũng máu, vội vã bế nhân tình đến bệnh viện.

Đứa con tôi mong mỏi bảy năm đã mất. Tình yêu mười năm cũng chết theo.

Trong cơn tuyệt vọng, tôi bấm số điện thoại của Khuất Thế Vinh, thiếu gia ăn chơi của tập đoàn đối thủ:

"Tôi đồng ý với đề nghị của cậu. Tôi muốn Mai Gia Vượng phải trả giá gấp trăm, gấp nghìn lần."

Chương 1

Vũ Linh San POV:

Cái ngày tôi phát hiện mình mang thai sau bảy năm ròng rã cố gắng, cũng là ngày tôi nhận được một tấm ảnh nặc danh.

Trong ảnh, chồng tôi, Mai Gia Vượng, đang hôn một người phụ nữ khác.

Que thử thai với hai vạch đỏ chói nằm im lìm trên bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch. Chỉ vài phút trước, bàn tay tôi còn run rẩy khi cầm nó, trái tim đập loạn xạ trong lồng ngực vì vui mừng. Bảy năm. Bảy năm trời đằng đẵng của những lần thăm khám, những mũi tiêm, những hy vọng rồi lại thất vọng. Cuối cùng, một sinh linh bé bỏng đã chọn chúng tôi.

Tôi đã định sẽ tạo cho Vượng một bất ngờ lớn. Một bữa tối lãng mạn, một chiếc hộp quà nhỏ xinh, bên trong là đôi giày trẻ sơ sinh đầu tiên. Tôi đã tưởng tượng ra vẻ mặt của anh, sự ngỡ ngàng, rồi vỡ òa trong hạnh phúc. Chúng tôi sẽ ôm chầm lấy nhau, và mọi áp lực, mọi lời xì xầm của gia đình anh suốt bao năm qua sẽ tan biến như bọt biển.

Nhưng rồi, một tiếng "ting" từ điện thoại đã phá vỡ tất cả.

Một số lạ.

Không có lời nhắn, chỉ một tấm ảnh.

Tấm ảnh được chụp từ một góc khuất trong một quán bar sang trọng. Ánh đèn neon mờ ảo hắt lên khuôn mặt nghiêng nghiêng của Vượng. Anh không nhìn vào ống kính. Ánh mắt anh, nụ cười của anh, tất cả đều dành cho người phụ nữ trong vòng tay anh.

Họ đang hôn nhau. Một nụ hôn sâu và nồng nàn.

Tôi sững người. Bàn tay đang cầm điện thoại bắt đầu run lên. Không, không thể nào. Chắc chắn là có sự nhầm lẫn. Có thể là góc chụp, hoặc là một người nào đó trông giống anh.

Nhưng tôi đã nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ trên cổ tay anh. Chiếc Patek Philippe phiên bản giới hạn mà tôi đã dùng toàn bộ số tiền thưởng từ dự án đầu tiên để mua tặng anh nhân kỷ niệm ba năm ngày cưới. Không thể nhầm được.

Và người phụ nữ kia...

Cô ta rất trẻ, mái tóc dài xoăn nhẹ buông xõa trên vai. Dù chỉ là góc nghiêng, tôi vẫn nhận ra vài nét quen thuộc. Một người mẫu mới nổi mà công ty chúng tôi, V-San, vừa ký hợp đồng quảng cáo cho bộ sưu tập mới. Tên cô ta là gì nhỉ? Hoài Hoan. Phải rồi, Hoài Hoan.

Tôi nghe nói cô ta có vài nét giống tôi hồi trẻ.

Điện thoại lại rung lên, lần này là cuộc gọi từ cô bạn thân của tôi, An.

"San, cậu đang ở đâu đấy? Tớ vừa thấy một chuyện động trời."

Giọng An đầy lo lắng. Chắc chắn cô ấy cũng đã thấy gì đó.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình bình tĩnh. "Tớ đang ở nhà. Có chuyện gì thế?"

"Tớ... tớ vừa thấy xe của Gia Vượng ở bãi đỗ xe của quán bar Eclipse. Nhưng mà... anh ấy đi cùng một cô người mẫu trẻ. Họ trông rất thân mật."

Tôi im lặng. Cổ họng tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

"San? Cậu có nghe tớ nói không?" An lo lắng hỏi.

"Tớ nghe rồi. Chắc chỉ là công việc thôi, An à. Cậu biết đấy, anh ấy là CEO, gặp gỡ đối tác là chuyện thường." Tôi tự nói dối chính mình, và nói dối cả bạn tôi.

