Bài học tàn khốc nhất của tỷ phú

Bài học tàn khốc nhất của tỷ phú

Becky

5.0
Bình luận
4
Duyệt
18
Chương

Mọi người đều nói tôi là người phụ nữ hạnh phúc nhất, vì chồng tôi, Vầy Xuân An, yêu tôi đến điên cuồng. Nhưng rồi anh ta mang về một cô nhân tình, và cuộc sống của tôi biến thành địa ngục. Vì cô ta, anh ta uy hiếp sẽ thiêu sống mẹ tôi. Vì cô ta, anh ta cướp đi nguồn gan duy nhất của mẹ, khiến bà qua đời trong đau đớn. Mẹ tôi vừa mất, anh ta đã nhẫn tâm đổ tội cho tôi, chỉ để bảo vệ cô nhân tình. "Em chỉ cần ở trong tù vài ngày, anh sẽ lo cho em ra ngoài." Ngày tôi ra tù, khắp người đầy thương tích, tôi nhìn những chùm pháo hoa rực rỡ anh ta bắn lên trời vì cô ta. Tôi mỉm cười, rồi gieo mình từ tầng cao nhất của biệt thự. Lần này, tôi chọn một cái chết thật sự, để hoàn toàn thoát khỏi anh.

Chương 1

Mọi người đều nói tôi là người phụ nữ hạnh phúc nhất, vì chồng tôi, Vầy Xuân An, yêu tôi đến điên cuồng.

Nhưng rồi anh ta mang về một cô nhân tình, và cuộc sống của tôi biến thành địa ngục.

Vì cô ta, anh ta uy hiếp sẽ thiêu sống mẹ tôi. Vì cô ta, anh ta cướp đi nguồn gan duy nhất của mẹ, khiến bà qua đời trong đau đớn.

Mẹ tôi vừa mất, anh ta đã nhẫn tâm đổ tội cho tôi, chỉ để bảo vệ cô nhân tình.

"Em chỉ cần ở trong tù vài ngày, anh sẽ lo cho em ra ngoài."

Ngày tôi ra tù, khắp người đầy thương tích, tôi nhìn những chùm pháo hoa rực rỡ anh ta bắn lên trời vì cô ta. Tôi mỉm cười, rồi gieo mình từ tầng cao nhất của biệt thự.

Lần này, tôi chọn một cái chết thật sự, để hoàn toàn thoát khỏi anh.

Chương 1

Châu Tuyết Vy POV:

Mọi người đều nói Châu Tuyết Vy tôi là người phụ nữ hạnh phúc nhất thành phố này.

Bởi vì chồng tôi, Vầy Xuân An, là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Vầy Thị, một đế chế bất động sản hùng mạnh. Và quan trọng hơn, mọi người đều nói anh ấy yêu tôi đến điên cuồng.

Câu chuyện của chúng tôi từng là một giai thoại được lưu truyền khắp nơi. Hai năm trước, Vầy Xuân An, người đàn ông đứng trên đỉnh cao quyền lực, gặp tai nạn và mất trí nhớ. Anh ấy trôi dạt đến làng chài nhỏ ven biển miền Tây, nơi tôi, một cô gái bán cá nghèo khó, đã cứu anh.

Khi đó, anh ấy không nhớ mình là ai, chỉ biết mình tên An. Chúng tôi đã sống cùng nhau trong căn nhà gỗ ọp ẹp, ngày ngày cùng nhau ra chợ bán cá, cùng nhau vá lưới. Anh ấy sẽ xoa bóp đôi tay chai sần vì làm việc của tôi, sẽ vì tôi mà học nấu những món ăn tôi thích. Trong thế giới nhỏ bé đó, anh là An của tôi, tôi là Vy của anh. Chúng tôi là tất cả của nhau, là sự tồn tại duy nhất của đối phương.

Anh ấy từng nói, bàn tay của tôi quá thô ráp, anh ấy sẽ làm việc chăm chỉ để tôi không cần phải vất vả nữa. Bàn tay anh ấy quả thực rất đẹp, thon dài, trắng trẻo, không giống tay của người làm việc nặng. Tôi đã cười, nói rằng anh chỉ cần ở bên tôi là đủ rồi.

Một năm sau, vào một buổi chiều mưa tầm tã, anh ấy đột nhiên ôm đầu đau đớn. Khi tỉnh lại, anh ấy đã nhớ ra mọi thứ.

