/0/77922/coverorgin.jpg?v=d89c090e2d19d6b4fe82b1dc2395b7f0&imageMogr2/format/webp)
Đang giữa mùa hè, trời nóng như thiêu đốt.
Lục Thanh Thanh dưới cái nắng gay gắt, đứng trước cửa trung tâm thương mại làm công việc phát tờ rơi.
Bỗng cô nhìn thấy ở cách đấy không xa một đôi nam nữ trẻ tuổi bước vào cửa bên của trung tâm thương mại.
Nhìn bóng lưng, trông rất giống bạn trai cô, Lâm Thạc, và cô bạn thân Tần Hàm Nguyệt.
Hôm nay chẳng phải Lâm Thạc đi phỏng vấn hay sao?
Lục Thanh Thanh cảm thấy tim mình như thắt lại, bèn vội vàng chạy theo qua đó.
Nhưng cô vừa vào trung tâm thương mại thì phát hiện đã mất dấu họ.
Sau khi đi loanh quanh vài vòng, điện thoại của cô bất ngờ nhận được một tin nhắn thông báo thanh toán qua thẻ.
Quầy hàng trang sức, số tiền thanh toán: 49998 tệ.
Lục Thanh Thanh bị con số này làm cho hoảng sợ đến mức tay run lên. Đây là thu nhập của cô trong nửa năm đấy!
Lục Thanh Thanh nhanh chóng tìm đến quầy thu ngân, thấy nhân viên đang đeo một cái nhẫn kim cương sáng lấp lánh lên ngón áp út trắng nõn của Tần Hàm Nguyệt.
Viên kim cương trên cái nhẫn đó rất to, lại có thiết kế tinh xảo, chính là kiểu mà Lục Thanh Thanh đã để mắt tới từ rất lâu.
Nhìn nụ cười mãn nguyện trên gương mặt Tần Hàm Nguyệt, Lục Thanh Thanh chỉ thấy đầu óc mình trở nên trống rỗng.
Trong nửa năm thất nghiệp, Lâm Thạc ăn của cô, ở nhà của cô, vậy mà giờ còn dám dùng thẻ của cô để mua nhẫn kim cương cho tiểu tam ư?
Xem cô đã chết rồi à?
Lục Thanh Thanh lao tới, đoạt lấy cái nhẫn từ tay Tần Hàm Nguyệt, sau đó đẩy trả lại cho nhân viên thu ngân.
"Tôi trả lại cái nhẫn này."
"Lục Thanh Thanh, mày có ý gì đây? Đây là cái nhẫn mà tao vừa mua, mày dựa vào đâu mà đòi trả lại?" Tần Hàm Nguyệt gầm lên.
"Bốp!" Lục Thanh Thanh tát mạnh vào mặt Tần Hàm Nguyệt.
"Mày làm gì vậy?" Đúng lúc này, Lâm Thạc vừa quay lại sau khi thanh toán tiền, anh đau lòng ôm lấy Tần Hàm Nguyệt vào lòng, và hét lên với Lục Thanh Thanh.
"Chẳng qua chỉ là quẹt của mày vài vạn tệ thôi, mày có cần phải ra tay đánh người như một con chó điên hay không? Mày không thấy mất mặt à?" Lâm Thạc không hề che giấu ánh mắt khinh thường và chán ghét của mình.
Trái tim Lục Thanh Thanh phút chốc như bị nghiền nát, phản bội, phẫn nộ, nhục nhã đã nhuộm đỏ cả đôi mắt cô.
"Mày lấy tiền mồ hôi nước mắt của tao đi nuôi người phụ nữ khác, còn nói tao mất mặt?"
"Tao nuôi đấy, sao hả? Mày cũng không nhìn lại dáng vẻ này của mày đi, có người đàn ông nào lại để thèm ngó tới mày chứ!"
Nửa năm nay, vì để nuôi sống Lâm Thạc, cô đã tiết kiệm từng đồng, đã rất lâu rồi không sử dụng mỹ phẩm dưỡng da, quần áo trên người cũng toàn quần áo cũ. Nhưng đổi lại là gì? Sự phản bội trắng trợn và không biết liêm sỉ!
