Khi tình yêu chết, sự trả thù nở rộ

Khi tình yêu chết, sự trả thù nở rộ

Ivy

5.0
Bình luận
7
Duyệt
10
Chương

Cái ngày chồng tôi nhốt tôi vào kho đông lạnh, tôi đang mang thai tháng thứ chín đứa con của anh ta. Chỉ vì tôi muốn vào phòng VIP nghỉ ngơi cho bớt nóng, anh ta đã nhẫn tâm đẩy tôi vào đó, trước sự hả hê của cô nhân tình. Trong cái lạnh thấu xương, tôi bị đám bạn của hắn xé rách váy, dùng đá lạnh chà lên bụng bầu cho đến khi tôi sảy thai, máu nhuộm đỏ cả sàn nhà. Hắn đứng bên ngoài, dịu dàng dỗ dành cô ta, trong khi tôi và con của hắn đang chết dần. Hóa ra, tình yêu suốt bao năm chỉ là một vở kịch để chiếm đoạt tài sản nhà tôi. Ngay khi tôi sắp chết, cánh cửa kho bị phá tung. Bố tôi, người mà chồng tôi ngỡ đã sắp chết ở Mỹ, xuất hiện như một vị thần, cứu tôi khỏi địa ngục. Sau khi mất đi đứa con và trái tim mình, tôi quyết định sẽ sống một cuộc đời khác, khiến tất cả những kẻ đã hại tôi phải trả giá.

Khi tình yêu chết, sự trả thù nở rộ Chương 1

Cái ngày chồng tôi nhốt tôi vào kho đông lạnh, tôi đang mang thai tháng thứ chín đứa con của anh ta.

Chỉ vì tôi muốn vào phòng VIP nghỉ ngơi cho bớt nóng, anh ta đã nhẫn tâm đẩy tôi vào đó, trước sự hả hê của cô nhân tình.

Trong cái lạnh thấu xương, tôi bị đám bạn của hắn xé rách váy, dùng đá lạnh chà lên bụng bầu cho đến khi tôi sảy thai, máu nhuộm đỏ cả sàn nhà.

Hắn đứng bên ngoài, dịu dàng dỗ dành cô ta, trong khi tôi và con của hắn đang chết dần. Hóa ra, tình yêu suốt bao năm chỉ là một vở kịch để chiếm đoạt tài sản nhà tôi.

Ngay khi tôi sắp chết, cánh cửa kho bị phá tung. Bố tôi, người mà chồng tôi ngỡ đã sắp chết ở Mỹ, xuất hiện như một vị thần, cứu tôi khỏi địa ngục.

Sau khi mất đi đứa con và trái tim mình, tôi quyết định sẽ sống một cuộc đời khác, khiến tất cả những kẻ đã hại tôi phải trả giá.

Chương 1

Việt Khánh Thi POV:

Cái ngày chồng tôi nhốt tôi vào kho đông lạnh để mặc tôi chết dần, tôi đang mang thai tháng thứ chín đứa con của anh ta.

Nắng tháng Sáu ở khu nghỉ dưỡng ven biển này như muốn thiêu đốt mọi thứ. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đất, len lỏi qua từng kẽ lá, khiến không khí đặc quánh lại, ngột ngạt đến khó thở. Tôi ngồi trong sảnh chờ của buổi team-building công ty, chiếc váy bầu rộng thùng thình dính bết vào người. Mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo, trán và cả thái dương.

Tôi cảm thấy con trong bụng đang đạp mạnh, không phải là những cú đạp vui vẻ thường ngày, mà là những cú thúc đầy bất an và khó chịu.

Bụng tôi gò cứng lại. Một cơn hoảng loạn dâng lên trong lòng. Tôi không thể để con mình gặp nguy hiểm được.

Sảnh chờ này quá đông người và ồn ào, không có điều hòa, chỉ có vài chiếc quạt trần quay lờ đờ chẳng xua đi được chút nóng nực nào. Tôi biết ở cuối hành lang có một phòng chờ VIP trống, luôn được bật điều hòa mát lạnh. Bình thường tôi sẽ không đòi hỏi, nhưng hôm nay thì khác.

Tôi vịn vào thành ghế, khó nhọc đứng dậy, tiến về phía Lương Minh Ánh, cô thư ký của chồng tôi, Phí Việt Dũng.

"Minh Ánh, cô có thể mở phòng chờ VIP cho tôi được không? Tôi thấy hơi mệt, cần một nơi yên tĩnh và mát mẻ hơn."

Lương Minh Ánh ngước đôi mắt to tròn, ngây thơ lên nhìn tôi. Cô ta bĩu môi, giọng nói có chút nũng nịu nhưng lại đầy vẻ trách móc.

"Chị Thi, phòng đó chỉ dành cho khách hàng quan trọng thôi ạ. Mọi người ở đây ai cũng nóng như ai mà. Chị là phu nhân của tổng giám đốc, mình nên làm gương chứ ạ, sao lại đòi hỏi đặc quyền như vậy?"

Lời nói của cô ta như một gáo nước lạnh dội vào mặt tôi. Giữa đám đông nhân viên, cô ta biến tôi thành một bà chủ kiêu ngạo, ích kỷ. Vài ánh mắt tò mò bắt đầu đổ dồn về phía tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. "Tôi đang mang thai. Tôi không khỏe. Đây là yêu cầu hợp lý."

Minh Ánh chớp chớp mắt, khóe môi trề xuống, trông càng thêm đáng thương. "Nhưng mà quy định là quy định mà chị. Em chỉ là một thư ký nhỏ, làm sao dám tự ý phá vỡ quy định được ạ? Anh Dũng mà biết sẽ mắng em chết."

Tôi không muốn đôi co với cô ta nữa. Sự khó chịu trong người tôi ngày càng tăng. Tôi không quan tâm đến quy định vớ vẩn nào nữa. Con tôi mới là quan trọng nhất.

"Vậy thì tôi sẽ tự mình chịu trách nhiệm."

Tôi nói dứt khoát, rồi không thèm nhìn cô ta nữa, đi thẳng đến cửa phòng chờ VIP. Cánh cửa chỉ khép hờ. Tôi đẩy cửa bước vào. Luồng không khí mát lạnh từ máy điều hòa ngay lập tức bao bọc lấy tôi, làm dịu đi cơn nóng rát trên da. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa được cứu sống. Tôi tìm đến chiếc ghế sofa êm ái và ngồi xuống, nhẹ nhàng xoa bụng.

"Con yêu, không sao rồi. Mẹ xin lỗi đã để con khó chịu."

Nhưng sự thoải mái đó chỉ kéo dài được vài phút. Cánh cửa phòng bật mở một cách thô bạo.

"Việt Khánh Thi! Em đang làm cái quái gì vậy?"

Phí Việt Dũng, chồng tôi, đứng sừng sững ở cửa. Gương mặt anh ta đanh lại, ánh mắt sắc lẹm phóng thẳng về phía tôi. Anh ta vừa đi gặp đối tác về, trên người vẫn còn mặc bộ vest lịch lãm, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm vẻ xa cách và giận dữ.

Minh Ánh đứng nép sau lưng anh ta, đôi mắt đỏ hoe, sụt sịt như thể vừa phải chịu một sự ấm ức kinh khủng.

"Tại sao em lại làm khó Minh Ánh? Em biết con bé chỉ làm theo quy định mà!" Dũng gần như gầm lên.

Những lời buộc tội vô lý của anh ta khiến tôi sững sờ. Tôi nhìn người đàn ông mà tôi hết mực yêu thương, người cha của đứa con trong bụng tôi, đang vì một cô thư ký mà lớn tiếng với tôi.

"Em làm khó cô ta? Anh có biết ngoài kia nóng đến mức nào không? Em đang mang thai tháng cuối, em không thể chịu được. Con của chúng ta cũng không thể chịu được!" Tôi đáp trả, giọng tôi run lên vì tức giận và tổn thương.

"Mọi người đều chịu được, tại sao em lại không? Em đừng lúc nào cũng lấy cái thai ra để làm mình làm mẩy!"

Dũng bước nhanh về phía tôi, vẻ mặt không chút khoan nhượng. Anh ta nhìn tôi như thể tôi là một kẻ phiền phức.

"Anh Dũng, thôi mà anh…" Minh Ánh níu lấy tay áo anh ta, giọng yếu ớt. "Là lỗi của em. Em không nên để chị Thi giận."

Dũng quay lại, giọng anh ta dịu đi ngay lập tức. Anh ta vỗ nhẹ lên tay Minh Ánh, ánh mắt đầy vẻ cưng chiều.

"Không phải lỗi của em. Em đừng khóc nữa."

