Cơn thịnh nộ của sự từ chối: Sự trở về của người vợ

Cơn thịnh nộ của sự từ chối: Sự trở về của người vợ

Victoria

5.0
Bình luận
314
Duyệt
25
Chương

Năm năm thanh xuân, tôi, người thừa kế duy nhất của tập đoàn Hoàng Phát, đã che giấu thân phận để chăm sóc cho Bùi Hữu Bảo, người đàn ông tôi yêu và đã cứu mạng từ một vụ hỏa hoạn. Nhưng anh ta chưa bao giờ yêu tôi. Trong tim anh ta chỉ có mối tình đầu. Vì cô ta, anh ta hết lần này đến lần khác thất hẹn trong ngày thử váy cưới. Giọt nước tràn ly là khi ba nuôi tôi lên cơn đau tim. Mẹ anh ta cố tình phá hỏng xe, còn anh ta lại chọn đưa tình đầu đi viện vì đau dạ dày, bỏ mặc ba tôi chết trong tuyệt vọng. Anh ta không những không hối lỗi mà còn dùng kim châm đâm vào tay tôi, ép tôi phải chăm sóc cho cô ta. Năm năm hy sinh, đổi lại là vết sẹo cứu mạng trên lưng bị anh ta ghê tởm và cái chết của người thân duy nhất. Tình yêu của tôi đã hoàn toàn chết. Tôi hủy bỏ hôn ước, trở về với thân phận thật của mình. "Bùi Hữu Bảo, từ nay về sau, tôi và anh, không còn bất cứ quan hệ gì nữa. Tôi sẽ khiến các người, phải trả giá."

Cơn thịnh nộ của sự từ chối: Sự trở về của người vợ Chương 1

Năm năm thanh xuân, tôi, người thừa kế duy nhất của tập đoàn Hoàng Phát, đã che giấu thân phận để chăm sóc cho Bùi Hữu Bảo, người đàn ông tôi yêu và đã cứu mạng từ một vụ hỏa hoạn.

Nhưng anh ta chưa bao giờ yêu tôi. Trong tim anh ta chỉ có mối tình đầu. Vì cô ta, anh ta hết lần này đến lần khác thất hẹn trong ngày thử váy cưới.

Giọt nước tràn ly là khi ba nuôi tôi lên cơn đau tim. Mẹ anh ta cố tình phá hỏng xe, còn anh ta lại chọn đưa tình đầu đi viện vì đau dạ dày, bỏ mặc ba tôi chết trong tuyệt vọng.

Anh ta không những không hối lỗi mà còn dùng kim châm đâm vào tay tôi, ép tôi phải chăm sóc cho cô ta.

Năm năm hy sinh, đổi lại là vết sẹo cứu mạng trên lưng bị anh ta ghê tởm và cái chết của người thân duy nhất. Tình yêu của tôi đã hoàn toàn chết.

Tôi hủy bỏ hôn ước, trở về với thân phận thật của mình.

"Bùi Hữu Bảo, từ nay về sau, tôi và anh, không còn bất cứ quan hệ gì nữa. Tôi sẽ khiến các người, phải trả giá."

Chương 1

Lê Thảo Chi POV:

Năm năm thanh xuân, một ngàn tám trăm hai mươi lăm ngày, tôi đã dùng tất cả để đổi lấy một lời hứa hẹn. Hôm nay, khi khoác lên mình bộ váy cưới trắng tinh, tôi lại bắt đầu hoài nghi, liệu lời hứa đó có thật sự tồn tại hay không.

Tôi đứng trước cửa tiệm váy cưới cao cấp, bộ váy lộng lẫy trên người dường như không thuộc về tôi. Nó quá đẹp, quá xa hoa, giống như một giấc mơ mà tôi không dám chạm vào. Xung quanh, những cặp đôi khác rạng rỡ thử đồ, tiếng cười nói vui vẻ của họ càng làm nổi bật sự cô độc của tôi.

Đây đã là lần thứ ba.

Lần thứ ba tôi mặc váy cưới, trang điểm xinh đẹp, đứng ở đây chờ đợi Bùi Hữu Bảo, vị hôn phu của tôi. Và cũng là lần thứ ba, anh ấy thất hẹn.

Điện thoại trong túi xách rung lên. Không phải cuộc gọi tôi mong chờ. Là một dãy số quen thuộc, một người mà tôi luôn có thể dựa vào.

"Anh Lạc." Tôi cố gắng để giọng mình nghe bình tĩnh.

"Lại không đến à?" Giọng Hoàng Xuân Lạc ở đầu dây bên kia lạnh như băng, nhưng tôi có thể nghe ra sự quan tâm ẩn giấu bên trong.

"Vâng."

Tôi không cần phải giải thích thêm. Anh ấy hiểu tất cả.

Đôi chân mang giày cao gót bắt đầu mỏi nhừ. Năm năm qua, tôi đã quen với việc đi giày bệt để tiện chăm sóc một người ngồi xe lăn. Đôi giày cao gót này, cũng giống như bộ váy cưới, là một thứ xa lạ, một sự gượng ép. Tôi khẽ nhấc gót chân, cố gắng giảm bớt áp lực.

"Thảo Chi, về đi." Giọng Xuân Lạc trở nên nghiêm túc. "Em đã làm đủ rồi. Năm năm, em đã trả đủ ân tình cho nhà họ Bùi rồi. Về nhà đi, anh và ba mẹ đang chờ em."

Về nhà? Nhà của tôi ở đâu?

Ngôi nhà của tập đoàn Hoàng Phát hùng mạnh, hay căn phòng nhỏ bé dành cho người giúp việc trong biệt thự nhà họ Bùi?

Tôi im lặng.

"Anh biết em không nỡ bỏ ông An lại một mình. Anh hứa với em, chỉ cần em đồng ý về, anh sẽ lập tức sắp xếp cho ông ấy đến bệnh viện tốt nhất ở nước ngoài, dùng phương pháp điều trị tiên tiến nhất. Mọi chi phí anh sẽ lo."

Lời hứa của Xuân Lạc như một dòng nước ấm chảy vào trái tim đã nguội lạnh của tôi. Ba nuôi, ông Lê Văn An, là người thân duy nhất của tôi ở nhà họ Bùi, là lý do duy nhất níu chân tôi ở lại nơi này.

Tiếng "tinh" một tiếng từ điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Một tin nhắn mới.

Là Đan Thu Thủy, mối tình đầu của Bùi Hữu Bảo, gửi đến.

Bức ảnh chụp Hữu Bảo đang dịu dàng đút cháo cho cô ta trong phòng bệnh. Gương mặt anh đầy vẻ lo lắng, ánh mắt anh chưa bao giờ nhìn tôi như vậy. Kèm theo đó là dòng chữ đầy khiêu khích: "Chị Thảo Chi, xin lỗi nhé, anh Bảo nói hôm nay không thể đến thử váy cưới với chị được rồi. Dạ dày em đột nhiên đau quá, anh ấy phải ở lại chăm sóc em."

Tay tôi run lên, nhưng rồi nhanh chóng bình tĩnh lại.

Nực cười.

Tôi đã quen rồi. Năm năm qua, chỉ cần Đan Thu Thủy gọi một tiếng, dù là nửa đêm hay bão giông, Bùi Hữu Bảo cũng sẽ lập tức chạy đến bên cô ta. Đau dạ dày, nhức đầu, mèo cưng bị bệnh... bất cứ lý do vớ vẩn nào cũng có thể trở thành cái cớ để anh bỏ lại tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi vải mới của chiếc váy cưới xộc vào mũi, khiến tôi cảm thấy buồn nôn.

"Anh Lạc," tôi nói vào điện thoại, giọng nói đã không còn chút cảm xúc nào, "em đồng ý. Nhưng em có một điều kiện."

"Em nói đi."

"Hãy để ba nuôi của em sống quãng đời còn lại trong sự thanh thản và đầy đủ. Đừng để bất cứ ai làm phiền ông ấy."

"Anh hứa."

Tôi cúp máy. Nhìn mình trong gương, cô gái với khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng, mặc bộ váy cưới đắt tiền, trông thật xa lạ và nực cười. Tôi giống như một con búp bê bị người ta vứt bỏ.

Tôi cúi xuống, không chút do dự, nắm lấy gót giày cao gót.

"Cạch."

Chiếc gót giày tinh xảo, biểu tượng của sự nữ tính và kiêu hãnh, gãy lìa trong tay tôi.

Tôi không cần nó nữa. Cũng như tôi không cần Bùi Hữu Bảo nữa.

Tình yêu của tôi, đã chết rồi.

Ký ức quay trở lại năm năm trước, cái ngày định mệnh đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi.