Tôi không thể để An biết tôi đang sụp đổ. Tôi là Vũ Linh San, giám đốc sáng tạo và đồng sáng lập của V-San, một thương hiệu thời trang cao cấp đang lên. Tôi luôn xuất hiện với hình ảnh một người phụ nữ mạnh mẽ, kiêu hãnh và thành công. Tôi không thể để ai thấy mặt yếu đuối của mình.

Sau khi cúp máy, tôi trượt dài xuống sàn nhà tắm lạnh lẽo. Hai vạch đỏ trên que thử thai như đang cười nhạo sự ngu ngốc của tôi. Tôi ôm lấy bụng, nước mắt bắt đầu lã chã rơi.

Tôi và Vượng đã cùng nhau đi qua những ngày tháng khó khăn nhất. Từ hai bàn tay trắng, từ một xưởng may nhỏ ở ngoại ô, chúng tôi đã xây dựng nên V-San. Chúng tôi đã từng hứa sẽ cùng nhau đi đến cuối con đường.

Mười năm yêu nhau, bảy năm làm vợ chồng. Tình yêu, sự nghiệp, chúng tôi đều có cả. Chúng tôi sống trong một căn penthouse sang trọng nhìn ra trung tâm thành phố, đi những chiếc xe đắt tiền, mặc những bộ quần áo do chính mình thiết kế. Chúng tôi là cặp đôi vàng trong mắt mọi người.

Nhưng tất cả những gì chúng tôi thiếu là một đứa con.

Đó là cái gai trong lòng mẹ Vượng, và cũng là áp lực đè nặng lên cuộc hôn nhân của chúng tôi. Tôi đã thử mọi cách, chịu đựng không biết bao nhiêu đau đớn về thể xác và tinh thần, chỉ để có một đứa con với người đàn ông tôi yêu.

Và giờ, khi món quà quý giá nhất cuối cùng cũng đến, thì tôi lại phát hiện ra sự phản bội đau đớn này.

Niềm vui sướng tột cùng và nỗi tuyệt vọng cùng cực chỉ cách nhau một tiếng "ting" của điện thoại.

Tôi không biết mình đã ngồi trên sàn bao lâu. Tôi cố gắng tìm một lý do để biện minh cho anh. Có lẽ anh say. Có lẽ cô ta gài bẫy anh. Có lẽ đó chỉ là một phút yếu lòng.

Tôi muốn tin vào những điều đó. Tôi phải tin. Vì con của chúng tôi.

Tôi quyết định sẽ đợi anh về và nói chuyện thẳng thắn. Tôi cần một lời giải thích.

Tôi lau nước mắt, đứng dậy, cất que thử thai vào một chiếc hộp nhung. Tôi sẽ nói với anh về đứa bé trước. Có lẽ, tin tức này sẽ kéo anh trở về.

Thời gian trôi qua chậm chạp đến đáng sợ. Mỗi tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc trong phòng khách như một nhát búa gõ vào thần kinh tôi.

Gần nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng cửa mở.

Vượng bước vào, dáng vẻ hơi loạng choạng.

"Em chưa ngủ sao?" Anh hỏi, giọng có chút ngạc nhiên.

Tôi nhìn anh. Vẫn là khuôn mặt lịch lãm, tuấn tú đó. Nhưng tôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ thoang thoảng trên người anh, một mùi hương lạ lẫm, ngọt ngấy. Nó quyện với mùi rượu, tạo thành một thứ mùi khiến tôi buồn nôn.

"Em đợi anh." Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh. "Anh đi đâu về muộn vậy?"

"À, anh đi gặp vài đối tác quan trọng. Bàn về việc mở rộng thị trường ra nước ngoài." Anh tháo cà vạt, ném lên ghế sofa. "Mệt chết đi được."

Lại là lời nói dối. Tim tôi thắt lại.

"Đối tác nào mà khiến anh phải uống nhiều như vậy?" Tôi bước lại gần anh, giả vờ giúp anh cởi áo khoác.

"Chỉ là vài người bạn cũ thôi. Em không cần bận tâm." Anh né tránh ánh mắt tôi, vòng tay qua ôm lấy eo tôi, giọng trở nên dịu dàng. "Sao thế? Nhớ anh à?"

Anh cúi xuống, định hôn tôi.

Tôi quay mặt đi.

Nụ hôn của anh rơi vào bên má tôi, lạnh lẽo. Anh có chút sững sờ.

"Em sao vậy?"

Tôi không trả lời. Bàn tay tôi vô tình chạm vào cổ áo sơ mi của anh. Một vết son môi màu đỏ mận, chính là màu son mà cô người mẫu Hoài Hoan hay dùng.

