Cái giá của tình yêu không được đáp lại

Cái giá của tình yêu không được đáp lại

Jordan Vale

5.0
Bình luận
49.5K
Duyệt
27
Chương

Mười năm yêu thầm người anh trai trên danh nghĩa Hứa Minh Trọng, tôi chấp nhận làm một cái bóng mờ nhạt sau lưng anh. Nhưng anh lại dùng hai chữ "loạn luân" để chế giễu tình cảm của tôi, rồi quay lưng đính hôn với một người phụ nữ khác. Đêm đó, anh say rượu, ôm chặt tôi và gọi tên vị hôn thê của mình. Nhưng sáng hôm sau, anh lại lạnh lùng chất vấn: "Lý Trinh Nữ, cô không biết xấu hổ à?" Ngay cả mẹ ruột cũng gọi điện chửi mắng, bắt tôi cút đi cho khuất mắt bà. Mười năm si tình, đổi lại chỉ là sự sỉ nhục và phản bội từ những người thân yêu nhất. Tôi cắt phăng mái tóc dài, xóa sạch mọi liên lạc và bay đến Mỹ, bắt đầu một cuộc đời mới. Khi Hứa Minh Trọng hối hận đuổi theo, tôi chỉ bình thản nói: "Tình yêu của anh, em không cần nữa."

Nhân vật chính

: Lý Trinh Nữ và Hứa Minh Trọng

Cái giá của tình yêu không được đáp lại Chương 1

Mười năm yêu thầm người anh trai trên danh nghĩa Hứa Minh Trọng, tôi chấp nhận làm một cái bóng mờ nhạt sau lưng anh.

Nhưng anh lại dùng hai chữ "loạn luân" để chế giễu tình cảm của tôi, rồi quay lưng đính hôn với một người phụ nữ khác.

Đêm đó, anh say rượu, ôm chặt tôi và gọi tên vị hôn thê của mình.

Nhưng sáng hôm sau, anh lại lạnh lùng chất vấn: "Lý Trinh Nữ, cô không biết xấu hổ à?"

Ngay cả mẹ ruột cũng gọi điện chửi mắng, bắt tôi cút đi cho khuất mắt bà.

Mười năm si tình, đổi lại chỉ là sự sỉ nhục và phản bội từ những người thân yêu nhất.

Tôi cắt phăng mái tóc dài, xóa sạch mọi liên lạc và bay đến Mỹ, bắt đầu một cuộc đời mới.

Khi Hứa Minh Trọng hối hận đuổi theo, tôi chỉ bình thản nói: "Tình yêu của anh, em không cần nữa."

Chương 1

Góc nhìn của Lý Trinh Nữ:

Mười tám ngày sau khi quyết định từ bỏ Hứa Minh Trọng, người anh trai trên danh nghĩa mà tôi đã yêu thầm suốt mười năm, tôi đã cắt phăng mái tóc dài mà anh từng nói là đẹp nhất.

Tiếng kéo vang lên khô khốc trong tiệm làm tóc vắng người.

Từng lọn tóc đen nhánh, mềm mượt rơi lả tả xuống sàn nhà trắng toát, giống như những mảnh vụn của một quá khứ đã chết. Tôi nhìn mình trong gương, một Lý Trinh Nữ với mái tóc tém ngắn cũn cỡn, lạ lẫm và xa cách.

Mười năm.

Một phần ba cuộc đời tôi đã chìm trong cái bóng của anh.

Năm bảy tuổi, mẹ tái hôn, dắt tôi vào ngôi nhà xa lạ của nhà họ Hứa. Chính anh, cậu bé mười hai tuổi Hứa Minh Trọng, đã chìa tay ra với tôi, kéo tôi ra khỏi góc tối của sự sợ hãi. Anh là ánh sáng, là người bảo vệ, là tất cả thế giới của tôi.

Nhưng thế giới đó đã sụp đổ tan tành.

Tôi cầm điện thoại lên, ngón tay run rẩy bấm một dãy số đã thuộc lòng nhưng hiếm khi dám gọi. Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm ấm, có chút ngạc nhiên.

"Trinh Nữ? Sao con lại gọi cho ba vào giờ này?"

Là ba tôi, Lý Văn Khải. Ông đang sống ở Mỹ, một người cha xa cách về địa lý nhưng luôn hiện hữu trong tâm trí tôi.

"Ba ơi," giọng tôi khàn đi, "Con muốn đến Mỹ. Con muốn học đại học ở đó."