Đó là một đêm mưa tầm tã. Bùi Hữu Bảo, thiếu gia nhà họ Bùi, người mà tôi thầm yêu từ khi còn là một cô bé con của bác tài xế, vừa cãi nhau với Đan Thu Thủy. Anh lái xe trong cơn tức giận, và tai nạn đã xảy ra. Chiếc xe lật nhào, bốc cháy.

Tôi đã không suy nghĩ gì, lao vào biển lửa.

Lúc đó, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: anh ấy không thể chết.

Tôi dùng hết sức lực kéo anh ra khỏi chiếc xe sắp nổ tung. Lưng tôi bị một mảnh vỡ nóng bỏng găm vào, đau đớn đến tận xương tủy, nhưng tôi không buông tay. Ngay khi tôi kéo được anh ra xa, chiếc xe phía sau lưng nổ tung, một luồng khí nóng khủng khiếp ập đến, đẩy tôi ngã sấp xuống.

Lưng tôi bỏng rát, máu và da thịt quyện vào nhau.

Khi tôi tỉnh lại trong bệnh viện, câu đầu tiên tôi nghe được từ Hữu Bảo không phải là lời cảm ơn. Anh ấy nắm chặt tay Đan Thu Thủy, người đến thăm sau đó, khóc lóc và hỏi: "Thủy, tại sao em lại cãi nhau với anh? Tại sao?"

Anh ấy hoàn toàn không để ý đến tôi, người nằm trên giường bệnh bên cạnh, toàn thân quấn băng trắng.

Sau tai nạn, Hữu Bảo bị liệt hai chân. Từ một thiếu gia kiêu ngạo, anh trở nên tự ti, cáu kỉnh và tàn nhẫn. Anh trút mọi sự bực tức lên tôi. Anh đập phá đồ đạc, ném bát đũa vào người tôi, dùng những lời lẽ cay độc nhất để sỉ nhục tôi.

"Cút đi! Tôi không cần cô thương hại! Nhìn cô tôi chỉ thấy ghê tởm!"

Mỗi lần như vậy, tôi chỉ im lặng dọn dẹp, rồi lại kiên nhẫn bưng bát thuốc đến bên giường. Tôi nhớ ngày xưa, trước khi tai nạn xảy ra, anh đã từng đối xử rất tốt với tôi. Anh sẽ mỉm cười khi tôi mang cho anh một ly nước, sẽ xoa đầu tôi và khen tôi ngoan.

Tình yêu thầm kín từ thuở nhỏ đã trở thành động lực để tôi ở lại. Tôi tin rằng, chỉ cần tôi đủ kiên nhẫn, anh ấy sẽ lại trở về là Hữu Bảo của ngày xưa.

"Hữu Bảo, em yêu anh." Tôi đã quỳ xuống bên giường bệnh của anh, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của anh. "Dù anh có ra sao, em vẫn sẽ ở bên cạnh anh. Xin anh, đừng từ bỏ."

Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt trống rỗng, rồi dần dần, sự tuyệt vọng trong mắt anh được thay thế bằng một chút dựa dẫm.

Mẹ anh, bà Nga, một phu nhân giàu có điển hình, luôn khinh miệt tôi. Bà ta cho rằng tôi ở lại là để "trèo cao", để được làm mợ chủ nhà họ Bùi.

"Một đứa con gái tài xế thì biết cái gì? Cô chẳng qua chỉ là muốn lợi dụng con trai tôi thôi."

Tôi mặc kệ những lời sỉ nhục đó. Tôi bắt đầu học châm cứu, xoa bóp, tìm hiểu mọi phương pháp có thể giúp anh phục hồi. Tôi bỏ dở việc học ở trường đại học danh tiếng, từ chối lời đề nghị trở về Hoàng Phát của ba mẹ ruột. Tôi đã cược cả tương lai và danh dự của mình vào tình yêu này.

Mỗi ngày, tôi đều kiên trì xoa bóp cho anh, dù cho anh có liên tục nổi cáu, hất đổ dụng cụ, thậm chí là đánh tôi. Tôi cắn răng chịu đựng, tin rằng tình yêu của mình có thể cảm hóa được anh. Anh muốn liên lạc với Đan Thu Thủy, tôi trở thành người đưa thư. Tôi chạy xe dưới mưa, mang những lá thư tay chan chứa tình cảm của anh đến cho cô ta, rồi lại mang về những lời hồi âm hờ hững.

Tôi giống như một con ngốc, một con rối trong vở kịch tình yêu của họ.

Một lần, Hữu Bảo tuyệt vọng đến mức muốn tự tử. Anh ấy dùng mảnh vỡ của bình hoa để rạch cổ tay. Tôi đã không ngần ngại dùng tay không để giữ lấy mảnh vỡ sắc nhọn, máu tôi chảy đầm đìa, nhưng tôi đã ngăn được anh.

Dần dần, anh ấy không còn đẩy tôi ra xa nữa. Anh ấy bắt đầu chấp nhận sự chăm sóc của tôi. Một ngày, anh ấy đột nhiên nói: "Thảo Chi, hay là... chúng ta kết hôn đi."

Trái tim tôi như vỡ òa trong hạnh phúc. Tôi đã nghĩ cuối cùng sự hy sinh của mình cũng được đền đáp.

Nhưng rồi, tôi phát hiện ra, anh ấy muốn kết hôn với tôi chỉ vì Đan Thu Thủy nói rằng cô ta sẽ không bao giờ chấp nhận một người đàn ông tàn phế. Anh ấy muốn dùng cuộc hôn nhân này để chứng minh cho cô ta thấy, anh vẫn có người cần, vẫn có giá trị.

Năm năm. Tôi đã dành trọn năm năm để chăm sóc anh.

Dưới sự kiên trì của tôi, đôi chân của Hữu Bảo bắt đầu có cảm giác trở lại. Phép màu đã xảy ra. Đúng vào ngày Đan Thu Thủy từ nước ngoài trở về, anh đã đứng dậy được.

Tôi vui mừng nấu một bàn đầy những món anh thích, định cho anh một bất ngờ. Nhưng khi tôi đến bệnh viện, tôi chỉ thấy cảnh anh và Thu Thủy ôm nhau khóc nức nở.

"Thủy, anh biết mà, chỉ cần em quay về, anh nhất định sẽ khỏi." Hữu Bảo nói, giọng đầy xúc động.

Anh ấy hoàn toàn quên mất sự tồn tại của tôi. Anh ấy quy mọi công lao cho sự trở về của "tình yêu đích thực".

Tôi đứng đó, trên tay là hộp cơm giữ nhiệt, giống như một con hề được trang điểm kỹ lưỡng, đến để chúc phúc cho vở kịch của họ.

Sau đó, đám cưới của chúng tôi liên tục bị trì hoãn. Hôm thì Thu Thủy đau dạ dày, hôm thì cô ta bị stress, hôm thì con chó của cô ta đi lạc...

Tôi đã tự lừa dối bản thân rằng chỉ cần kết hôn, mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng hôm nay, khi đứng trong tiệm váy cưới này một mình, tôi đã hoàn toàn tỉnh ngộ.

Gót giày đã gãy. Tình yêu cũng đã tan.

Tôi cởi bỏ bộ váy cưới, trả lại cho cửa hàng, rồi mặc lại bộ quần áo cũ của mình.

Tôi sẽ không chờ đợi nữa.

Bùi Hữu Bảo, từ nay về sau, Lê Thảo Chi tôi và anh, không còn bất cứ quan hệ gì nữa.

Tôi sẽ trở về với thân phận thật của mình. Hoàng Thảo Chi, người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Hoàng Phát.

Và tôi sẽ khiến các người, phải trả giá.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Victoria

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Thoái hôn? Vương gia dùng mạng để sủng!

Thoái hôn? Vương gia dùng mạng để sủng!

Daniel

[Bóc mặt + Vương phi thần y + Sủng ngọt đập gian + Tranh đoạt trong phủ và hậu cung] Bảy năm trước, nàng là đích nữ Thẩm gia, bị kế mẫu và thứ muội hãm hại, vứt bỏ nơi hoang dã, mẫu thân chết thảm, đến cả hài cốt cũng không còn. Bảy năm sau, nàng mang theo tài nghệ y thuật trở về, vạch mặt kẻ giả tạo, giẫm đạp bọn tay sai độc ác dưới chân, thề khiến kẻ thù phải trả giá bằng máu! Kế mẫu gây khó dễ? Một bát cháo độc khiến bà ta da dẻ héo úa, tiều tụy! Thứ muội cướp hôn? Một nắm bột độc làm nhan sắc của nàng ta tàn phai không còn! Triều thần vu oan? Một mũi kim khiến hắn sống không bằng chết! Không ngờ trên con đường báo thù, nàng lại vô tình dây vào người không nên dây - vị Chiến Thần Vương gia đáng sợ nhất. Người ta đồn rằng Dạ Vương tàn bạo, thích giết chóc, đôi chân đã tàn phế, chẳng sống được bao lâu, vậy mà lại vừa gặp đã yêu nàng, sủng ái nàng đến tận cùng. “Vương phi muốn báo thù à? Dao của bổn vương, nàng cứ dùng đi!" Thẩm Tinh Lan nhướng mày cười lạnh: "Vương gia, ta không chỉ giỏi y thuật, mà còn rất thành thạo dùng độc, người liệu mà cẩn thận!" Minh Hạc Tranh chẳng hề để tâm, ôm nàng vào lòng, khẽ bật cười: "Không sao, bổn vương cam tâm tình nguyện chịu đựng, coi như là điều ngọt ngào. "

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Christal

[Song Khiết] Tống Khinh Ngữ yêu Lục Diên Chi. Tình yêu ấy ai cũng biết, nhỏ bé đến mức chẳng ai để tâm. Dù trong lòng Lục Diên Chi chỉ có bạch nguyệt quang của anh ta. Dù anh ta dành phần lớn thời gian ở nước ngoài chỉ để ở bên bạch nguyệt quang ấy. Dù bạch nguyệt quang ấy đã mang thai anh ta. Tống Khinh Ngữ vẫn can đảm đề xuất chuyện kết hôn với Lục Diên Chi. Thế nhưng, vào ngày lấy giấy đăng ký kết hôn, vì bạch nguyệt quang trở về nước, Lục Diên Chi đã không xuất hiện ở cục Dân chính. Sau bảy năm yêu Lục Diên Chi, trái tim Tống Khinh Ngữ cuối cùng cũng hoàn toàn nguội lạnh. Cô xóa liên lạc với Lục Diên Chi, rồi rời bỏ thành phố gắn liền với anh ta. Lục Diên Chi không mấy bận tâm, cho rằng sớm muộn gì Tống Khinh Ngữ cũng sẽ quay về. Mãi đến khi anh ta nhìn thấy Tống Khinh Ngữ cùng một người đàn ông khác lấy giấy đăng ký kết hôn trước cửa cục Dân chính! Lục tổng từng kiêu ngạo giờ đây như phát điên! … Sau này, người ta thường thấy Lục tổng hạ mình chạy theo sau Tống Khinh Ngữ, tha thiết cầu xin: "Khinh Ngữ, anh thực sự xin lỗi, anh đã sai, làm ơn cho anh thêm một cơ hội." Đáp lại anh ta chỉ là giọng nói bực bội, thiếu kiên nhẫn của người phụ nữ. "Anh thôi làm phiền tôi được không? Tôi đã kết hôn rồi!"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Cơn thịnh nộ của sự từ chối: Sự trở về của người vợ Cơn thịnh nộ của sự từ chối: Sự trở về của người vợ Victoria Tỷ Phú
“Năm năm thanh xuân, tôi, người thừa kế duy nhất của tập đoàn Hoàng Phát, đã che giấu thân phận để chăm sóc cho Bùi Hữu Bảo, người đàn ông tôi yêu và đã cứu mạng từ một vụ hỏa hoạn. Nhưng anh ta chưa bao giờ yêu tôi. Trong tim anh ta chỉ có mối tình đầu. Vì cô ta, anh ta hết lần này đến lần khác thất hẹn trong ngày thử váy cưới. Giọt nước tràn ly là khi ba nuôi tôi lên cơn đau tim. Mẹ anh ta cố tình phá hỏng xe, còn anh ta lại chọn đưa tình đầu đi viện vì đau dạ dày, bỏ mặc ba tôi chết trong tuyệt vọng. Anh ta không những không hối lỗi mà còn dùng kim châm đâm vào tay tôi, ép tôi phải chăm sóc cho cô ta. Năm năm hy sinh, đổi lại là vết sẹo cứu mạng trên lưng bị anh ta ghê tởm và cái chết của người thân duy nhất. Tình yêu của tôi đã hoàn toàn chết. Tôi hủy bỏ hôn ước, trở về với thân phận thật của mình. "Bùi Hữu Bảo, từ nay về sau, tôi và anh, không còn bất cứ quan hệ gì nữa. Tôi sẽ khiến các người, phải trả giá."”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025

19

Chương 19

17/10/2025

20

Chương 20

17/10/2025

21

Chương 21

17/10/2025

22

Chương 22

17/10/2025

23

Chương 23

17/10/2025

24

Chương 24

17/10/2025

25

Chương 25

17/10/2025