/0/75300/coverorgin.jpg?v=0c8db41322dfec1bd9a2a2ebbba60e11&imageMogr2/format/webp)
"Dao Dao, em tốt hơn khúc gỗ Cố Trí Linh đó nhiều, sẵn sàng trao lần đầu tiên của em cho anh. Anh yêu em tới chết mất thôi."
Trên giường cưới trang trí đỏ rực, giữa tiếng thở dốc của người đàn ông và tiếng rên rỉ đầy mê hoặc của người phụ nữ, hai thân hình quấn chặt vào nhau không rời.
"Ngoan, kêu lên đi!" Người đàn ông vừa siết chặt vòng eo mảnh khảnh của người phụ nữ vừa nhỏ giọng kích thích.
"Không được đâu, anh Cảnh Xuyên, đây là phòng cưới của hai người, đợi em gái trở về phát hiện ra thì chúng ta sẽ gặp rắc rối đấy."
Tống Cảnh Xuyên bật cười đầy giễu cợt: "Không đâu, giờ này chắc cô ta vẫn còn đang khờ khạo chạy khắp các xưởng rượu để tìm cho anh chai rượu ngon đó. Nhưng chai rượu đó đã được anh mua rồi, chính là ly rượu giao bôi mà chúng ta uống khi nãy đấy."
"Ay da, anh Cảnh Xuyên, anh hư quá đi!"
...
Tiếng đùa cợt của đôi nam nữ trông giống như vô số gai nhọn đang cùng lúc đâm thẳng vào trái tim Cố Trí Linh.
Cô lặng lẽ đứng bên ngoài căn phòng cưới của mình và Tống Cảnh Xuyên, đầu ngón tay khẽ chạm vào khe cửa đang hé mở.
Nhưng cô không đẩy cửa bước vào, càng không điên cuồng thái quá mà lao thẳng vào trong vạch trần sự thật đầy nhục nhã ấy.
Vào rồi thì sao, cô chẳng nhìn thấy gì cả, cảnh tượng bẩn thỉu bên trong không thể làm vấy bẩn đôi mắt cô, chỉ có thể làm vấy bẩn trái tim cô.
Bởi vì... cô là một người mù lòa, và vào giây phút này, cô còn là một kẻ ngốc chính hiệu.
Một năm trước, cô xuống núi tìm công thức của "Chiêu Hồn Hương", tình cờ thế nào mà Tống Cảnh Xuyên, người nắm quyền của thế gia điều chế nước hoa, bị vài chiếc xe màu đen truy sát. Cô liều mình cứu anh ta, khiến cho hai mắt bị mù.
Là Tống Cảnh Xuyên đã quỳ trước mặt cô, hứa hẹn rằng, muốn lấy tấm thân ra đền đáp, dùng cả đời này để chăm sóc cô và không bao giờ rời xa.
Một cô gái chỉ mới mười chín tuổi như Cố Trí Linh, vẫn còn ngây thơ chưa biết tình yêu là gì, nhưng lại đem lòng yêu Tống Cảnh Xuyên ngay từ lần đầu gặp mặt.
Vụ tai nạn xe đó là lần đầu tiên cô gặp Tống Cảnh Xuyên, và cũng là lần gặp cuối cùng.
Tay cô còn đang nắm chặt chai rượu vang mà cô đã phải bỏ rất nhiều công sức và tiền bạc mới mua về được, Cố Trí Linh từ từ quay lưng lại, chống gậy trắng chuẩn bị rời đi.
Nhưng lại nghe được giọng nói quen thuộc vang lên một lần nữa: "Dao Dao, người anh muốn cưới từ đầu tới cuối luôn là em, ngày mai anh sẽ không cưới con mù lòa Cố Trí Linh đó đâu."
"Nếu không phải trước đó thấy cái mũi chó của cô ta khá thính, giúp ích được cho sự nghiệp điều chế nước hoa của anh, thì anh mới không nghe lời bố anh mà thu nhận một phế vật như cô ta. Hơn nữa, cô ta còn là đứa con gái riêng bị nhà em đưa tới cô nhi viện ở vùng quê, là người có vận xui bẩm sinh, không thể nào so sánh được với tiểu thư Cố gia chính thống như em. Cô ta sao xứng với Tống Cảnh Xuyên này chứ."
"À đúng rồi, anh cá cược với tên công tử bột của Lục gia, và bị thua, anh đã bán cô ta cho anh ta để gán nợ rồi. Ngày mai em hãy chờ xem kịch hay đi."
Gương mặt thanh tú của Cố Trí Linh phút chốc trở nên tái nhợt.
Đôi mắt trống rỗng như bị một tấm lưới đen khổng lồ bao phủ, không thể thấy được chút tia sáng le lói.
Ha ha!
Cố Trí Linh, mày bị mù là đáng đời lắm.
Đây chính là người đàn ông mà mày một lòng muốn gả, anh ta có khác gì cầm thú đâu chứ?
Cô chống gậy trắng, lần mò xuống cầu thang.
/1/100808/coverorgin.jpg?v=b6ecaf5bb321e46743fc1f679c6cef2c&imageMogr2/format/webp)
/0/79325/coverorgin.jpg?v=e222383bc1d8040ff216dcc12c315cf7&imageMogr2/format/webp)
/1/100771/coverorgin.jpg?v=69c45e8be477792b3e1ea5c1ef4a46d2&imageMogr2/format/webp)
/0/77945/coverorgin.jpg?v=ca0c2e1c869fd757fafdbc53d6790ae5&imageMogr2/format/webp)
/0/92175/coverorgin.jpg?v=86c34e9d8b9daaae082653851d91e17e&imageMogr2/format/webp)
/0/92363/coverorgin.jpg?v=2c2d1210994815f9a4395360409a7b98&imageMogr2/format/webp)
/0/90968/coverorgin.jpg?v=f51e09fe56b889f5d2f7dd8b4e6ecd26&imageMogr2/format/webp)
/0/95686/coverorgin.jpg?v=a7a22b4714ecebeb4d726fb7b716b120&imageMogr2/format/webp)
/0/77921/coverorgin.jpg?v=9eb102b14194d1a3463df514866ec78f&imageMogr2/format/webp)
/0/91000/coverorgin.jpg?v=0229bbedb6b7f9abe88e54a172864a14&imageMogr2/format/webp)
/0/95098/coverorgin.jpg?v=c402184af88859735cf7a465f616ce24&imageMogr2/format/webp)
/0/77942/coverorgin.jpg?v=f28cb6c3fd552e725dd5697b4dd3984b&imageMogr2/format/webp)
/0/95188/coverorgin.jpg?v=f3a6ddc90027c05467da849072813a88&imageMogr2/format/webp)
/0/89373/coverorgin.jpg?v=6895695a4a2521e4c4cf29942a0fddf3&imageMogr2/format/webp)
/0/77928/coverorgin.jpg?v=43973e4fde9f06e7376c623b93cc5164&imageMogr2/format/webp)
/0/92372/coverorgin.jpg?v=20251106172021&imageMogr2/format/webp)
/0/95938/coverorgin.jpg?v=6f8d5b3b911bd0ac4cd31c53e7070276&imageMogr2/format/webp)
/0/97108/coverorgin.jpg?v=e47091263537151f8b1378d6462a4302&imageMogr2/format/webp)
/0/79645/coverorgin.jpg?v=45744ca721d39afe0a2323ee203bfd8e&imageMogr2/format/webp)
/0/77074/coverorgin.jpg?v=7b97810892f4711fc08aef7050cac24a&imageMogr2/format/webp)