Sự im lặng bao trùm đầu dây. Tôi biết ông đang sốc. Trong suốt mười năm qua, tôi chưa bao giờ bày tỏ ý định rời xa nơi này, rời xa Hứa Minh Trọng. Tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ ở lại đây mãi mãi, làm cái đuôi nhỏ của anh, dù cho anh không bao giờ ngoảnh lại.

"Có chuyện gì sao con?" Ba tôi lo lắng hỏi. "Có phải... Hứa Minh Trọng lại bắt nạt con không?"

Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát. Bắt nạt? Không, còn tệ hơn thế. Anh đã tàn nhẫn bóp nát trái tim tôi.

"Không ạ," tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh. "Chỉ là... anh ấy sắp kết hôn rồi."

"Kết hôn?" Ba tôi lặp lại, giọng đầy vẻ khó tin.

"Vâng. Với một người phụ nữ tên là Vương Mi. Rất xinh đẹp, rất tài giỏi, rất xứng đôi với anh ấy." Tôi nói, từng chữ như những mảnh thủy tinh cứa vào cổ họng. "Con nghĩ... đã đến lúc con phải đi rồi."

Đến lúc tôi phải ngừng ảo tưởng. Đến lúc tôi phải tự cứu lấy mình.

"Được," ba tôi đáp ngay lập tức, không một chút do dự. "Ba sẽ lo mọi thủ tục. Con muốn học ngành gì? Kinh tế nhé? Sau này còn về phụ giúp ba quản lý công ty."

Sự ủng hộ vô điều kiện của ông khiến hốc mắt tôi nóng lên. Đây là sự ấm áp mà tôi chưa bao giờ có được từ mẹ, người luôn lo sợ tôi sẽ làm phật lòng gia đình họ Hứa.

"Vâng ạ. Con cảm ơn ba."

Cúp máy, tôi nhìn lại mình trong gương. Cô gái với đôi mắt sưng húp và mái tóc nham nhở. Trông thật thảm hại. Nhưng trong đáy mắt cô ấy, có một thứ gì đó đang dần nhen nhóm.

Sự quyết tâm.

Tôi trở về nhà họ Hứa. Căn biệt thự rộng lớn và lạnh lẽo. Tôi ôm trong tay hộp quà sinh nhật đã chuẩn bị sẵn cho anh, một thói quen suốt mười năm qua.

Hôm nay là sinh nhật anh. Cũng là ngày tôi quyết định chấm dứt tất cả.

Tôi bước vào phòng khách và nhìn thấy anh. Hứa Minh Trọng đang ngồi trên sofa, dáng người cao lớn, vững chãi như một ngọn núi. Ánh đèn chùm pha lê chiếu xuống mái tóc đen dày, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng bạc tình của anh. Anh vẫn đẹp như một bức tượng tạc, vẫn là người khiến trái tim tôi loạn nhịp mỗi khi nhìn thấy.

Nhưng ánh mắt anh không còn dịu dàng như xưa. Nó lạnh lùng và xa cách.

Và bên cạnh anh, một người phụ nữ khác đang ngồi, tựa đầu vào vai anh một cách thân mật. Vương Mi. "Chị dâu tương lai" của tôi.

Cô ấy ngẩng đầu lên, đôi môi đỏ mọng cong lên thành một nụ cười khiêu khích khi nhìn thấy tôi. "A, Trinh Nữ về rồi à? Em xem này, anh Trọng vừa tặng chị một chiếc vòng tay kim cương. Đẹp không?"

Hứa Minh Trọng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn tôi. Ánh mắt anh như một mũi khoan, xoáy sâu vào tâm can tôi, khiến tôi cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi, một con hề lố bịch.

Trái tim tôi co thắt lại. Một cơn đau buốt giá lan tỏa khắp cơ thể.

Cảnh tượng này, nụ cười này, ánh mắt này, đã kích hoạt một ký ức đau đớn mà tôi đã cố gắng chôn vùi.

Năm tôi mười bảy tuổi, vào đêm sinh nhật của chính mình, tôi đã lấy hết can đảm để tỏ tình với anh. Dưới ánh trăng mờ ảo ngoài ban công, tôi đã nói ra ba chữ "Em yêu anh" mà tôi đã giấu kín suốt bảy năm trời.

Anh đã nhìn tôi, ánh mắt không một chút gợn sóng. Rồi anh bật cười, một nụ cười tàn nhẫn.