"San, anh thực sự rất mệt." Vượng thở dài, vẻ mặt trông rất khổ sở. "Công ty dạo này nhiều việc, áp lực lắm. Em đừng như vậy nữa được không?"

Anh ta đang diễn. Anh ta đang cố tỏ ra mình là người đáng thương.

Trong một khoảnh khắc, tôi đã suýt mềm lòng. Tôi biết áp lực mà anh phải gánh chịu. Đặc biệt là từ phía gia đình anh. Mẹ anh, dì Loan, chưa bao giờ thực sự coi tôi là con dâu. Bà luôn cho rằng tôi không xứng với con trai vàng ngọc của bà, nhất là khi tôi không thể sinh cho bà một đứa cháu trai.

Có lẽ nào... có lẽ nào anh chỉ tìm kiếm một sự giải tỏa nhất thời?

Tôi tự lừa dối mình. Vì đứa bé trong bụng, tôi phải lừa dối mình.

Tôi không muốn V-San, tâm huyết của cả hai chúng tôi, sụp đổ. Tôi không muốn gia đình tan nát khi con tôi còn chưa kịp chào đời.

Tôi hít một hơi thật sâu, đè nén cơn sóng dữ đang cuộn trào trong lòng. Tôi ngước lên, nở một nụ cười gượng gạo.

"Em xin lỗi. Chắc tại em nhạy cảm quá."

Vượng thở phào nhẹ nhõm, anh ôm tôi vào lòng. "Ngoan nào. Anh chỉ yêu mình em thôi."

Tôi nhắm mắt lại, để mặc cho anh ôm. Vòng tay này đã từng là nơi trú ẩn an toàn nhất của tôi, nhưng giờ đây, nó chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm.

"Cuối tuần này về nhà ăn cơm nhé," Vượng nói, giọng thì thầm bên tai tôi. "Mẹ gọi mấy lần rồi."

"Vâng." Tôi đáp khẽ.

Tôi sẽ đến. Và tôi sẽ thông báo tin vui này. Tôi tin rằng, đứa bé sẽ là sợi dây cứu vớt cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nó sẽ thay đổi mọi thứ.

Tôi đã tin là như vậy.

Cho đến khi, một tin nhắn khác từ số lạ lại được gửi đến. Lần này, không phải là hình ảnh.

Đó là một đoạn ghi âm.

Giọng nói của Vượng vang lên, dịu dàng và đầy khao khát, một giọng nói mà tôi chưa bao giờ được nghe.

"Hoài Hoan, em có biết không? Ở bên em, anh mới thực sự cảm thấy mình đang sống."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Juniper

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Xinh đẹp sau ly hôn, Hoắc tổng đêm đêm xin hòa giải

Xinh đẹp sau ly hôn, Hoắc tổng đêm đêm xin hòa giải

Iris
5.0

[Ly hôn+Tỉnh táo+Theo vợ đến lò hỏa táng] Vào đúng ngày kỷ niệm kết hôn, người chồng nhà giàu Hoắc Yến Thời bỏ mặc Tô Vãn Ninh để ở bên cạnh bạch nguyệt quang. Đàn ông không biết tự trọng thì chẳng đáng giá gì, người không thể giữ được thì cô cũng chẳng cần. Cô nhanh chóng đề nghị ly hôn. Hoắc Yến Thời chẳng mảy may bận tâm, còn Tô Vãn Ninh thì quay trở lại làng giải trí, tạo nên một làn sóng khuấy đảo. Bạch nguyệt quang trà xanh giả vờ nhu nhược? Vậy thì lật tẩy bộ mặt thật của cô ta, để ai nấy đều chửi đánh. Gã chồng cũ chỉ biết mạnh miệng: "Cô ấy chơi chán rồi sẽ tự khắc quay lại bên tôi thôi." Nhưng người vợ từng cam lòng vì anh mà bỏ hết sự nghiệp để chăm lo cho gia đình, từ đầu đến cuối lại chưa từng ngoảnh đầu lại. Không chỉ sự nghiệp thăng hoa, mà vận đào hoa cũng nở rộ. Ngôi sao quốc tế thi nhau bày tỏ tình cảm, tổng giám đốc công ty truyền thông dốc hết tâm sức chỉ để đổi lại một nụ cười của cô, thậm chí đến cả người thừa kế của tỷ phú cũng không thể thiếu cô bên cạnh. Hoắc Yến Thời cuối cùng cũng hoảng loạn, bám như cún con, sử dụng mọi chiêu trò theo vợ đến cùng. Nhưng Tô Vãn Ninh thậm chí chẳng buồn liếc mắt: "Ngày xưa anh chẳng thèm để ý đến tôi, bây giờ anh không còn xứng với tôi nữa." Hoắc Yến Thời điên cuồng cầu xin: "Ninh Ninh, chúng ta tái hôn đi." Tô Vãn Ninh kiêu ngạo đáp: "Tổng giám đốc Hoắc, tôi không bao giờ ăn lại món cũ."