Cả thành phố chấn động. Người thừa kế Vầy Thị đã trở về.

Gia đình anh phản đối kịch liệt, giới thượng lưu chế giễu tôi là một con cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga. Nhưng Vầy Xuân An đã gạt bỏ tất cả. Anh tổ chức một hôn lễ thế kỷ, nắm tay tôi trước toàn bộ giới truyền thông và tuyên bố: "Châu Tuyết Vy là người phụ nữ duy nhất tôi yêu trong cuộc đời này, dù quá khứ, hiện tại hay tương lai."

Lúc đó, tôi đã khóc. Tôi tin rằng tình yêu của chúng tôi có thể vượt qua mọi rào cản giai cấp.

Nhưng tôi đã sai.

Chỉ mình tôi biết, Vầy Xuân An đã thay đổi. An của tôi đã biến mất rồi. Người đàn ông trở về không phải là An hiền lành, ấm áp mà tôi từng yêu, mà là Vầy Xuân An, một kẻ kiêu ngạo, đa nghi, và có ham muốn kiểm soát đến mức bệnh hoạn.

Anh ấy trở nên điên cuồng và cố chấp. Anh ấy không cho phép tôi ra ngoài làm việc, không cho phép tôi có bạn bè. Anh ấy nói, thế giới của tôi chỉ có thể có một mình anh.

Và rồi, Liêu Hoàng Mi xuất hiện.

"Châu Tuyết Vy, cô đã đẩy Mi Mi xuống cầu thang phải không?"

Giọng nói lạnh như băng của Vầy Xuân An kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Anh ta đứng trước mặt tôi, ánh mắt sắc như dao, giống như muốn xuyên thủng tôi.

Tôi lắc đầu, cổ họng khô khốc. "Không phải em... Em không có..."

"Vậy tại sao Mi Mi lại ngã? Cô ấy nói cô đã mắng cô ấy là kẻ thứ ba, sau đó đẩy cô ấy!"

"Em không có! Là cô ta tự ngã..." Tôi cố gắng giải thích, nhưng anh ta hoàn toàn không tin.

Sắc mặt Vầy Xuân An càng lúc càng âm trầm. Anh ta đột ngột nắm lấy cổ tay tôi, lực mạnh đến mức như muốn bóp nát xương của tôi. "Đi theo tôi."

Anh ta lôi tôi ra khỏi biệt thự, nhét tôi vào xe. Chiếc xe lao đi như một con thú hoang trong đêm. Tim tôi đập thình thịch, một dự cảm chẳng lành bao trùm lấy tôi.

Khi chiếc xe dừng lại, tôi nhận ra đây là một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô. Trong lòng tôi dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ. "Xuân An, anh muốn làm gì?"

Anh ta không trả lời, chỉ kéo tôi vào bên trong. Nhà kho tối om, ẩm ướt và bẩn thỉu. Và rồi, tôi nhìn thấy một cảnh tượng khiến tôi chết sững.

Mẹ tôi, người thân duy nhất của tôi trên đời này, đang bị trói vào một cây cột gỗ. Xung quanh bà chất đầy những thùng xăng.

"Mẹ!" Tôi hét lên, lao về phía bà, nhưng bị Vầy Xuân An giữ chặt lại.

"Nói, có phải cô đã đẩy Mi Mi không?" Anh ta ghé vào tai tôi, giọng nói tàn nhẫn như ma quỷ. "Nếu cô không thừa nhận, tôi sẽ đốt cháy nơi này."

Tôi run rẩy, nước mắt lã chã rơi. "Xuân An, đừng... Mẹ em... Mẹ là mạng sống của em..."

"Vậy sao?" Anh ta cười lạnh, một nụ cười khiến tôi rùng mình. "Tôi cho cô mười giây. Mười, chín, tám..."

Tiếng đếm ngược của anh ta như tiếng chuông báo tử, gõ vào từng dây thần kinh của tôi. Tôi nhìn khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi của mẹ, trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.

Tại sao? Tại sao người đàn ông từng hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời lại dùng chính điểm yếu lớn nhất của tôi để uy hiếp tôi?

Tình yêu của anh ta đối với tôi, rốt cuộc là thật hay giả? Hay từ đầu đến cuối, đó chỉ là một trò chơi của kẻ giàu có?

Liêu Hoàng Mi là một cô gái dân tộc đến từ vùng núi phía Bắc, với vẻ ngoài hoang dã và tính cách được cho là tự do, phóng khoáng. Vầy Xuân An bị ám ảnh bởi sự "độc đáo" của cô ta. Anh ta tin rằng cô ta ngây thơ và trong sáng, hoàn toàn khác với những người phụ nữ giả tạo trong giới thượng lưu.

Nhưng chỉ tôi biết, dưới vẻ ngoài đó là một trái tim đầy mưu mô.

Tôi đã từng cầu xin Vầy Xuân An. Tôi nói tôi có thể chấp nhận sự tồn tại của cô ta, chỉ cần anh đừng bỏ rơi tôi. Tôi thậm chí đã đề nghị ly hôn.

Nhưng anh ta đã bóp cổ tôi, ánh mắt điên cuồng. "Châu Tuyết Vy, cô là vợ của tôi, là của tôi! Cô nghĩ cô có quyền rời đi sao?"

Anh ta nói, Hoàng Mi chỉ là một món đồ chơi để giải khuây, còn tôi mới là vợ anh ta. Anh ta nói, chỉ cần tôi ngoan ngoãn, anh ta sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi.

Ngoan ngoãn.

Hóa ra trong mắt anh ta, tôi chỉ là một con vật cưng, một món đồ sở hữu không có quyền lựa chọn, không có quyền rời đi.

"... Ba, hai, một."

Tiếng đếm lạnh lùng cuối cùng vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.

"Em thừa nhận! Em thừa nhận!" Tôi gào lên trong tuyệt vọng, cơ thể mềm nhũn. "Là em đẩy cô ta! Là lỗi của em! Cầu xin anh, thả mẹ em ra!"

Vầy Xuân An nhếch mép, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến đáng sợ. "Muộn rồi."

Anh ta ném chiếc bật lửa trong tay xuống đất.

"Không!!!"

Ngọn lửa bùng lên ngay lập tức, nuốt chửng những thùng xăng. Lửa lan nhanh, biến nhà kho thành một biển lửa. Tiếng kêu cứu thảm thiết của mẹ tôi vang lên, rồi tắt lịm.

Tôi hét lên một tiếng xé lòng, nước mắt và nước mũi giàn giụa. Tôi điên cuồng giãy giụa, muốn lao vào biển lửa nhưng bị anh ta ôm chặt từ phía sau.

"Mẹ! Mẹ ơi!"

Một lúc sau, đội cứu hỏa đến. Liêu Hoàng Mi được tìm thấy ở một góc khác của nhà kho, chỉ bị ngất đi vì ngạt khói, hoàn toàn không bị thương.

Tôi nhìn cô ta, rồi nhìn Vầy Xuân An, đột nhiên cảm thấy mọi thứ thật nực cười.

Nực cười đến mức tôi muốn cười phá lên.

Anh ta bước đến gần tôi, cúi xuống, giọng nói vẫn dịu dàng nhưng nội dung lại tàn nhẫn vô cùng. "Nhớ kỹ cảm giác đau khổ này. Đây là cái giá cho sự không vâng lời. Lần sau, đừng tùy tiện chọc giận tôi."

Anh ta nghĩ rằng mẹ tôi đã chết.

Nhưng tôi biết, bà vẫn còn sống.

Khi ngọn lửa bùng lên, tôi đã thấy một bóng người lao vào, cắt dây trói và kéo mẹ tôi ra khỏi một lối thoát hiểm bí mật.

Vầy Xuân An vòng tay ôm lấy tôi, vỗ về lưng tôi như đang an ủi một đứa trẻ. "Đừng sợ, có anh ở đây rồi. Chỉ là một bài học nhỏ thôi."

Một bài học nhỏ.

Tôi nhắm mắt lại, che giấu đi sự hận thù đang sôi sục trong đáy mắt.

Vầy Xuân An, đây không phải là một bài học. Đây là một sự khởi đầu.

Tôi sẽ khiến anh phải trả giá.

Ngay đêm đó, tôi đã dùng chiếc điện thoại dự phòng giấu kín để gọi một số điện thoại đã rất lâu không liên lạc.

"Lam, là tớ, Vy đây. Tớ cần cậu giúp."

Tôi cõng mẹ trên lưng, bước đi trong bóng tối vô tận. Gió đêm lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng trái tim tôi lúc này.

Vầy Xuân An, tôi từng yêu anh bằng cả sinh mạng. Nhưng từ giờ phút này trở đi, giữa chúng ta, chỉ còn lại nợ máu.

Tôi sẽ rời khỏi nơi này, rời khỏi anh, hoàn toàn và triệt để.

Kể cả nếu phải dùng đến cái chết.

---

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Becky

Thêm nhiều động thái
Sau khi ly hôn, người chồng tay đua hối hận phát điên

Sau khi ly hôn, người chồng tay đua hối hận phát điên

Đô Thị Đương Đại

5.0

Kỷ niệm bảy năm ngày cưới, Lục Dữ vì tôi không muốn có con mà cãi nhau kịch liệt rồi kết thúc một cách mất vui. Nhưng tôi lại thấy bài đăng trên mạng xã hội của thanh mai anh. "Từ khi anh mới bước vào đường đua đến bây giờ nổi tiếng, tôi luôn ở bên anh, chỉ có tôi ở bên anh." Kèm theo đó là bức ảnh cô ấy chụp cùng Lục Dữ và các đồng đội khác. Các đồng đội nhìn họ với ánh mắt trêu chọc, hai người họ nhìn nhau mỉm cười, tựa như đôi tình nhân. Nhưng trong suốt bảy năm qua, anh ấy chưa từng để tôi đến sân đua của anh ấy, cũng chưa từng gặp các đồng đội của anh. Mỗi lần tôi hỏi, anh ấy đều nhẹ nhàng và kiên nhẫn dỗ dành tôi: "Trên sân đua toàn là xe đua chạy với tốc độ rất cao, rất nguy hiểm, em là người quý giá nhất của anh, nếu em bị thương anh sẽ đau lòng lắm." Khi tôi hỏi lại, sự dịu dàng của anh ấy đã sớm biến thành sự không kiên nhẫn. Bảy năm, hóa ra người quan trọng nhất trong lòng anh ấy từ đầu đến cuối vẫn luôn là thanh mai của anh. Tôi không ồn ào, không gây chuyện, bình tĩnh tháo chiếc nhẫn trên tay ra, soạn tin nhắn gửi cho anh ấy: "Lục Dữ, chúng ta ly hôn đi." Sau đó, tôi đeo đôi găng tay đen đã được cất giữ trong tủ kính nhiều năm. Từ lúc nào mà tốc độ cao lại trở nên nguy hiểm?

Sách tương tự

Không tha thứ, không hòa giải cô Nhiễm bám vào ông trùm Kinh Thành

Không tha thứ, không hòa giải cô Nhiễm bám vào ông trùm Kinh Thành

Anne-corinne Upson
5.0

Nhiễm Tuế Tuế từ nhỏ đã biết tương lai mình sẽ gả cho Phó Vân Đình. Cô dành hết niềm vui và sự ngưỡng mộ cho người đàn ông này, kiềm chế tính khí vì anh, học nhảy, tuân thủ quy tắc. Cô chờ đợi ngày mình được mặc chiếc váy cưới cùng anh bạc đầu răng long. Nhưng người đàn ông lại phớt lờ và đối xử lạnh lùng với cô hết lần này đến lần khác, cho đến khi anh bỏ rơi cô vào thời khắc sinh tử quan trọng, khiến cô hoàn toàn nhận ra rằng Phó Vân Đình không yêu cô. Cô kiên quyết trở về chính mình, trả thù và ngược đãi những kẻ cặn bã, giúp nhà họ Nhiễm nghèo khó trở lại vị trí hàng đầu của gia đình thượng lưu. Cô có cả thế giới trong mắt mình, nhưng không còn Phó Vân Đình. Người đàn ông hoảng loạn và gõ cửa phòng cô với đôi mắt đỏ ngầu, "Tuế Tuế, anh cho em tất cả, quay lại đây, được không?" Người mở cửa không phải là Nhiễm Tuế Tuế, mà là người chú lạnh lùng và kiêu ngạo của anh, ông trùm lớn thực sự trong giới thượng lưu Kinh Thành. Có những vết đỏ từ nụ hôn của người phụ nữ trên chiếc áo choàng tắm hở hang, và giọng nói khàn khàn tràn ngập niềm vui thỏa mãn, "Từ giờ trở đi, hãy gọi thím."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết