
/0/77953/coverorgin.jpg?v=7e9b6ef0898993f74cbac57c454067d7&imageMogr2/format/webp)
Mùa đông ở thành phố Bắc Giang lạnh đến lạ thường, trong màn đêm tăm tối, tuyết rơi dày đặc, cái lạnh buốt đến tận xương, khiến cô cảm thấy đau nhức toàn thân.
Ôn Huyền Nhạc cảm thấy đầu óc choáng váng như có ai vừa đập mạnh vào.
Cô gắng gượng chống người ngồi dậy khỏi giường.
Chưa kịp định thần, mái tóc đã bị ai đó túm mạnh, một cái tát vang lên trên má cô.
Cơn choáng váng càng dữ dội hơn.
Cô vừa thực hiện xong một ca giải phẫu tử thi, trên đường về nhà thì bị người ta đánh thuốc mê.
Khi tỉnh lại, cô đã ở nơi này.
Ôn Huyền Nhạc biết rõ, thứ thuốc khiến cô mê man là ê-te, một loại thuốc mê mạnh.
Ê-te là một chất độc nhẹ, chủ yếu dùng để gây mê toàn thân.
Không quan tâm đến cơn đau trên mặt, cô loạng choạng chạy đến bên cửa sổ, mở toang cửa ra.
Luồng gió lạnh mang theo không khí trong lành tràn vào, giúp cô dần lấy lại sự tỉnh táo và nhận thức rõ ràng.
Đúng lúc ấy, cô nghe thấy tiếng cười khẽ của một người phụ nữ.
Cô khựng lại, từ từ quay đầu nhìn.
Trong căn phòng mờ tối, một người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy đang ngồi trên ghế.
Phía sau bà ta là hai gã to con, mặt mày dữ tợn.
Nhìn cảnh tượng đó, tim Ôn Huyền Nhạc bất giác thắt lại.
"Các người là ai? Bắt tôi để làm gì?"
Người phụ nữ châm một điếu thuốc, nhẹ nhàng rít một hơi.
Bà kẹp điếu thuốc giữa những ngón tay, lúc này mới nhìn sang Ôn Huyền Nhạc.
"Một ngày trước, cô đã khám nghiệm thi thể một cô gái chết do nhảy lầu phải không?"
Dù không hiểu vì sao bà ta hỏi vậy, Ôn Huyền Nhạc vẫn gật đầu.
"Kết quả thế nào? Có gì đặc biệt?"
"Cô ấy trước khi chết đã phải chịu đựng tra tấn tàn nhẫn, toàn thân có nhiều vết gãy xương, bầm dập, còn..."
"Gì nữa?" Người phụ nữ với mái tóc xoăn bồng bềnh buông xõa sau lưng, ánh mắt vừa như cười vừa như không nhìn thẳng vào Ôn Huyền Nhạc.
Ôn Huyền Nhạc lặng đi một lúc rồi đáp: "Trong cơ thể cô ấy, kết quả xét nghiệm cho thấy có tinh dịch của hơn chục người đàn ông. Trước khi chết, cô ấy đã bị xâm hại."
Người phụ nữ bật cười, nói: "Tôi tên là Mạnh Vũ, mọi người đều gọi tôi là chị Mạnh."
Bà đứng dậy, từ từ tiến lại gần Ôn Huyền Nhạc.
Nụ cười trên mặt bà vụt tắt, ánh mắt trở nên lạnh lẽo và sắc bén.
"Tiếp theo, trả lời cho tốt từng câu hỏi của tôi. Nếu không, đây cũng sẽ là kết cục của cô."
Đồng tử Ôn Huyền Nhạc co lại.
/0/93951/coverorgin.jpg?v=4ac3a4403d44da7fac1864fa2ace33b8&imageMogr2/format/webp)
/0/95659/coverorgin.jpg?v=448f1a11a56b089ab6db33c44a142ecf&imageMogr2/format/webp)
/0/95966/coverorgin.jpg?v=20260106215829&imageMogr2/format/webp)
/0/97307/coverorgin.jpg?v=ebf36bff2ce59f0eaa7ff4593fae0913&imageMogr2/format/webp)
/0/95982/coverorgin.jpg?v=bdb59b7390dbaad3398c14e8123c8f93&imageMogr2/format/webp)
/0/95956/coverorgin.jpg?v=20260106215807&imageMogr2/format/webp)
/0/89080/coverorgin.jpg?v=80cbc72d014e53bae48d2469b3d37ba4&imageMogr2/format/webp)
/0/95632/coverorgin.jpg?v=20260106214654&imageMogr2/format/webp)
/0/77932/coverorgin.jpg?v=3e86f787c4f2765147f14a78cabeac2b&imageMogr2/format/webp)
/0/95948/coverorgin.jpg?v=24fa966a742035aaaf272b61b717f61e&imageMogr2/format/webp)
/0/90785/coverorgin.jpg?v=f9aa22eeebf80d645fd73b08ff2349e8&imageMogr2/format/webp)
/0/90990/coverorgin.jpg?v=f8ad1d1822da7c06b887e716e5de0a2a&imageMogr2/format/webp)