Chưởng thượng hoan: Chiến vương thịnh sủng tiểu y phi

Chưởng thượng hoan: Chiến vương thịnh sủng tiểu y phi

Daryl Tudge
4.9

Nàng vốn là truyền nhân của Thần y thế gia, nhưng lại vô tình xuyên không thành đích trưởng nữ có mẫu thân mất sớm, phụ thân không thương. Vào ngày xuyên không, bèn bị vu khống là hung thủ thật sự mưu hại Hầu phủ phu nhân. Nàng lật ngược tình thế, xoay chuyển càn khôn, tự chứng minh trong sạch. Nàng tưởng nghịch cảnh đã kết thúc, mà không biết thứ mà nàng sắp phải đối diện là vực thẳm sâu vô tận. Đường đường đích nữ tướng phủ, nhưng lại sống cảnh tứ bề thọ địch, ai ai cũng có thể chà đạp. Phụ thân không màng tới sống chết của nàng, kế mẫu, muội muội lấy việc tra tấn nàng làm niềm vui, vị hôn phu tra nam một lòng muốn đạp lên nàng để trèo cao, ngay cả đệ đệ ruột thịt cùng một mẫu thân, cũng là kẻ ăn cây táo rào cây sung. Thế là nàng bắt đầu đấu với tra nam, đối phó kế mẫu và xử lý đệ đệ muội muội. Con đường ngược tra của nàng thuận buồm xuôi gió, nhưng nàng không biết đã gây hấn với Chiến vương điện hạ từ khi nào. Nàng làm chuyện xấu, hắn thả người, nàng muốn giết người, hắn đào hố. Cuối cùng nàng không chịu đựng được nữa, "Chiến vương điện hạ, nếu ta muốn tiêu diệt nhân thế bất công này, chàng cũng muốn giúp hay sao?" Vẻ mặt hắn không chút sợ hãi, "Chỉ cần nàng ở bên cạnh ta, dù là cả thiên hạ, ta cũng có thể cho nàng"

Tiểu thư giả là ông trùm ngầm,  thái tử gia Kinh Thành chiều chuộng không thôi

Tiểu thư giả là ông trùm ngầm, thái tử gia Kinh Thành chiều chuộng không thôi

Fairlie Genin
5.0

[Tiểu thư thật hư+Ông trùm full cấp+Con cưng hào môn+Tát mặt, thái tử gia Kinh Thành kiêng khem x tiểu thư giả có ngàn lớp thân phận] Thẩm Thanh từ tiểu thư nhà họ Thẩm trở thành một nông dân nghèo ở nông thôn chỉ sau một đêm. Tiểu thư thật đã tàn nhẫn hãm hại cô, vị hôn phu làm nhục cô, bố mẹ nuôi đã đuổi cô ra khỏi nhà... Mọi người đều chờ để xem trò cười của cô, cho cô cút về nông thôn làm nông, nhưng cô đột nhiên trở thành tiểu thư thật của một hào môn trong Kinh Thành. Không chỉ vậy, cô còn là một trùm hacker quốc tế, nhà thiết kế trang sức hàng đầu, nhà văn bí ẩn và ông trùm y học cũng là cô... Bố mẹ nuôi hối hận, lấy việc nuôi cô để bắt cô trả một nửa tài sản. Thẩm Thanh đã lấy camera ra trước công chúng để cho mọi người thấy khuôn mặt xấu xí của bố mẹ nuôi. Vị hôn phu cũ đã hối hận, muốn quay lại ám ảnh cô. Thẩm Thanh cười khẩy, anh ta xứng đáng sao? Giơ tay cho anh ta cút khỏi Kinh Thành. Thẩm Thanh đánh matcha girl, giẫm lên tên khốn, khiến bố mẹ nuôi của cô phải hối hận về quyết định của mình. Trong nhà còn có một bông sen trắng chế giễu cô từ nơi nhỏ đến, không thể gả chồng. Đêm đó, thái tử gia Kinh Thành ôm eo cô, nhẹ nhàng dỗ dành: "Không cần gả, anh sẽ đến tận cửa."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết