Xác chồng, sự trả thù của cô ấy

Xác chồng, sự trả thù của cô ấy

Dana

5.0
Bình luận
24
Duyệt
15
Chương

Khoảnh khắc tôi mở mắt trong cơ thể của chồng mình, điều đầu tiên tôi nghe thấy là tiếng mẹ anh ta đang cười khẩy ngoài hành lang, nói về việc cuối cùng họ cũng đã loại bỏ được tôi. Vụ tai nạn xe hơi thảm khốc hóa ra không phải là ngẫu nhiên. Đó là một âm mưu được sắp đặt bởi chính người chồng đầu ấp tay gối và mẹ anh ta, tất cả chỉ để chiếm đoạt tài sản của tôi và dọn đường cho cô nhân tình đang mang thai của anh ta. Khi trở về nhà trong thân xác của kẻ thù, tôi đã tận mắt chứng kiến con gái ba tuổi của mình, An Nhi, đang sốt cao co ro trên sàn nhà lạnh lẽo, trên người đầy những vết bầm tím do bị ngược đãi. Nỗi đau đớn, phẫn uất và tuyệt vọng gần như nuốt chửng tôi. Tình yêu và sự hy sinh của tôi trong suốt những năm qua, hóa ra chỉ là một trò cười trong mắt họ. Họ nghĩ Nguyễn Thu Huệ đã là phế nhân, nằm chờ chết. Nhưng họ đã nhầm. Tôi sẽ dùng chính thân phận của Trần An Nguyên, để lấy lại tất cả, và phá hủy mọi thứ mà anh ta và gia đình anh ta trân quý.

Chương 1

Khoảnh khắc tôi mở mắt trong cơ thể của chồng mình, điều đầu tiên tôi nghe thấy là tiếng mẹ anh ta đang cười khẩy ngoài hành lang, nói về việc cuối cùng họ cũng đã loại bỏ được tôi.

Vụ tai nạn xe hơi thảm khốc hóa ra không phải là ngẫu nhiên. Đó là một âm mưu được sắp đặt bởi chính người chồng đầu ấp tay gối và mẹ anh ta, tất cả chỉ để chiếm đoạt tài sản của tôi và dọn đường cho cô nhân tình đang mang thai của anh ta.

Khi trở về nhà trong thân xác của kẻ thù, tôi đã tận mắt chứng kiến con gái ba tuổi của mình, An Nhi, đang sốt cao co ro trên sàn nhà lạnh lẽo, trên người đầy những vết bầm tím do bị ngược đãi.

Nỗi đau đớn, phẫn uất và tuyệt vọng gần như nuốt chửng tôi. Tình yêu và sự hy sinh của tôi trong suốt những năm qua, hóa ra chỉ là một trò cười trong mắt họ.

Họ nghĩ Nguyễn Thu Huệ đã là phế nhân, nằm chờ chết.

Nhưng họ đã nhầm.

Tôi sẽ dùng chính thân phận của Trần An Nguyên, để lấy lại tất cả, và phá hủy mọi thứ mà anh ta và gia đình anh ta trân quý.

Chương 1

Nguyễn Thu Huệ POV:

Khoảnh khắc tôi mở mắt trong cơ thể của chồng mình, điều đầu tiên tôi nghe thấy là tiếng mẹ anh ta, bà Lý Thị Hoa, đang cười khẩy ngoài hành lang bệnh viện, nói về việc cuối cùng họ cũng đã loại bỏ được tôi.

Màu trắng.

Đó là thứ đầu tiên đập vào mắt tôi. Một màu trắng đến lóa mắt, đến mức tôi phải nheo mắt lại. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào mũi, khiến tôi cảm thấy buồn nôn. Bên tai là tiếng máy móc kêu tít tít đều đặn và tiếng người nói chuyện rì rầm ở đâu đó rất xa.

Tôi đang ở đâu?

Một cơn đau nhói buốt từ sau gáy lan xuống toàn bộ sống lưng. Tôi rên lên một tiếng, cố gắng cử động, nhưng toàn thân nặng trĩu như đeo chì.

"Nguyên? Con tỉnh rồi à? Con có nhận ra mẹ không?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai. Là mẹ chồng tôi, bà Lý Thị Hoa. Nhưng tại sao bà lại gọi tôi là "Nguyên"? Nguyên là tên chồng tôi, Trần An Nguyên.

Tôi cố gắng mở miệng, muốn nói "Mẹ, là con, Huệ đây", nhưng cổ họng khô khốc, chỉ phát ra được những âm thanh khò khè vô nghĩa.

Bà Hoa vội vàng đỡ tôi ngồi dậy, dúi một ly nước vào tay tôi. "Uống từ từ thôi con. Con làm mẹ sợ chết khiếp."

Tôi nhận lấy ly nước, nhưng ngay khi những ngón tay chạm vào nó, tôi đã sững người. Bàn tay này... to lớn, thô ráp, với những khớp xương nổi rõ. Đây không phải tay của tôi. Bàn tay của Nguyễn Thu Huệ mảnh mai, trắng nõn, được chăm sóc cẩn thận mỗi ngày.

