Sự tàn ác của anh, sự trở lại của cô

Sự tàn ác của anh, sự trở lại của cô

Elara

5.0
Bình luận
324
Duyệt
21
Chương

Vào ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới, tôi đến Ủy ban nhân dân để làm thủ tục tham gia một triển lãm nghệ thuật. Tại đây, tôi phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: chồng tôi, Trương Sơn Quân, đã ly hôn với tôi từ ba năm trước. Cùng ngày hôm đó, anh ta đã tái hôn với Tư Phương Nhi, kẻ đã từng tạt axit hủy hoại bàn tay phải của tôi. Suốt ba năm qua, anh ta nói đã giam cầm Tư Phương Nhi để trừng phạt cô ta, khiến cô ta sống không bằng chết. Nhưng tất cả chỉ là một vở kịch. Anh ta không chỉ lừa dối tôi, mà còn ngầm đồng ý, thậm chí hài lòng khi Tư Phương Nhi hủy hoại tương lai của tôi, chỉ vì lòng chiếm hữu bệnh hoạn của mình. Tình yêu của anh ta, sự dịu dàng của anh ta, tất cả chỉ là một cái lồng vàng được chế tác tinh xảo. Anh ta không yêu tôi. Anh ta chỉ muốn sở hữu tôi. Nhưng tôi không phải là một con chim hoàng yến. Tôi sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về mình. Việc đầu tiên tôi làm, là quay lại Ủy ban nhân dân, yêu cầu xóa bỏ toàn bộ thông tin cá nhân của Đinh Diệp Vy.

Sự tàn ác của anh, sự trở lại của cô Chương 1

Vào ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới, tôi đến Ủy ban nhân dân để làm thủ tục tham gia một triển lãm nghệ thuật.

Tại đây, tôi phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: chồng tôi, Trương Sơn Quân, đã ly hôn với tôi từ ba năm trước.

Cùng ngày hôm đó, anh ta đã tái hôn với Tư Phương Nhi, kẻ đã từng tạt axit hủy hoại bàn tay phải của tôi.

Suốt ba năm qua, anh ta nói đã giam cầm Tư Phương Nhi để trừng phạt cô ta, khiến cô ta sống không bằng chết. Nhưng tất cả chỉ là một vở kịch.

Anh ta không chỉ lừa dối tôi, mà còn ngầm đồng ý, thậm chí hài lòng khi Tư Phương Nhi hủy hoại tương lai của tôi, chỉ vì lòng chiếm hữu bệnh hoạn của mình.

Tình yêu của anh ta, sự dịu dàng của anh ta, tất cả chỉ là một cái lồng vàng được chế tác tinh xảo. Anh ta không yêu tôi. Anh ta chỉ muốn sở hữu tôi.

Nhưng tôi không phải là một con chim hoàng yến. Tôi sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.

Việc đầu tiên tôi làm, là quay lại Ủy ban nhân dân, yêu cầu xóa bỏ toàn bộ thông tin cá nhân của Đinh Diệp Vy.

Chương 1

Đinh Diệp Vy POV:

Vào ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới, tôi đến Ủy ban nhân dân để làm thủ tục tham gia một triển lãm nghệ thuật quốc tế, và phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: chồng tôi, Trương Sơn Quân, đã ly hôn với tôi từ ba năm trước, và cùng ngày hôm đó, anh ta đã tái hôn với Tư Phương Nhi, kẻ đã từng tạt axit hủy hoại bàn tay phải của tôi.

Không khí trong phòng làm việc của Ủy ban nhân dân thật ngột ngạt.

Tôi ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế cứng, cảm nhận được mồ hôi lạnh đang thấm ướt sau gáy.

"Thưa cô, có lẽ cô đã nhầm lẫn ở đâu đó."

Người cán bộ nhìn tôi với ánh mắt ái ngại, rồi đẩy tờ giấy đăng ký về phía tôi.

"Thông tin của cô Đinh Diệp Vy ở đây cho thấy tình trạng hôn nhân là 'đã ly hôn'."

"Không thể nào," giọng tôi khàn đi. "Chắc chắn là có sai sót. Tôi và chồng tôi vẫn đang sống cùng nhau, chúng tôi chưa bao giờ ly hôn."

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng, khiến tôi khó thở.

Người cán bộ kiên nhẫn giải thích: "Chúng tôi đã kiểm tra kỹ trên hệ thống rồi ạ. Hồ sơ của cô được xử lý vào ngày 15 tháng 3, ba năm trước. Tòa án đã gửi phán quyết ly hôn."

Ba năm trước? Ngày 15 tháng 3?

Đó chính là ngày kỷ niệm hai năm ngày cưới của chúng tôi.

"Làm ơn," tôi run rẩy nói, "xin hãy kiểm tra lại một lần nữa. Có thể nào... có thể nào chồng tôi đã tự ý làm thủ tục không?"

Người cán bộ nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ sự thông cảm. "Theo hồ sơ, cả hai bên đều đã ký vào đơn thuận tình ly hôn. Cùng ngày hôm đó, ông Trương Sơn Quân cũng đã đăng ký kết hôn với một người phụ nữ khác."

Đầu óc tôi ong ong. Mọi thứ xung quanh như chìm vào một khoảng không vô định.

"Người đó... tên là gì?" Tôi hỏi, dù đã lờ mờ đoán được câu trả lời.

"Để tôi xem... à, là cô Tư Phương Nhi."

Tư. Phương. Nhi.

Cái tên đó như một nhát dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim vốn đã đầy sẹo của tôi.

Tư Phương Nhi, kẻ theo đuổi Trương Sơn Quân một cách cuồng tín, kẻ đã vì ghen tuông mà tạt axit vào bàn tay phải của tôi, hủy hoại hoàn toàn sự nghiệp và ước mơ của tôi.

Tôi nhớ lại ngày hôm đó cách đây ba năm.

Khi tôi tỉnh dậy trong bệnh viện, bàn tay phải của tôi đã bị băng bó trắng toát. Bác sĩ nói rằng dây thần kinh và gân cốt đã bị hủy hoại nghiêm trọng, không thể nào phục hồi được nữa. Đối với một nghệ nhân tranh lụa, đó chẳng khác nào một bản án tử hình.

Trương Sơn Quân đã ôm tôi vào lòng, ánh mắt anh ta đỏ hoe, đầy đau đớn và phẫn nộ.

"Anh xin lỗi, Vy. Anh sẽ khiến con khốn đó phải trả giá."

Và anh ta đã làm thật.

Tư Phương Nhi bị cảnh sát bắt giữ, nhưng không lâu sau đó, Trương Sơn Quân đã dùng quyền lực của mình để "bảo lãnh" cô ta ra ngoài. Anh ta nói với tôi rằng, nhà tù quá nhân từ với loại người như vậy. Anh ta muốn tự tay trừng phạt cô ta, để cô ta sống không bằng chết.

Anh ta đã giam cầm Tư Phương Nhi trong một căn penthouse sang trọng bậc nhất Sài Gòn, cắt đứt mọi liên lạc của cô ta với thế giới bên ngoài. Anh ta nói rằng đó là cái lồng son mà anh ta dành riêng cho kẻ đã hủy hoại vợ mình, để cô ta mỗi ngày đều phải nếm trải mùi vị của sự cô độc và tuyệt vọng.

Suốt ba năm qua, mỗi khi tôi hỏi về Tư Phương Nhi, anh ta đều nói với vẻ mặt lạnh lùng: "Cô ta vẫn đang chịu đựng sự trừng phạt của mình. Anh sẽ không bao giờ tha thứ cho bất cứ ai làm tổn thương em."

Tôi đã tin anh ta.

Tôi đã tin vào tình yêu và sự bảo vệ của anh ta.

Tôi đã tin rằng sự trừng phạt đó là thật.

Nhưng giờ đây, tất cả chỉ là một trò hề.

"Giam cầm và trừng phạt"? Hay đó là "tổ ấm bí mật" của họ?

Ly hôn từ ba năm trước. Tái hôn ngay trong cùng ngày.

Vậy ra, suốt ba năm qua, tôi mới là kẻ bị lừa dối, là con rối trong vở kịch hoàn hảo mà chồng tôi dựng nên.

Điện thoại trong túi rung lên. Là tin nhắn của Trương Sơn Quân.

"Vợ à, em làm thủ tục xong chưa? Anh đang trên đường đến đón em đi ăn mừng kỷ niệm 5 năm ngày cưới của chúng mình. Anh yêu em."

Yêu tôi?

Nước mắt tôi lã chã rơi xuống màn hình điện thoại, làm nhòe đi dòng chữ giả dối đó.

Làm sao tôi có thể quên được cách anh ta theo đuổi tôi?

Trương Sơn Quân, thái tử của tập đoàn bất động sản hàng đầu Sài Gòn, đã phải lòng tôi từ cái nhìn đầu tiên tại một triển lãm nghệ thuật. Anh ta đã dùng mọi cách để có được trái tim tôi, từ những bó hoa hồng đắt tiền được gửi đến mỗi ngày, đến việc mua lại cả một phòng tranh chỉ vì tôi thích một bức tranh ở đó.

Anh ta dịu dàng, chu đáo, và yêu tôi đến điên cuồng.

Năm năm trước, khi tôi bị một chiếc xe mất lái suýt đâm phải, chính anh ta đã không ngần ngại lao ra, ôm tôi vào lòng và dùng thân mình để che chắn cho tôi. Lưng anh ta bị một vết sẹo dài, nhưng anh ta chỉ cười và nói: "Chỉ cần em an toàn, anh không sao cả."

Tình yêu của anh ta mãnh liệt và đầy chiếm hữu. Anh ta không muốn tôi rời xa anh ta nửa bước. Sự dịu dàng và tình yêu đó, tôi đã từng nghĩ rằng, chỉ dành riêng cho một mình tôi.

Nhưng tôi đã sai.

Một thôi thúc điên cuồng trỗi dậy trong lòng tôi. Tôi phải đến đó. Tôi phải tận mắt chứng kiến sự thật.

Tôi lau khô nước mắt, bắt một chiếc taxi và đọc địa chỉ căn penthouse mà tôi chưa bao giờ đặt chân đến.

Căn penthouse nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, có một khu vườn riêng biệt trên sân thượng. Tôi đứng nép sau những bụi cây um tùm, cố gắng nín thở.

Tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ che lấp đi những âm thanh khác. Ban đầu, tôi chỉ nghe thấy tiếng nức nở yếu ớt, tưởng rằng đó là tiếng khóc của Tư Phương Nhi.

Nhưng khi tôi nhìn kỹ hơn qua khe lá, cảnh tượng trước mắt khiến tôi như chết lặng.

Trương Sơn Quân đang ngồi trên chiếc xích đu lớn, còn Tư Phương Nhi thì ngồi trong lòng anh ta, hai chân quấn quanh hông anh ta một cách đầy khiêu khích. Tiếng nức nở đó không phải là tiếng khóc, mà là tiếng rên rỉ đầy khoái cảm phát ra từ miệng cô ta khi hai người họ hôn nhau say đắm.

Bàn tay anh ta, bàn tay đã từng dịu dàng vuốt ve mái tóc tôi, giờ đây đang luồn vào trong chiếc váy ngủ mỏng manh của Tư Phương Nhi, tùy ý xoa nắn.

Màn kịch "trừng phạt" và "đau khổ" chỉ là sự dối trá. Đây chính là tổ ấm của họ, nơi họ tận hưởng những giây phút ân ái mặn nồng.

Ánh mắt tôi bất giác dừng lại trên chiếc vòng tay bằng lụa màu xanh ngọc mà Tư Phương Nhi đang đeo. Đó là món quà mà Trương Sơn Quân đã đặc biệt đặt làm riêng cho tôi vào sinh nhật năm ngoái, bởi vì tôi thích màu xanh của những viên ngọc bích. Anh ta nói rằng, nó là độc nhất vô nhị, cũng giống như tôi trong lòng anh ta.

Vậy mà bây-giờ, nó lại nằm trên cổ tay của một người phụ nữ khác.

Cơ thể tôi run lên bần bật. Cơn đau và sự phẫn nộ dâng lên nghẹn đắng trong cổ họng. Tôi cắn chặt môi dưới, lòng bàn tay trái siết chặt đến mức móng tay đâm vào da thịt, rớm máu.

"Quân, anh thật xấu xa," giọng Tư Phương Nhi nũng nịu, "anh cứ làm em sợ."

"Sợ cái gì?" Trương Sơn Quân cười khẽ, giọng nói trầm ấm mà tôi từng mê đắm giờ đây nghe như tiếng địa ngục vọng về. "Sợ rằng vợ anh sẽ phát hiện ra sao?"

"Vâng..."

"Đừng lo," anh ta hôn lên môi cô ta. "Cô ấy sẽ không bao giờ biết được đâu. Cô ấy vẫn nghĩ rằng em đang bị anh tra tấn mỗi ngày."

Một sự thật kinh khủng hơn nữa bất ngờ hé lộ qua cuộc đối thoại của họ.

"Nhưng mà... hôm đó nhìn thấy bàn tay cô ta bị hủy hoại, em vẫn thấy hơi sợ," Tư Phương Nhi rụt rè nói. "Lỡ như anh cũng đối xử với em như vậy..."

Trương Sơn Quân bật cười. "Ngốc ạ. Anh sao nỡ làm thế với em được?"

Anh ta dừng lại một chút, rồi giọng nói trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn.

"Nói thật, anh còn phải cảm ơn em đấy. Nếu không nhờ em, cô ấy đã bay đến Paris để phát triển sự nghiệp rồi. Anh không muốn cô ấy rời xa anh. Em đã giúp anh giữ cô ấy lại bên mình."

Cả thế giới của tôi sụp đổ.

Ra là vậy.

Anh ta không chỉ lừa dối tôi. Anh ta còn ngầm đồng ý, thậm chí là hài lòng khi Tư Phương Nhi hủy hoại tương lai của tôi, chỉ vì sự ích kỷ và lòng chiếm hữu bệnh hoạn của mình.

Tôi nhớ lại, đã có lần một đối tác làm ăn dám nhìn tôi lâu hơn một chút, Trương Sơn Quân đã không ngần ngại sai người đánh gãy chân kẻ đó. Anh ta đã ôm tôi và nói: "Bất cứ kẻ nào dám có ý đồ với em, anh đều sẽ khiến hắn phải hối hận."

Thật nực cười.

Kẻ đáng bị trừng phạt nhất, kẻ đã thực sự hủy hoại tôi, lại đang được anh ta che chở và âu yếm trong vòng tay.

"Quân, anh đừng làm em sợ nữa," Tư Phương Nhi lại giả vờ lo lắng. "Lỡ như Diệp Vy biết chuyện của chúng ta thì sao?"

"Cô ấy sẽ không biết đâu," Trương Sơn Quân tự tin nói. "Cô ấy đơn giản lắm, yêu anh đến mức mù quáng. Chỉ cần anh nói vài lời ngon ngọt là cô ấy sẽ tin ngay thôi."

Anh ta lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung màu đỏ. "Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của anh và cô ấy, nhưng cũng là kỷ niệm ba năm ngày chúng ta kết hôn. Đây là quà cho em, bà Trương."

Một chiếc vòng cổ kim cương lấp lánh được đeo lên cổ Tư Phương Nhi.

Ngay lúc đó, điện thoại tôi lại rung lên. Vẫn là tin nhắn của Trương Sơn Quân.

"Vợ à, sao lâu thế? Anh nhớ em quá. Anh đang ở dưới sảnh Ủy ban chờ em đây."

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, rồi lại nhìn lên đôi tình nhân trên sân thượng. Một cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng.

Tình yêu của anh ta, sự dịu dàng của anh ta, tất cả chỉ là một cái lồng vàng được chế tác tinh xảo.

Anh ta không yêu tôi.

Anh ta chỉ muốn sở hữu tôi.

Nhưng tôi không phải là một con chim hoàng yến. Tôi là một con đại bàng. Dù có bị bẻ gãy một bên cánh, tôi vẫn có thể bay lên từ đống tro tàn.

Tôi sẽ không bao giờ chấp nhận thứ tình yêu độc hại này nữa.

Tôi sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về mình. Tự do, danh dự, và cả ước mơ của tôi nữa.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Elara

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Christal

[Song Khiết] Tống Khinh Ngữ yêu Lục Diên Chi. Tình yêu ấy ai cũng biết, nhỏ bé đến mức chẳng ai để tâm. Dù trong lòng Lục Diên Chi chỉ có bạch nguyệt quang của anh ta. Dù anh ta dành phần lớn thời gian ở nước ngoài chỉ để ở bên bạch nguyệt quang ấy. Dù bạch nguyệt quang ấy đã mang thai anh ta. Tống Khinh Ngữ vẫn can đảm đề xuất chuyện kết hôn với Lục Diên Chi. Thế nhưng, vào ngày lấy giấy đăng ký kết hôn, vì bạch nguyệt quang trở về nước, Lục Diên Chi đã không xuất hiện ở cục Dân chính. Sau bảy năm yêu Lục Diên Chi, trái tim Tống Khinh Ngữ cuối cùng cũng hoàn toàn nguội lạnh. Cô xóa liên lạc với Lục Diên Chi, rồi rời bỏ thành phố gắn liền với anh ta. Lục Diên Chi không mấy bận tâm, cho rằng sớm muộn gì Tống Khinh Ngữ cũng sẽ quay về. Mãi đến khi anh ta nhìn thấy Tống Khinh Ngữ cùng một người đàn ông khác lấy giấy đăng ký kết hôn trước cửa cục Dân chính! Lục tổng từng kiêu ngạo giờ đây như phát điên! … Sau này, người ta thường thấy Lục tổng hạ mình chạy theo sau Tống Khinh Ngữ, tha thiết cầu xin: "Khinh Ngữ, anh thực sự xin lỗi, anh đã sai, làm ơn cho anh thêm một cơ hội." Đáp lại anh ta chỉ là giọng nói bực bội, thiếu kiên nhẫn của người phụ nữ. "Anh thôi làm phiền tôi được không? Tôi đã kết hôn rồi!"

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ken Camillo

Tần Yên đi vào đường cùng, buộc phải chấp nhận một cuộc giao dịch không cưỡng lại. Trong khách sạn, người đàn ông lạnh lùng ép buộc cô phải khuất phục lại chính là người chồng cũ vô tình ấy! Anh ta vì trả thù cho bạch nguyệt quang, hại gia tộc cô phá sản, còn ném khế ước tình nhân vào mặt cô. Tần Yên vì cứu em trai, từ vợ trở thành người tình, ban ngày bị bạch nguyệt quang của chồng cũ làm khó, ban đêm lại bị anh ta chiếm giữ. Cô cắn răng chịu đựng, chỉ mong làm sáng tỏ mọi chuyện… Sau đó, Cố Hàn Đình lạnh lùng nhìn bạch nguyệt quang xô cô xuống từ tầng cao. Vài năm sau, Tần Yên dẫn theo con, trở lại, trở thành người phụ nữ giàu có nổi tiếng, khiến chồng cũ thân bại danh liệt, phá sản không còn gì! Người đàn ông từng cao ngạo giờ đây mất hồn, đôi mắt đỏ hoe ép cô vào chân tường: "Yên Yên, anh sai rồi, chúng ta tái hôn nhé!" Tần Yên khoác tay đối thủ không đội trời chung của anh, nở nụ cười lạnh lùng: "Chồng cũ cút đi, đừng làm phiền tôi chăm lo cho gia đình và nuôi dạy con cái." Cố Hàn Đình nhìn đứa bé phiên bản thu nhỏ trong vòng tay cô, hối hận đến mức khóc đỏ cả mắt!

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Sự tàn ác của anh, sự trở lại của cô Sự tàn ác của anh, sự trở lại của cô Elara Khác
“Vào ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới, tôi đến Ủy ban nhân dân để làm thủ tục tham gia một triển lãm nghệ thuật. Tại đây, tôi phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: chồng tôi, Trương Sơn Quân, đã ly hôn với tôi từ ba năm trước. Cùng ngày hôm đó, anh ta đã tái hôn với Tư Phương Nhi, kẻ đã từng tạt axit hủy hoại bàn tay phải của tôi. Suốt ba năm qua, anh ta nói đã giam cầm Tư Phương Nhi để trừng phạt cô ta, khiến cô ta sống không bằng chết. Nhưng tất cả chỉ là một vở kịch. Anh ta không chỉ lừa dối tôi, mà còn ngầm đồng ý, thậm chí hài lòng khi Tư Phương Nhi hủy hoại tương lai của tôi, chỉ vì lòng chiếm hữu bệnh hoạn của mình. Tình yêu của anh ta, sự dịu dàng của anh ta, tất cả chỉ là một cái lồng vàng được chế tác tinh xảo. Anh ta không yêu tôi. Anh ta chỉ muốn sở hữu tôi. Nhưng tôi không phải là một con chim hoàng yến. Tôi sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về mình. Việc đầu tiên tôi làm, là quay lại Ủy ban nhân dân, yêu cầu xóa bỏ toàn bộ thông tin cá nhân của Đinh Diệp Vy.”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025

19

Chương 19

17/10/2025

20

Chương 20

17/10/2025

21

Chương 21

17/10/2025