Chân thiêm kim quét sạch bốn phương, Vương gia chiến thần độc sủng

Chân thiêm kim quét sạch bốn phương, Vương gia chiến thần độc sủng

Rose

Lịch Sử | 1  Chương/Ngày
5.0
Bình luận
Duyệt
3
Chương

Giang Cẩm Nguyệt đã chết vào năm nàng hai mươi tuổi. Bị giả thiên kim cắt thịt róc xương, nàng chết thảm trong ngục tối thiên lao. Đã trùng sinh một kiếp, nàng không còn là chân thiên kim bị mọi người bắt nạt như kiếp trước! Nô bộc bất kính, giết! Phụ mẫu không yêu thương, bỏ đi! Tra nam chết thật, giả thiên kim, tất cả những ai từng lừa gạt, sỉ nhục, hãm hại nàng ở kiếp trước, đều phải trả giá bằng máu! Nàng như ác quỷ bò lên từ địa ngục, sống lại một kiếp chỉ vì đòi lại mạng sống. Cho đến khi có người vượt qua bao hiểm nguy, máu đổ thịt rơi, mạnh mẽ mà dịu dàng bước vào cuộc đời nàng... Yến Hành Châu mười hai tuổi xuất chinh, liên tiếp chiếm mười thành, trở nên nổi tiếng khắp nơi; hai mươi mốt tuổi bị tập kích, lấy ít thắng nhiều, khải hoàn trở về, giao lại binh quyền; hai mươi hai tuổi gặp Giang Cẩm Nguyệt, từ đó không thể dừng lại. Nhiều năm sau, chàng ấy nắm tay nàng, lấy giang sơn làm lễ vật cầu hôn... "Cả thiên hạ và ta, đều là của nàng."

Bab 1 Trùng sinh

Đang là giữa hè, nắng gắt như đổ lửa.

Sâu trong địa lao của Hình bộ lại vẫn âm u lạnh lẽo và ẩm ướt như thường lệ.

Ngọn đèn dầu lờ mờ, chập chờn chiếu ra bóng người đang cuộn tròn trên mặt đất, màu máu nồng đậm nhuộm y phục của nàng đến mức không còn nhìn ra màu sắc ban đầu, dưới ống tay áo rách nát, lộ ra một đoạn cổ tay gầy guộc trơ xương, bị xiềng xích nặng nề rỉ sét mài đến máu thịt be bét.

Mấy con chuột béo múp ngang nhiên bò qua người nàng, say sưa gặm nhấm đầu ngón tay nàng.

Giang Cẩm Nguyệt không hề nhúc nhích.

Cực hình liên tiếp nhiều ngày đã sớm hành hạ nàng đến mức chỉ còn thoi thóp hấp hối.

Nàng cứ dựa vào hơi thở mong manh này mà giữ lấy mạng, kéo dài hơi tàn, thoi thóp tàn hơi.

Không biết đã qua bao lâu, cánh cửa lao dày nặng đột nhiên bị đẩy ra, dưới sự dẫn đường đầy nịnh nọt của lính coi ngục, có tiếng bước chân nhẹ nhàng đang đi về phía nàng.

Giang Cẩm Nguyệt khó khăn ngẩng đầu nhìn người tới.

Nữ tử trước mặt vận gấm vóc, đầu đầy châu ngọc thướt tha đứng đó, tựa như một đóa mẫu đơn đang nở rộ.

"Giang Cẩm Nguyệt, ngươi đúng là tiện nhân mạng lớn, lâu như vậy rồi mà vẫn chưa chết."

Nữ tử xinh đẹp tựa đào lý kiều diễm cười một tiếng, là dáng dấp của kẻ chiến thắng cao ngạo.

Không còn sức để ý đến lời châm chọc của nàng ta, Giang Cẩm Nguyệt chỉ theo bản năng nhìn về phía sau lưng nàng ta, kỳ vọng còn có người khác xuất hiện.

Giang Tâm Nguyệt nhận ra nàng đang đợi cái gì, lập tức cười vừa vui vẻ vừa tàn nhẫn: "Đừng nhìn nữa, chỉ có một mình ta thôi, phụ mẫu, Đại ca và Nhị ca, họ đều không tới đâu."

Phải rồi, bọn họ đều không tới.

Trái tim Giang Cẩm Nguyệt dần chìm xuống.

"Giang Cẩm Nguyệt, đã đến lúc này rồi, không phải ngươi vẫn còn đang ảo tưởng viển vông rằng bọn họ sẽ đến cứu ngươi đấy chứ?"

Giang Tâm Nguyệt tươi cười nhắc nhở nàng: "Lẽ nào ngươi quên rồi sao? Ngay từ ngày ngươi leo lên giường Thiên Tề ca ca, bọn họ đã không còn nhận nữ nhi ruột là ngươi nữa rồi."

Như một nhát búa tạ giáng mạnh bên tai, thân thể mỏng manh của Giang Cẩm Nguyệt không kìm được mà run rẩy.

"Ta không có..."

Giọng nàng khàn đặc, đầy vẻ thô ráp do chịu đựng đau đớn quanh năm suốt tháng: "Là có người cố ý hãm hại ta..."

Những lời này, nàng đã nói cả nghìn vạn lần, nhưng trước sau vẫn chẳng có ai tin nàng.

"Ta biết mà."

Giang Tâm Nguyệt thong thả bước đến trước mặt nàng, eo nhỏ hơi cúi xuống, ghé sát vào tai nàng, giọng nói nhẹ nhàng đầy mị hoặc: "Bởi vì... năm đó ta là người đã mua chuộc tỳ nữ Tạ gia, người động tay động chân vào hương liệu cũng là ta, bỏ thuốc Thiên Tề ca ca để dẫn hắn đến noãn các."

Giọng điệu nàng ta vui vẻ, dù chuyện xưa đã qua, nhưng nơi khóe mắt đuôi mày cũng khó giấu được vẻ đắc ý.

"Tại sao? Tại sao ngươi lại làm như vậy?"

Đôi mắt đỏ ngầu như muốn nhỏ máu, Giang Cẩm Nguyệt trừng trừng nhìn nữ tử trước mặt.

Những năm này, nàng vẫn luôn nghi ngờ chuyện năm xưa, là do Giang Tâm Nguyệt một tay thiết kế, nhưng khổ nỗi không có chứng cứ, giờ đây chính tai nghe nàng ta thừa nhận, nàng chỉ hận muốn ăn tươi nuốt sống, uống máu kẻ thù!

"Bởi vì ta vốn không thích Tạ Thiên Tề!"

Giang Tâm Nguyệt cười yêu kiều: "Thế nhưng hôn sự với Tạ gia, ta lại không thể công khai từ chối, đành phải để ngươi thay thế ta vậy. Thế nào? Giang Cẩm Nguyệt, những ngày tháng gả cho Thiên Tề ca ca, không dễ chịu chút nào phải không?"

Đâu chỉ là không dễ chịu?

Bản tính Tạ Thiên Tề bạo ngược, sau khi bị ép cưới nàng thì càng hành hạ nàng trăm bề.

Ba năm qua, với Giang Cẩm Nguyệt mà nói, mỗi một ngày đều sống không bằng chết!

Mà kẻ đầu sỏ gây tội lại đang vênh váo tự đắc đứng trước mặt nàng, mặt mày hớn hở, vô cùng thích thú, dường như việc hủy hoại cả đời nàng là một chuyện khiến nàng ta khoái trá lắm vậy.

"Không chỉ có thế đâu."

Giang Tâm Nguyệt sảng khoái nhìn bộ dạng đau đớn của nàng: "Ngay cả lần này, ta cũng chỉ mới khóc lóc trước mặt Tạ Thiên Tề vài câu, đã khiến hắn đưa ngươi lên giường Binh bộ Thị lang, để trải đường cho Vân Đình ca ca của ta..."

Nàng ta thản nhiên kể lại những toan tính tỉ mỉ của mình, tiếng cười khúc khích vang vọng đầy vui vẻ trong ngục thất u tối.

"Tại sao... tại sao lại đối xử với ta như vậy?"

Giang Cẩm Nguyệt không hiểu vì sao Giang Tâm Nguyệt lại có ác ý lớn với nàng đến thế, rõ ràng nàng mới là kẻ đáng thương bị cướp đi thân phận, bị cướp đi phụ mẫu và huynh trưởng cơ mà.

"Là ngươi tự chuốc lấy!"

Bàn tay ngọc ngà sơn móng đỏ tươi hung hăng bóp chặt lấy mặt nàng, Giang Tâm Nguyệt không hề che giấu sự oán độc của mình: "Ai bảo ngươi cứ khăng khăng đòi đến nhận thân! Năm xưa đã bị tráo đổi thân phận, ngươi nên chấp nhận số phận, ngoan ngoãn ở cái thôn rách nát kia làm Tống Dư cả đời đi!"

Chấp nhận số phận, làm Tống Dư cả đời sao?

Giang Cẩm Nguyệt có một thoáng hoảng hốt.

Thế nhưng vì sao chứ?

Rõ ràng nàng mới là nữ nhi ruột của Giang gia mà.

Như thể nhìn thấu tâm tư của nàng, Giang Tâm Nguyệt cười lạnh một tiếng: "Cho dù ngươi là thiên kim tiểu thư thật sự của Giang gia thì đã sao? Phụ mẫu và huynh trưởng vốn không quan tâm ngươi sống hay chết, ta mới là nữ nhi ngoan, là muội muội tốt của họ, ta mới là thiên kim thật sự của Thừa tướng phủ!"

Mũi chân nàng ta khẽ nâng lên, dẫm mạnh lên tay nàng, nghiền nát tựa như nghiền chết một con kiến hôi nhỏ bé.

Giang Cẩm Nguyệt vô lực nằm rạp trên mặt đất, đầu ngón tay nát bấy, vạch ra từng vệt máu trên nền đất loang lổ.

Giang Tâm Nguyệt lại vẫn cảm thấy chưa đủ: "Ngươi giết chết Binh bộ Thị lang, tuy Hình bộ đã phán ngươi tội trảm hình, nhưng ta cảm thấy vẫn còn quá hời cho ngươi, cho nên hôm nay ta đích thân đến tiễn ngươi lên đường, được không?"

Con dao găm sắc bén của nàng ta để lên ngực nàng, từng chút từng chút trượt lên phía trên: "Bắt đầu từ đâu thì tốt nhỉ?"

"Từ đây đi."

Nàng ta mạnh mẽ vung tay, một dao đâm vào mắt phải của nàng, máu tươi nóng hổi lập tức phun trào, Giang Cẩm Nguyệt không kìm nổi mà phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Giang Tâm Nguyệt lại càng thêm hưng phấn, lưỡi dao điên cuồng rạch lên mặt nàng.

Nàng ta lóc thịt nàng từng miếng một, róc xương nàng, coi nàng như con lợn trên thớt mà mổ bụng phanh thây.

Tròn ba trăm sáu mươi nhát dao sau đó, cuối cùng nàng ta mới thỏa mãn.

Giang Cẩm Nguyệt cố gắng chống đỡ đến hơi thở cuối cùng, qua đôi mắt đã máu thịt lẫn lộn, nhìn thấy nàng ta đắc ý dựa dẫm vào tình lang, đế giày thêu tinh xảo đắt tiền của nàng ta dẫm lên vũng máu đầm đìa của nàng, từng bước từng bước đi xa.

Nàng hận quá, nàng hận quá!

Nếu có kiếp sau, nếu có kiếp sau...

Nàng thề, ngày này hôm nay, những đau đớn mà Giang Tâm Nguyệt gây ra cho nàng, nàng nhất định sẽ trả lại gấp trăm gấp ngàn lần cho nàng ta!

Không chỉ có nàng ta.

Nàng muốn tất cả những kẻ từng bắt nạt nàng, làm tổn thương nàng, nợ máu phải trả bằng máu!

Tiếp tục đọc

Sách tương tự

Hầu phủ vong ơn bội nghĩa? Nhiếp Chính Vương chống lưng, không tha thứ

Hầu phủ vong ơn bội nghĩa? Nhiếp Chính Vương chống lưng, không tha thứ

Ethan
5.0

Để bảo vệ tính mạng của công công và tương lai của Hầu phủ, Thẩm Thu Từ buộc phải nương thân Nhiếp Chính Vương. Bị phu quân ghẻ lạnh, ngoại thất sỉ nhục, bà mẫu mưu mô hãm hại, nàng đã dốc hết tấm lòng vì Hầu phủ nhưng cuối cùng chỉ nhận lại những năm tháng goá bụa, mang nỗi oán hận mà chết. Chỉ đến lúc sắp lìa đời nàng mới thấu hiểu, hóa ra cả cuộc đời toan tính của mình lại chỉ là dốc sức tô điểm cho người khác. Trùng sinh một kiếp, nàng quyết tâm tự tay vạch mặt kẻ bạc tình, đạp đổ ngoại thất, mắng chửi bà mẫu, khiến tất cả những kẻ phụ bạc phải trả giá! Gây dựng sự nghiệp, kiếm thật nhiều tiền, giành lại quyền bính, sống một đời phong sinh thủy khởi, phóng khoáng ngạo nghễ! Nàng cởi bỏ hồng trang, khoác lên binh giáp, xông pha trận mạc, ruổi ngựa vạn dặm! Chém loạn tặc, giữ biên cương. Danh tính nàng trở thành cơn ác mộng khiến kẻ địch nghe tin đã mất vía, cũng là huyền thoại không thể xem thường trên triều đình. Chỉ là, tên gian thần Hoắc Vân Tranh từng đấu với nàng cả một kiếp trước, sao kiếp này lại dính lấy nàng? Hoắc Vân Tranh nói: "Thẩm Thu Từ, nàng có muốn thay phu quân, đi theo bổn vương, chẳng phải còn hơn chịu đựng thiệt thòi ở Hầu phủ?" Lúc ấy Thẩm Thu Từ bỗng hiểu ra, hóa ra sau sự đối đầu ở kiếp trước, lại ẩn chứa tình yêu sâu đậm mà Hoắc Vân Tranh dành cho nàng.

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Chân thiêm kim quét sạch bốn phương, Vương gia chiến thần độc sủng
1

Bab 1 Trùng sinh

Hôm nay18:06

2

Bab 2 Phá vỡ tình thế

Hôm nay18:06

3

Bab 3 Công tử ăn chơi

Hôm nay18:06