Một cảm giác bất an lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi run rẩy đưa tay lên nhìn. Trên ngón áp út, chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim mà tôi đã tự tay đeo cho Trần An Nguyên đang nằm yên ở đó, vừa vặn một cách hoàn hảo.

Không. Không thể nào.

Tim tôi đập thình thịch như trống trận. Tôi đưa tay lên sờ mặt mình. Gò má góc cạnh, sống mũi cao thẳng, và một lớp râu lởm chởm dưới cằm.

Đây là khuôn mặt của Trần An Nguyên.

Cổ họng tôi như bị bóp nghẹt. Tôi quay cuồng nhìn quanh, ánh mắt dán chặt vào tấm gương trên cánh cửa tủ đối diện giường bệnh.

Người đàn ông trong gương có mái tóc đen rối bù, khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt hoang mang. Đó là chồng tôi. Nhưng ánh mắt đó, ánh mắt kinh hoàng và không thể tin nổi đó, lại là của chính tôi.

Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Ngay lúc đó, tiếng nói của mẹ chồng và chị chồng, Trần Thị Phượng, lại vọng vào từ ngoài cửa. Họ nghĩ rằng tôi đã ngủ lại.

"Mẹ nói xem thằng Nguyên bao giờ mới tỉnh hẳn? Con bé kia thì cứ nằm như người thực vật thế, tốn cả đống tiền mỗi ngày."

Giọng Phượng đầy vẻ sốt ruột và tính toán.

"Kệ nó đi," bà Hoa đáp, giọng lạnh tanh. "Nó nằm đó càng lâu càng tốt. Chờ luật sư làm xong thủ tục chuyển hết tài sản của nó cho thằng Nguyên đã. Dù sao nó cũng không có anh em, bố mẹ nó thì già rồi, làm được gì nữa. Vụ tai nạn này đúng là trời giúp nhà ta."

Tai nạn?

"Nhưng mà anh Nguyên cũng bị thương nặng quá," Phượng lo lắng.

"Chỉ là va đập phần mềm thôi, tĩnh dưỡng vài hôm là khỏe. Quan trọng là kế hoạch đã thành công. Chỉ cần con bé kia chết đi, hoặc sống mà không biết gì, thằng Nguyên sẽ được thừa kế tất cả. Lúc đó, mẹ con mình tha hồ mà hưởng phúc. Cả con bé Vương Băng Tâm kia nữa, nó đang mang giọt máu của nhà họ Trần, phải cho nó một danh phận đàng hoàng."

Vương Băng Tâm. Cô nhân tình đang mang thai.

Kế hoạch.

Thừa kế.

Từng chữ, từng chữ một như những nhát dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của tôi. Vụ tai nạn xe hơi thảm khốc khiến tôi suýt mất mạng, hóa ra không phải ngẫu nhiên. Đó là một âm mưu giết người. Một âm mưu được sắp đặt bởi chính người chồng đầu ấp tay gối của tôi và mẹ anh ta.

Tất cả chỉ để chiếm đoạt tài sản của tôi và dọn đường cho cô nhân tình.

Một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy bao trùm lấy tôi. Nước mắt lã chã rơi, nhưng tôi không phát ra bất cứ âm thanh nào. Tôi cắn chặt môi dưới, vị máu tanh nồng lan ra trong miệng.

Tôi nhìn người đàn ông trong gương – cơ thể của kẻ thù tôi. Nỗi đau đớn, phẫn uất, tuyệt vọng gần như nuốt chửng tôi. Nhưng rồi, giữa đống tro tàn của sự tuyệt vọng, một ý nghĩ lóe lên.

Họ nghĩ Nguyễn Thu Huệ đã là phế nhân. Họ nghĩ Trần An Nguyên sẽ sớm tỉnh lại để tiếp quản mọi thứ.

Họ đã nhầm.

Nguyễn Thu Huệ vẫn còn ở đây. Chỉ là đang ở trong một thân xác khác. Thân xác của chính kẻ đã hại cô.

Tôi lau khô nước mắt. Ánh mắt trong gương từ hoang mang chuyển sang lạnh lẽo và kiên định. Tôi nén lại tất cả nỗi đau và sự căm hận.

Trần An Nguyên, anh muốn mọi thứ của tôi ư? Được thôi. Tôi sẽ dùng chính thân phận của anh, sức mạnh của anh, để lấy lại tất cả, và phá hủy mọi thứ mà anh trân quý.

Tôi nhớ lại ngày đầu tiên gặp anh. Anh là chàng trai tỉnh lẻ nghèo khó, hiền lành, luôn tự ti về xuất thân của mình. Tôi, một tiểu thư Hà Nội, đã yêu anh bằng cả trái tim ngây thơ, tin rằng tình yêu có thể vượt qua mọi rào cản. Tôi đã dùng tiền của gia đình để giúp anh khởi nghiệp, để anh có thể ngẩng cao đầu trong xã hội.

Hóa ra, từ đầu đến cuối, đó chỉ là một vở kịch. Một vở kịch mà tôi là diễn viên chính ngu ngốc, còn anh là đạo diễn tài ba.

Giờ thì, vở kịch này sẽ có một kết thúc khác.

Một kết thúc do chính tôi viết nên.

Bà Hoa đẩy cửa bước vào, thấy tôi đã ngồi dậy, mắt mở thao láo nhìn bà, bà ta giật mình. "Nguyên? Con... con không ngủ à?"

Tôi nhìn bà ta, người phụ nữ mà tôi đã từng cố gắng lấy lòng suốt ba năm qua, và nở một nụ cười. Một nụ cười của Trần An Nguyên.

"Mẹ," tôi cất giọng khàn khàn, một giọng nói xa lạ mà giờ đây tôi phải học cách làm quen. "Con đói."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Dana

Thêm nhiều động thái
Chuyển giao cho anh rể là kẻ vô dụng, bị ông lớn kiêng khem chiều chuộng hết mực

Chuyển giao cho anh rể là kẻ vô dụng, bị ông lớn kiêng khem chiều chuộng hết mực

Đô Thị Đương Đại

5.0

【Thân phận bí ẩn + gia đình rối ren, tan nát + tiểu thư thừa kế gia sản khổng lồ + đôi mạnh mẽ đấu trí】 “Cô không xứng đáng là người nhà họ Ninh, biến khỏi nhà này ngay!” Với thân phận con gái ruột trở về, Ninh Phi Vũ lại trở thành người ai cũng ghét trong gia đình. Vị hôn phu ngoại tình với cô em gái giả danh tiểu thư, các anh trai thì mắng cô không biết xấu hổ, ngay cả cha ruột cũng chẳng buồn quan tâm sống chết của cô. Nhưng bi kịch chưa dừng lại ở đó, cô còn gây thù với người đàn ông lạnh như băng, ai cũng kiêng dè – Huo Cảnh Yến, người nắm quyền nhà Huo, đồng thời là cậu của vị hôn phu cô. “Chuyện tối qua, cứ xem như chưa từng xảy ra gì cả.” Ninh Phi Vũ chỉ muốn mỗi người một ngả, không còn liên quan gì đến nhau, nào ngờ gã đàn ông này lại ép cô phải chịu trách nhiệm với hắn! Hắn còn uy hiếp: nếu cô không lấy hắn, sẽ phơi bày thân phận của cô – thầy thuốc thần y, biên kịch ăn khách và chủ sở hữu công ty thiết kế hàng đầu! * Khi còn trẻ, Huo Cảnh Yến từng được giao nhiệm vụ bảo vệ một người. Nhiều năm sau gặp lại, cô bị vu oan và xuất hiện trên giường của hắn. Ban đầu, hắn chỉ muốn thực hiện lời hứa, bảo vệ, che chở cô khỏi mọi sóng gió, nhưng rồi phát hiện người phụ nữ này không hề yếu đuối như vẻ ngoài, trái lại còn vô cùng mưu lược và khó lường...

Sách tương tự

Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú

Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú

Rock La porte
4.9

[Điềm sủng + cưới chớp nhoáng + cưới trước yêu sau] Nuôi bạn trai bao năm, không ngờ anh lại ngoại tình với bạn thân, Lục Thanh Thanh với thái độ bất cần, trực tiếp ứng tuyển quảng cáo tìm bạn đời, cưới chớp nhoáng với một người đàn ông xa lạ. Sau khi cưới chớp nhoáng, người đàn ông mở miệng là nói sẽ chi trả toàn bộ chi phí sinh hoạt trong nhà, Lục Thanh Thanh cười lạnh lùng, lại là một màn kịch lừa đảo anh nuôi em của người đàn ông gia trưởng. Ngờ đâu, người đàn ông này lại là một ma đầu sủng thê, bên ngoài ủng hộ sự nghiệp của cô, trong nhà giúp đỡ cô làm việc nhà, mọi việc trong nhà đều do cô bố trí, cuộc sống có bàn bạc thương lượng, ngày tháng của hai người trôi qua thật ngọt ngào. Điều khiến cô kinh ngạc chính là, mỗi khi cô gặp khó khăn, người chồng hờ này vừa xuất hiện là đã trực tiếp hóa giải. Mỗi lần cô đặt câu hỏi, người chồng hờ chỉ cười qua loa, khen cô có năng lực mạnh mẽ, vợ thật giỏi giang. Cho tới một ngày, dưới sự yêu chiều của chồng, cô đã đạt được thành tựu. Lúc này cô mới phát hiện trên bìa tạp chí tài chính toàn cầu, lâu nay luôn xuất hiện một người đàn ông có gương mặt giống hệt chồng mình.

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết