Chị dâu của anh ấy, địa ngục của tôi

Chị dâu của anh ấy, địa ngục của tôi

Rising Star

5.0
Bình luận
2
Duyệt
16
Chương

Vào ngày cưới, chồng sắp cưới của tôi đã nắm tay người em gái nuôi đang mang thai của mình bước vào lễ đường, biến tôi thành trò cười lớn nhất thành phố. Tôi đã chọn tin vào lời giải thích của anh ta, nhưng sự nhẫn nhịn của tôi chỉ đổi lại sự thật tàn khốc: cuộc hôn nhân của chúng tôi là giả, và người vợ hợp pháp của anh ta chính là cô em gái nuôi đó. Không chỉ mất đi đứa con của mình, tôi còn bị họ vu oan ngoại tình, bị đánh đập dã man bằng roi da và nước muối. Khi cô ta giả vờ sảy thai và cần truyền máu, anh ta đã không chút do dự chỉ vào tôi, người cũng đang rất yếu: "Dùng máu của cô ấy đi! Mọi trách nhiệm tôi xin chịu!" Nhìn máu của mình đang được truyền sang cho kẻ thù, trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Tình yêu ba năm, sự tin tưởng, và cả đứa con đã mất, tất cả đều không còn ý nghĩa gì nữa. Tôi không còn nợ anh ta bất cứ điều gì. Lặng lẽ rời khỏi bệnh viện, tôi tìm một số điện thoại đã bị chặn từ lâu và gửi đi một tin nhắn. "Anh còn cần một người vợ không?"

Chị dâu của anh ấy, địa ngục của tôi Chương 1

Vào ngày cưới, chồng sắp cưới của tôi đã nắm tay người em gái nuôi đang mang thai của mình bước vào lễ đường, biến tôi thành trò cười lớn nhất thành phố.

Tôi đã chọn tin vào lời giải thích của anh ta, nhưng sự nhẫn nhịn của tôi chỉ đổi lại sự thật tàn khốc: cuộc hôn nhân của chúng tôi là giả, và người vợ hợp pháp của anh ta chính là cô em gái nuôi đó.

Không chỉ mất đi đứa con của mình, tôi còn bị họ vu oan ngoại tình, bị đánh đập dã man bằng roi da và nước muối.

Khi cô ta giả vờ sảy thai và cần truyền máu, anh ta đã không chút do dự chỉ vào tôi, người cũng đang rất yếu:

"Dùng máu của cô ấy đi! Mọi trách nhiệm tôi xin chịu!"

Nhìn máu của mình đang được truyền sang cho kẻ thù, trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Tình yêu ba năm, sự tin tưởng, và cả đứa con đã mất, tất cả đều không còn ý nghĩa gì nữa.

Tôi không còn nợ anh ta bất cứ điều gì. Lặng lẽ rời khỏi bệnh viện, tôi tìm một số điện thoại đã bị chặn từ lâu và gửi đi một tin nhắn.

"Anh còn cần một người vợ không?"

Chương 1

Trịnh Thiên Anh POV:

Vào ngày cưới của tôi, Đỗ Tuấn Hùng, chồng sắp cưới của tôi, đã nắm tay người em gái nuôi đang mang thai của mình, Bạt Phượng Vũ, bước vào lễ đường.

Lúc đó, tôi đang đứng ở cuối con đường trải đầy hoa hồng, mặc trên người chiếc váy cưới lộng lẫy nhất, trở thành trò cười lớn nhất thành phố.

Tiếng nhạc du dương bỗng trở nên chói tai. Ánh mắt của tất cả khách mời đều đổ dồn về phía tôi, đầy vẻ thương hại, chế giễu và hả hê.

Tôi nhìn thấy Tuấn Hùng, người đàn ông tôi yêu ba năm, đang dịu dàng nắm tay Phượng Vũ, người phụ nữ mà anh ta thề thốt chỉ coi như em gái. Nụ cười trên môi anh ta rạng rỡ, ánh mắt chứa chan tình yêu, nhưng tình yêu đó không dành cho tôi.

Phượng Vũ nép vào lòng anh ta, một tay đặt lên bụng, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy hạnh phúc và sự khiêu khích.

"Tuấn Hùng! Phượng Vũ! Hôn đi! Hôn đi!"

Tiếng reo hò cổ vũ của đám đông vang lên như sấm dội bên tai tôi. Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến không thở nổi.

Tôi bước lên phía trước, giọng nói run rẩy nhưng kiên định: "Đỗ Tuấn Hùng, chúng ta kết thúc đi."

Tuấn Hùng dường như lúc này mới nhìn thấy tôi. Anh ta buông tay Phượng Vũ ra, lao về phía tôi với vẻ mặt hoảng hốt.

"Thiên Anh, em nghe anh giải thích..."

"Giải thích?" Tôi bật cười, nước mắt lưng tròng. "Giải thích cái gì? Giải thích rằng anh đã lừa dối tôi? Hay giải thích rằng anh sắp làm bố của con người khác?"

"Không phải như em nghĩ đâu!" Anh ta quỳ xuống, ôm chặt lấy chân tôi, giọng nói đầy tuyệt vọng. "Thiên Anh, anh yêu em! Anh chỉ yêu mình em thôi! Em đừng rời xa anh, được không?"

Anh ta thậm chí còn tự tát vào mặt mình, âm thanh vang dội khắp lễ đường. "Là anh sai! Tất cả là lỗi của anh! Em đánh anh đi, mắng anh đi, chỉ cần em đừng đi!"

Nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của anh ta, trái tim tôi lại mềm nhũn. Ba năm bên nhau, anh ta luôn đối xử với tôi rất tốt, chiều chuộng tôi hết mực. Có lẽ... có lẽ thật sự có ẩn tình gì đó.

Tuấn Hùng thấy tôi do dự, liền vội vàng thề thốt: "Thiên Anh, anh thề, chỉ cần em ở lại, anh sẽ giải quyết mọi chuyện. Anh sẽ cho em một lời giải thích thỏa đáng."

Anh ta giải thích rằng Phượng Vũ mang thai là một tai nạn. Anh ta phải chịu trách nhiệm với đứa bé, nhưng người anh ta yêu chỉ có tôi.

Cuối cùng, tôi đã chọn tin anh ta.

Nhưng khi tôi quay trở về căn biệt thự mà chúng tôi từng chung sống, tôi phát hiện ra Phượng Vũ cũng đã dọn vào ở.

Tuấn Hùng giải thích rằng Phượng Vũ đang mang thai, cần người chăm sóc. Anh ta cầu xin tôi hãy bao dung cho cô ta, đợi cô ta sinh con xong, anh ta sẽ sắp xếp cho cô ta một nơi ở khác.

Tôi đã nhẫn nhịn. Tôi tự nhủ rằng mình phải tin tưởng anh ta, cho anh ta thời gian.

Thế nhưng, sự nhẫn nhịn của tôi chỉ đổi lại sự lấn tới của Phượng Vũ.

Cô ta thường xuyên lấy cớ không khỏe để gọi Tuấn Hùng vào phòng lúc nửa đêm.

Những đêm dài đằng đẵng, tôi nằm một mình trên chiếc giường lạnh lẽo, lắng nghe tiếng cười nói khe khẽ và những âm thanh mờ ám vọng ra từ phòng bên cạnh. Trái tim tôi như bị hàng ngàn mũi kim châm chích.

Cô ta còn công khai xuất hiện bên cạnh Tuấn Hùng trong các bữa tiệc, để mặc tôi trở thành cái bóng vô hình.

Vào một ngày, khi tôi phát hiện ra mình đã mang thai, tôi đã vui mừng đến rơi nước mắt. Tôi nghĩ rằng đứa bé này sẽ là sợi dây níu giữ hạnh phúc của chúng tôi.

Tôi háo hức muốn báo tin vui này cho Tuấn Hùng. Nhưng khi tôi đến gần phòng làm việc của anh ta, tôi lại nghe thấy tiếng Phượng Vũ đang nũng nịu.

"Anh Hùng, anh nói xem, sau này con của chúng ta sẽ giống anh hay giống em?"

"Giống em thì tốt, xinh đẹp giống em." Giọng Tuấn Hùng đầy cưng chiều.

"Không được, em muốn giống anh cơ, thông minh tài giỏi giống anh."

Trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Tôi đẩy cửa xông vào.

Bên trong, Phượng Vũ đang ngồi trên đùi Tuấn Hùng, hai người họ đang xem ảnh siêu âm.

Nhìn thấy tôi, Tuấn Hùng có chút bối rối, nhưng anh ta vẫn giải thích một cách kỳ quặc: "Thiên Anh, em đừng hiểu lầm, anh chỉ đang xem ảnh con của Phượng Vũ thôi, xem nó có khỏe mạnh không."

Tôi nhìn anh ta, cảm thấy thật nực cười. Anh ta coi tôi là kẻ ngốc sao?

Tôi quay người muốn rời đi.

"Thiên Anh!" Tuấn Hùng vội vàng đuổi theo, níu lấy tay tôi.

"A!" Phượng Vũ đột nhiên hét lên một tiếng rồi ngã xuống đất.

"Phượng Vũ!" Tuấn Hùng theo bản năng buông tôi ra, chạy đến đỡ cô ta. "Em sao vậy?"

"Chị ấy... chị ấy đẩy em..." Phượng Vũ yếu ớt nói, ánh mắt nhìn tôi đầy oán hận.

"Trịnh Thiên Anh! Sao cô lại độc ác như vậy!" Tuấn Hùng quay sang gầm lên với tôi, ánh mắt đỏ ngầu.

"Em không có..." Tôi muốn giải thích, nhưng anh ta không cho tôi cơ hội.

"Bụng em đau quá... Anh Hùng, cứu con của chúng ta..." Phượng Vũ co người lại, giọng nói đứt quãng.

Tuấn Hùng không chút do dự bế Phượng Vũ lên, lạnh lùng lướt qua tôi.

Trong lúc vội vã, anh ta đã va phải tôi.

Cú va chạm không mạnh, nhưng tôi lại cảm thấy bụng dưới đau nhói.

Khi Tuấn Hùng bế Phượng Vũ đi ngang qua, cô ta đã ném cho tôi một ánh mắt đắc thắng.

Bụng tôi càng lúc càng đau. Một dòng chất lỏng ấm nóng chảy dọc theo đùi tôi.

Tôi hoảng sợ.

"Tuấn Hùng... cứu em... cứu con của chúng ta..." Tôi tuyệt vọng gọi tên anh ta, nhưng anh ta không hề quay đầu lại.

Bóng lưng kiên quyết của anh ta dần biến mất khỏi tầm mắt tôi.

Trước khi mất đi ý thức, tôi dường như nhìn thấy những ngày tháng tươi đẹp trước đây. Anh ta từng vì tôi mà nấu một bàn đầy những món tôi thích, từng vì tôi mà xếp hàng mua chiếc bánh ngọt phiên bản giới hạn, từng vì tôi mà từ bỏ một hợp đồng quan trọng...

Tất cả đều tan thành mây khói.

Khi tôi tỉnh lại, tôi đang nằm trong bệnh viện. Bác sĩ nói với tôi rằng, đứa bé đã không còn nữa.

Tôi không khóc, cũng không làm ồn. Tôi chỉ lặng lẽ yêu cầu bác sĩ cho tôi xem đứa con đã mất của mình.

Đó là một bào thai nhỏ bé, chưa thành hình hài hoàn chỉnh, nằm yên lặng trong chiếc bình thủy tinh.

Tôi quyết định không nói cho Tuấn Hùng biết. Đứa bé này là của riêng tôi.

Tôi đã chuẩn bị một "món quà" đặc biệt cho anh ta.

Sau đó, tôi tìm trong danh bạ điện thoại một số máy đã bị tôi chặn từ lâu, gửi đi một tin nhắn.

"Anh còn cần một người vợ không?"

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Rising Star

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Tiểu thư giả là ông trùm ngầm,  thái tử gia Kinh Thành chiều chuộng không thôi

Tiểu thư giả là ông trùm ngầm, thái tử gia Kinh Thành chiều chuộng không thôi

Fairlie Genin
5.0

[Tiểu thư thật hư+Ông trùm full cấp+Con cưng hào môn+Tát mặt, thái tử gia Kinh Thành kiêng khem x tiểu thư giả có ngàn lớp thân phận] Thẩm Thanh từ tiểu thư nhà họ Thẩm trở thành một nông dân nghèo ở nông thôn chỉ sau một đêm. Tiểu thư thật đã tàn nhẫn hãm hại cô, vị hôn phu làm nhục cô, bố mẹ nuôi đã đuổi cô ra khỏi nhà... Mọi người đều chờ để xem trò cười của cô, cho cô cút về nông thôn làm nông, nhưng cô đột nhiên trở thành tiểu thư thật của một hào môn trong Kinh Thành. Không chỉ vậy, cô còn là một trùm hacker quốc tế, nhà thiết kế trang sức hàng đầu, nhà văn bí ẩn và ông trùm y học cũng là cô... Bố mẹ nuôi hối hận, lấy việc nuôi cô để bắt cô trả một nửa tài sản. Thẩm Thanh đã lấy camera ra trước công chúng để cho mọi người thấy khuôn mặt xấu xí của bố mẹ nuôi. Vị hôn phu cũ đã hối hận, muốn quay lại ám ảnh cô. Thẩm Thanh cười khẩy, anh ta xứng đáng sao? Giơ tay cho anh ta cút khỏi Kinh Thành. Thẩm Thanh đánh matcha girl, giẫm lên tên khốn, khiến bố mẹ nuôi của cô phải hối hận về quyết định của mình. Trong nhà còn có một bông sen trắng chế giễu cô từ nơi nhỏ đến, không thể gả chồng. Đêm đó, thái tử gia Kinh Thành ôm eo cô, nhẹ nhàng dỗ dành: "Không cần gả, anh sẽ đến tận cửa."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Chị dâu của anh ấy, địa ngục của tôi Chị dâu của anh ấy, địa ngục của tôi Rising Star Khác
“Vào ngày cưới, chồng sắp cưới của tôi đã nắm tay người em gái nuôi đang mang thai của mình bước vào lễ đường, biến tôi thành trò cười lớn nhất thành phố. Tôi đã chọn tin vào lời giải thích của anh ta, nhưng sự nhẫn nhịn của tôi chỉ đổi lại sự thật tàn khốc: cuộc hôn nhân của chúng tôi là giả, và người vợ hợp pháp của anh ta chính là cô em gái nuôi đó. Không chỉ mất đi đứa con của mình, tôi còn bị họ vu oan ngoại tình, bị đánh đập dã man bằng roi da và nước muối. Khi cô ta giả vờ sảy thai và cần truyền máu, anh ta đã không chút do dự chỉ vào tôi, người cũng đang rất yếu: "Dùng máu của cô ấy đi! Mọi trách nhiệm tôi xin chịu!" Nhìn máu của mình đang được truyền sang cho kẻ thù, trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Tình yêu ba năm, sự tin tưởng, và cả đứa con đã mất, tất cả đều không còn ý nghĩa gì nữa. Tôi không còn nợ anh ta bất cứ điều gì. Lặng lẽ rời khỏi bệnh viện, tôi tìm một số điện thoại đã bị chặn từ lâu và gửi đi một tin nhắn. "Anh còn cần một người vợ không?"”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025