Cảnh tượng đó làm tim tôi như thắt lại. Anh ta an ủi cô ta, còn tôi, người vợ đang mang nặng đẻ đau con của anh ta, lại bị xem như tội đồ.

Anh ta quay lại nhìn tôi, giọng nói đã mất hết kiên nhẫn. "Được rồi, em muốn mát mẻ đúng không? Được thôi."

Anh ta mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo đến rợn người. "Anh sẽ tìm cho em một nơi thật đặc biệt để giải nhiệt. Chỉ dành riêng cho em thôi."

Nụ cười đó khiến một dự cảm chẳng lành len lỏi trong tôi. Tôi nhìn anh ta, cố gắng tìm kiếm một chút quen thuộc trong đôi mắt kia, nhưng chỉ thấy toàn là sự xa lạ và tàn nhẫn.

"Anh định làm gì?" Tôi hỏi, giọng đầy cảnh giác.

Anh ta không trả lời, chỉ nhếch mép cười rồi ra hiệu cho tôi đứng dậy. Linh tính mách bảo tôi có điều không ổn, nhưng tôi vẫn bám vào một tia hy vọng mong manh rằng anh ta chỉ đang giận dỗi nhất thời.

Tôi vịn vào ghế đứng lên, cảm nhận được sức nặng của cái bụng bầu. Tôi nhìn anh ta, người đàn ông tôi đã bất chấp tất cả để lựa chọn, và tự hỏi, liệu tôi có thật sự hiểu gì về anh ta không? Hay tất cả những gì tôi biết chỉ là một vở kịch hoàn hảo mà anh ta đã dựng nên?

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Ivy

Thêm nhiều động thái
Sau khi tán tỉnh nhầm người, tôi bị chú véo

Sau khi tán tỉnh nhầm người, tôi bị chú véo

Đô Thị

5.0

【1V1 ngọt ngào, kết thúc có hậu, trừng phạt kẻ phản bội, tán tỉnh lẫn nhau, nam chính là đại gia trong giới giải trí Bắc Kinh, được cưng chiều hết mực ở giai đoạn sau】   Để hủy hôn với kẻ phản bội, tôi đã giả vờ xấu xí và vô tình gây chú ý đến em trai của vị hôn phu.   Sau một đêm buông thả, tôi để lại 200 đồng và bình luận rằng dịch vụ đêm qua khá tốt. Khi cô ấy định rút lui, người đàn ông đã ôm chặt cô vào lòng: "Liệu có phải đến lượt em phục vụ anh không?" "   Anh ta là người khiến giới thượng lưu kinh sợ, cao ngạo, có người nói đã thấy anh ta ép một phụ nữ vào tường và hôn mãnh liệt, những người khác lắc đầu: Không thể nào, ai có thể lọt vào mắt xanh của anh ta.   Có người nói người phụ nữ đó có thể là tôi, mọi người thở dài: Điều đó càng không thể, ngay cả mỹ nhân tuyệt thế anh ta cũng không thèm nhìn, sao có thể nhìn một người phụ nữ xấu xí. Cho đến khi có người thấy người đàn ông cao quý đó quỳ gối để giúp tôi mang giày, chỉ để được hôn một cái.   Kẻ xấu xa đó, sau khi thấy khuôn mặt thật của tôi, đã tỉnh ngộ và muốn xin tha thứ, nhưng bị người đàn ông đá ra khỏi cửa, rồi ném tờ giấy kết hôn: "Gọi là dì."

Sách tương tự

Tư Kính Đài

Tư Kính Đài

Orion Skye

[Pháp y song cường + Mưu lược hoàng quyền + Xuyên không trọng sinh + 1v1] Nàng là nữ pháp y hàng đầu của Cục An ninh Quốc gia thế kỷ 21 – Khúc Trăn. Đôi tay ngọc từng mổ xác người chết, cứu sống kẻ hấp hối, lật tay thành mây, úp tay thành mưa. Nào ngờ một lần hành động thất bại, linh hồn xuyên tới dị thế. Mở mắt ra, nàng đã trở thành nữ nhi độc nhất của y quán Cố gia ở huyện Duẩn Khê, Đại Thịnh. Cái gì? Sinh ra trong quan tài, là điềm xấu? Hãy xem nàng một tay giải phẫu tử thi, một tay cứu người, xoay chuyển càn khôn, giẫm lên xương trắng của lũ yêu tà quỷ mị mà bước lên đỉnh cao! Cái gì? Cha mẹ chết thảm, thân thế ly kỳ? Hãy xem nàng dùng con mắt tinh tường phân rõ thị phi, ngòi bút sắc bén phá án treo, chân đạp tham quan, tay quất ô sử, chỉnh đốn bộ máy quan lại, dựng lại thanh thiên! Nàng muốn xác chết mở miệng, hài cốt lên tiếng, khiến thiên hạ không còn oan ức, triều chính liêm minh. Nàng còn muốn… hắn! Nam nhân kia lại chăm chú nhìn nàng, nhẹ giọng nói: “nàng nương tuyệt sắc khuynh thành, người ngưỡng mộ nàng nương nhiều vô số kể, thực không cần lãng phí công sức trên người một kẻ tàn phế như ta.” Nàng cười: “Nghe nói đêm qua Thần Vương say rượu, ngâm thơ giữa phố tặng cho người trong lòng, ta đặc biệt tới xem thử một phen.” “……”

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Christal

[Song Khiết] Tống Khinh Ngữ yêu Lục Diên Chi. Tình yêu ấy ai cũng biết, nhỏ bé đến mức chẳng ai để tâm. Dù trong lòng Lục Diên Chi chỉ có bạch nguyệt quang của anh ta. Dù anh ta dành phần lớn thời gian ở nước ngoài chỉ để ở bên bạch nguyệt quang ấy. Dù bạch nguyệt quang ấy đã mang thai anh ta. Tống Khinh Ngữ vẫn can đảm đề xuất chuyện kết hôn với Lục Diên Chi. Thế nhưng, vào ngày lấy giấy đăng ký kết hôn, vì bạch nguyệt quang trở về nước, Lục Diên Chi đã không xuất hiện ở cục Dân chính. Sau bảy năm yêu Lục Diên Chi, trái tim Tống Khinh Ngữ cuối cùng cũng hoàn toàn nguội lạnh. Cô xóa liên lạc với Lục Diên Chi, rồi rời bỏ thành phố gắn liền với anh ta. Lục Diên Chi không mấy bận tâm, cho rằng sớm muộn gì Tống Khinh Ngữ cũng sẽ quay về. Mãi đến khi anh ta nhìn thấy Tống Khinh Ngữ cùng một người đàn ông khác lấy giấy đăng ký kết hôn trước cửa cục Dân chính! Lục tổng từng kiêu ngạo giờ đây như phát điên! … Sau này, người ta thường thấy Lục tổng hạ mình chạy theo sau Tống Khinh Ngữ, tha thiết cầu xin: "Khinh Ngữ, anh thực sự xin lỗi, anh đã sai, làm ơn cho anh thêm một cơ hội." Đáp lại anh ta chỉ là giọng nói bực bội, thiếu kiên nhẫn của người phụ nữ. "Anh thôi làm phiền tôi được không? Tôi đã kết hôn rồi!"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Khi tình yêu chết, sự trả thù nở rộ Khi tình yêu chết, sự trả thù nở rộ Ivy Khác
“Cái ngày chồng tôi nhốt tôi vào kho đông lạnh, tôi đang mang thai tháng thứ chín đứa con của anh ta. Chỉ vì tôi muốn vào phòng VIP nghỉ ngơi cho bớt nóng, anh ta đã nhẫn tâm đẩy tôi vào đó, trước sự hả hê của cô nhân tình. Trong cái lạnh thấu xương, tôi bị đám bạn của hắn xé rách váy, dùng đá lạnh chà lên bụng bầu cho đến khi tôi sảy thai, máu nhuộm đỏ cả sàn nhà. Hắn đứng bên ngoài, dịu dàng dỗ dành cô ta, trong khi tôi và con của hắn đang chết dần. Hóa ra, tình yêu suốt bao năm chỉ là một vở kịch để chiếm đoạt tài sản nhà tôi. Ngay khi tôi sắp chết, cánh cửa kho bị phá tung. Bố tôi, người mà chồng tôi ngỡ đã sắp chết ở Mỹ, xuất hiện như một vị thần, cứu tôi khỏi địa ngục. Sau khi mất đi đứa con và trái tim mình, tôi quyết định sẽ sống một cuộc đời khác, khiến tất cả những kẻ đã hại tôi phải trả giá.”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025