"Lý Trinh Nữ," anh nói, giọng lạnh như băng. "Em đang nói cái gì vậy? Chúng ta là anh em. Em có biết hai chữ 'loạn luân' viết như thế nào không?"

Từng chữ anh nói ra như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Loạn luân. Anh đã dùng từ đó để định nghĩa tình yêu của tôi.

Tôi đã đứng chết trân ở đó, cảm thấy cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. Xấu hổ, tủi nhục, đau đớn.

Nhưng tình yêu của tôi quá cố chấp. Tôi đã tự lừa dối mình rằng anh chỉ nói vậy để tôi tập trung vào việc học. Tôi đã thi vào cùng trường đại học với anh, chỉ để được ở gần anh hơn một chút.

Và rồi, Hứa Minh Trọng giới thiệu Vương Mi. "Đây là Vương Mi, bạn gái của anh."

Lúc đó, tôi mới thực sự hiểu. Mọi nỗ lực của tôi đều là vô ích. Anh không yêu tôi. Anh sẽ không bao giờ yêu tôi.

Tôi nhìn họ, một cặp đôi hoàn hảo. Nụ cười của Vương Mi như đang chế nhạo sự ngu ngốc của tôi. Ánh mắt lạnh lùng của Hứa Minh Trọng như đang nói rằng, tôi không là gì cả.

Tôi hít một hơi thật sâu. Đã đến lúc rồi.

Đã đến lúc phải dập tắt ngọn lửa này. Ngọn lửa tình yêu đơn phương đã thiêu đốt tôi suốt mười năm qua. Nó không phải là ánh sáng. Nó là một loại độc dược, từ từ giết chết tôi.

"Anh hai," tôi gọi, giọng nói bình thản đến lạ. "Chúc mừng sinh nhật."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Jordan Vale

Thêm nhiều động thái
Ngày tôi biến mất

Ngày tôi biến mất

Khác

5.0

Lời của bác sĩ đã định đoạt số phận của An Hạ: ung thư buồng trứng giai đoạn cuối, di căn ác tính. Bị giày vò bởi cảm giác tội lỗi tột cùng vì cái chết bi thảm của người bạn thân nhất, Linh Chi, nhiều năm trước, An Hạ chết lặng đón nhận chẩn đoán như một cái kết xứng đáng, cô từ chối điều trị và ký vào giấy hiến tạng. Nhưng sự trừng phạt của cô vẫn chưa kết thúc; Hoàng Khải, anh trai của Linh Chi, người luôn cay độc đổ lỗi cho An Hạ về cái chết của em gái mình, vẫn thao túng từng bước đi của cô. Anh ta tỉ mỉ sắp đặt những màn sỉ nhục cô trước công chúng, ép cô làm những công việc nặng nhọc và chịu đựng những trò chơi tàn độc của vị hôn thê độc ác, nhìn An Hạ ngày càng suy kiệt, mỗi một chút đau khổ của cô đều là lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự vắng mặt của Linh Chi. An Hạ chấp nhận mọi hành vi hạ thấp nhân phẩm, mọi nỗi đau thể xác, chịu đựng tất cả như một nỗ lực tuyệt vọng để chuộc lại lỗi lầm của kẻ sống sót. Tuy nhiên, ngay cả khi cơ thể cô suy sụp, câu hỏi day dứt vẫn còn đó: sự tự hủy hoại của cô có thực sự là một sự hy sinh cho Linh Chi, hay chỉ đơn giản là một màn tra tấn kéo dài, được Hoàng Khải dàn dựng để tìm kiếm sự giải thoát méo mó cho riêng mình? Cuối cùng, tan vỡ và tuyệt vọng, An Hạ tìm kiếm sự giải thoát cuối cùng, gọi 113 từ trên đỉnh cầu Ba Son, với ước nguyện cuối cùng là hiến tạng để mang lại sự sống ngay cả khi cuộc đời cô kết thúc. Nhưng một đồng minh bí mật đã kéo cô trở lại từ bờ vực, cho phép cô giả chết và tạo dựng một danh tính mới, không hề hay biết rằng "cái chết" của cô sẽ đẩy Hoàng Khải, bị nhấn chìm trong tội lỗi và nỗi đau của chính mình, đến bờ vực điên loạn, tạo tiền đề cho một cuộc hội ngộ bùng nổ, không lường trước được nhiều năm sau đó, thách thức mọi thứ họ tin về tình yêu, thù hận và sự tha thứ.

Sách tương tự

Sau ba năm gặp lại, tài phệt xin làm người tình?

Sau ba năm gặp lại, tài phệt xin làm người tình?

Isla Hunter

[Lâu ngày gặp lại+Theo vợ đến lò hỏa táng+Đóa hoa lớn tuổi theo đuổi điên cuồng] Mạnh Chiêu Mộng và Hình Nghiên Châu chia tay dang dở, cô không khóc không làm phiền, bỏ đi một cách dứt khoác. Chỉ một câu nói của anh "Sau này nơi tôi đến, cô không được xuất hiện." Từ đó cô biến mất khỏi thế giới anh. Ba năm sau chia tay, Mạnh Chiêu Mộng trở về Giang Thành, bắt đầu lại từ đầu và trở thành ngôi sao sáng giá nhất của Đài truyền hình Giang Thành. Hình Nghiên Châu thường xuyên dõi theo cô qua màn hình, nhớ về những tháng ngày tươi đẹp thuở ban đầu. Năm năm sau khi chia tay, anh đã thoát khỏi ràng buộc của gia tộc, cố ý mời cô dự tiệc để tái ngộ. Anh mong muốn có thể nối lại tình xưa, nhưng khi gặp lại, cô lại xa cách, lạnh nhạt như người dưng, thái độ kiên quyết từ chối quay lại khiến người luôn giữ phép tắc như anh cũng phải mất kiểm soát. Khi biết cô là vị hôn thê của cháu trai mình, anh không còn che giấu tình cảm nữa, bất chấp thủ đoạn, anh cũng quyết tâm giành lại cô. Lần nữa khi Mạnh Chiêu Mộng dứt khoát rời đi, phía sau vang lên tiếng Hình Nghiên Châu nghẹn ngào: “Triệu Triệu, suốt đời này, cho đến khi nhắm mắt, anh cũng không buông tay em.” ... Thời đại học, Mạnh Chiêu Mộng đã phải lòng đàn anh nổi tiếng Hình Nghiên Châu – người hơn cô hai khóa, ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cô từng chấp nhận hạ thấp bản thân để theo đuổi tình cảm, nhưng không ngờ chàng trai trẻ tràn đầy sức sống ấy lại chính là con út của nhà họ Hình – gia tộc quyền thế bậc nhất Giang Thành. Chỉ đến khi bố Hình xuất hiện ở nhà cô với thái độ cao ngạo, cô mới hiểu rằng họ thuộc những tầng lớp khác nhau, anh là người đứng trên đỉnh cao quyền lực, còn cô chỉ thuộc tầng lớp thấp kém, không xứng mơ tới anh. Mạnh Chiêu Mộng nhận ra, dù là năm năm trước hay năm năm sau, cô và anh mãi mãi không chung đường.

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Cái giá của tình yêu không được đáp lại Cái giá của tình yêu không được đáp lại Jordan Vale Khác
“Mười năm yêu thầm người anh trai trên danh nghĩa Hứa Minh Trọng, tôi chấp nhận làm một cái bóng mờ nhạt sau lưng anh. Nhưng anh lại dùng hai chữ "loạn luân" để chế giễu tình cảm của tôi, rồi quay lưng đính hôn với một người phụ nữ khác. Đêm đó, anh say rượu, ôm chặt tôi và gọi tên vị hôn thê của mình. Nhưng sáng hôm sau, anh lại lạnh lùng chất vấn: "Lý Trinh Nữ, cô không biết xấu hổ à?" Ngay cả mẹ ruột cũng gọi điện chửi mắng, bắt tôi cút đi cho khuất mắt bà. Mười năm si tình, đổi lại chỉ là sự sỉ nhục và phản bội từ những người thân yêu nhất. Tôi cắt phăng mái tóc dài, xóa sạch mọi liên lạc và bay đến Mỹ, bắt đầu một cuộc đời mới. Khi Hứa Minh Trọng hối hận đuổi theo, tôi chỉ bình thản nói: "Tình yêu của anh, em không cần nữa."”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025

19

Chương 19

17/10/2025

20

Chương 20

17/10/2025

21

Chương 21

17/10/2025

22

Chương 22

17/10/2025

23

Chương 23

17/10/2025

24

Chương 24

17/10/2025

25

Chương 25

17/10/2025

26

Chương 26

17/10/2025

27

Chương 27

17/10/2025