Nhìn những người kéo tới xem náo nhiệt càng lúc càng nhiều, Lâm Thạc tức giận ném thẻ tín dụng và hóa đơn vào mặt Lục Thanh Thanh.
"Trả hết lại cho mày, chỉ biết tiền, tiền, tiền, tao đã chịu đựng mày đủ rồi."
Mặt Lục Thanh Thanh bị thẻ tín dụng đập đau rát, nhưng trái tim cô còn đau hơn.
"Lục Thanh Thanh, kết cục của loại phụ nữ như mày chỉ có sống mày độc đến cuối đời, không có người đàn ông nào chịu nổi mày đâu." Nói xong, Lâm Thạc kéo tay Tần Hàm Nguyệt rời khỏi trung tâm thương mại.
Lục Thanh Thanh không nói một lời, cúi xuống nhặt lại thẻ và hóa đơn rơi dưới đất, tiến hành thủ tục hoàn trả lại tiền, và quay về căn nhà do cô thuê ở chung với Lâm Thạc.
Căn nhà này có hai phòng ngủ, Lâm Thạc và cô lâu nay đều mỗi người một phòng.
Điều nực cười là trước đây cô còn tưởng Lâm Thạc làm như thế thật quân tử.
Vừa vào nhà là cô bắt đầu thu dọn hành lý của Lâm Thạc, chuẩn bị đuổi anh đi.
/0/78553/coverorgin.jpg?v=65a36a8b21818dce1c08137fdf791efa&imageMogr2/format/webp)
/0/78555/coverorgin.jpg?v=20250905151309&imageMogr2/format/webp)
/0/78553/coverorgin.jpg?v=65a36a8b21818dce1c08137fdf791efa&imageMogr2/format/webp)
/0/78555/coverorgin.jpg?v=20250905151309&imageMogr2/format/webp)
/0/82367/coverorgin.jpg?v=c729770573dbb879b4ad3b8de6ea2eea&imageMogr2/format/webp)
/0/90768/coverorgin.jpg?v=cab01a204de31b8f567e364194518c5d&imageMogr2/format/webp)
/0/96277/coverorgin.jpg?v=61e77b93934c45b38871dec1a3c5fc50&imageMogr2/format/webp)
/1/100754/coverorgin.jpg?v=20260408002425&imageMogr2/format/webp)
/0/89373/coverorgin.jpg?v=6895695a4a2521e4c4cf29942a0fddf3&imageMogr2/format/webp)
/0/90731/coverorgin.jpg?v=727b92cfca28607c9dea33f91985ff54&imageMogr2/format/webp)
/0/95832/coverorgin.jpg?v=20260106215409&imageMogr2/format/webp)
/0/77933/coverorgin.jpg?v=08325df7a127b37ce158ea0d5d1c4ccb&imageMogr2/format/webp)
/0/92356/coverorgin.jpg?v=82e3d5fc19e262662f9368c957fe1334&imageMogr2/format/webp)
/0/95464/coverorgin.jpg?v=20260106214604&imageMogr2/format/webp)
/0/90765/coverorgin.jpg?v=20250822171021&imageMogr2/format/webp)
/0/90702/coverorgin.jpg?v=20251106170956&imageMogr2/format/webp)
/0/90974/coverorgin.jpg?v=22335d7db6f3672389b521cba2f02e53&imageMogr2/format/webp)
/0/79326/coverorgin.jpg?v=84abfe3f28a47eed0dab18c65c6d0b7d&imageMogr2/format/webp)
/0/95890/coverorgin.jpg?v=20260106215608&imageMogr2/format/webp)
/0/95896/coverorgin.jpg?v=b30e0a8d6bbedfb6dbb392c365dcea5c&imageMogr2/format/webp)
/1/103738/coverorgin.jpg?v=44f92f4929674b4963c4d875908e2472&imageMogr2/format/webp)
/0/88765/coverorgin.jpg?v=a1079697325cec78919a4f5c253ec4fe&imageMogr2/format/webp)