/0/88637/coverorgin.jpg?v=86d255af5250eb599df03d3e7a6f3c02&imageMogr2/format/webp)
"Tỉnh dậy đi, ngươi mau tỉnh dậy đi!"
Tiếng gọi gấp gáp vẳng bên tai, kèm theo một trận lay động, Vân Mạn Thanh mơ màng mở mắt.
Tỳ nữ đang lay cánh tay nàng thấy vậy thì trợn trắng mắt, ngữ khí đầy vẻ sốt ruột: "Chẳng có chuyện gì thì mau dậy đi, không kịp dự thọ yến của lão phu nhân, lại để ta bị ngươi liên lụy mà chịu mắng chửi!"
Trong đầu Vân Mạn Thanh một mảnh hỗn độn, khoảnh khắc trước khi chết cùng cảnh tượng trước mắt chồng chéo lên nhau, tựa như huyễn cảnh.
Xích sắt xuyên xương, roi da quất thịt, thuốc độc róc ruột, dưới đủ loại hình tra tấn tàn khốc, ngay cả lao tù cũng bị máu tươi của nàng thấm đẫm!
Cuối cùng, chịu hết mọi khổ hình, sau khi chết lại bị nghiền xương thành tro, ngay cả một mảnh xương cốt cũng không còn!
Mùi máu tanh nồng nặc vấn vít chóp mũi, toàn thân dường như còn mang theo nỗi đau đớn vô tận.
Vân Mạn Thanh nhắm mắt lại, rồi lại mở ra.
Nỗi đau toàn thân dịu đi đôi chút, đập vào mắt vẫn là màn trướng thêu đầy cành hoa lăng tiêu xum xuê, từng cánh hoa, chiếc lá dưới ánh nến trông sống động như thật. Đây chính là kiểu thêu độc nhất vô nhị trong khuê phòng của nàng trước khi xuất giá!
Vân Mạn Thanh cuối cùng cũng hoàn hồn, nàng khẽ nghiêng đầu, tầm mắt đặt trên khuôn mặt còn đôi chút non nớt của tỳ nữ.
Đó là Thúy Hương, tỳ nữ hầu hạ nàng, cũng là một trong những kẻ chủ mưu bắt nạt nàng, khiến nàng chết thảm ở kiếp trước!
Thúy Hương thấy vẻ đờ đẫn chậm chạp của nàng, đáy mắt thoáng qua một tia chán ghét, âm dương quái khí nói: "Đừng giả bộ nữa, nước ao sen vốn không hề sâu."
"Đại tiểu thư càng vàng lá ngọc rơi xuống còn chẳng hề gì, ngươi từ thôn quê trở về da dày thịt béo, nào có thể xảy ra chuyện gì được..."
Lời chưa dứt, Vân Mạn Thanh chợt trở mình xuống giường, vung tay tát một cái thật mạnh lên mặt Thúy Hương.
Lòng bàn tay tê dại, Vân Mạn Thanh lúc này mới thực sự xác định nàng đã sống lại, hơn nữa lại đúng vào ngày đại sự đã thay đổi cuộc đời nàng!
Thúy Hương lại ngây người vì biến cố bất ngờ này.
Phải biết rằng Nhị tiểu thư này vừa mới được đón từ thôn quê về, chưa được mấy ngày đã làm ra đủ trò cười cho thiên hạ, tính tình lại nhát gan yếu đuối.
Hầu phu nhân Chu Thục Văn, cũng là sinh mẫu của Nhị tiểu thư, ghét nhất là dáng vẻ khúm núm không ra dáng gì của nàng, lại càng bực tức vì con gái mình lớn lên ở thôn quê, không chỉ công khai trách mắng trước mặt người khác mà còn không muốn gặp mặt.
Ngay cả sinh mẫu còn như vậy, huống hồ các chủ tử khác trong Hầu phủ.
Đám hạ nhân mượn gió bẻ măng, ai ai cũng có thể cưỡi lên đầu nàng.
Trước đây, Vân Mạn Thanh ngay cả lời nói phản kháng cũng chưa từng thốt ra, nói chi đến chuyện động thủ đánh người.
Cơn đau bỏng rát trên mặt kéo Thúy Hương trở về thực tại, nàng ta tức đến mức mặt mũi méo mó, thét lên: "Tiện nhân, ta là người của Hầu phu nhân, ngươi dám đánh ta!"
Vân Mạn Thanh thu lại cảm xúc đang cuộn trào trong mắt, ánh nhìn u lạnh, không chút độ ấm.
Nàng khinh thường không thèm đôi co với Thúy Hương, chỉ nâng tay lên liên tiếp giáng mạnh vài cái tát xuống mặt Thúy Hương.
Loại chó săn mồm miệng bẩn thỉu lòng dạ độc địa như thế này cứ phải đánh thật mạnh, đánh cho nàng ta không còn có thể nói được lời nào!
Thúy Hương choáng váng đầu óc, hai bên má như bị ong chích, vừa đau vừa sưng.
Nàng ta chỉ nghĩ Vân Mạn Thanh thật sự đã hóa điên, miệng vẫn lầm bầm chửi rủa: "Được lắm, cuối cùng ngươi cũng lộ ra bản tính hoang dã rồi!"
"Ngươi động vào ta chính là động vào thể diện của phu nhân, phu nhân vốn đã ghét bỏ ngươi, lần này lại càng không buông tha cho ngươi!"
Lại lần nữa nhắc đến Hầu phu nhân, tay Vân Mạn Thanh khựng lại.
Kiếp trước, nàng lưu lạc bên ngoài một mình, điều khao khát nhất chính là tình thân, để được thân cận với người Hầu phủ, nàng cam tâm tình nguyện hạ mình, dù tủi nhục cũng nhẫn nhịn.
Nàng luôn nghĩ, nhất định là do mình không tốt nên mới khiến mẫu thân và mọi người trong Hầu phủ ghét bỏ.
Nay đã được nếm trải sự lạnh lẽo của lòng người, lẽ nào nàng lại dẫm vào vết xe đổ?
/0/88637/coverorgin.jpg?v=86d255af5250eb599df03d3e7a6f3c02&imageMogr2/format/webp)
/0/94110/coverorgin.jpg?v=20251124151256&imageMogr2/format/webp)
/0/88764/coverorgin.jpg?v=38342d6f77b8f981f11abe31f9686cca&imageMogr2/format/webp)
/1/103733/coverorgin.jpg?v=93c6aac651bde5e352071a8820761e95&imageMogr2/format/webp)
/0/98282/coverorgin.jpg?v=9ede04a3239f8d8de6aec5e8a5760f0a&imageMogr2/format/webp)
/0/81928/coverorgin.jpg?v=efff7440582de11f2f73d578625f629c&imageMogr2/format/webp)
/0/90365/coverorgin.jpg?v=6d66e3f963919eac0cf0540bfe7927b8&imageMogr2/format/webp)
/1/107132/coverorgin.jpg?v=fc4e91c3f1f482776ea172d710497d1e&imageMogr2/format/webp)
/1/109204/coverorgin.jpg?v=b9805e7a9b8157e29e3c7b5d1dde0c43&imageMogr2/format/webp)
/0/79325/coverorgin.jpg?v=e222383bc1d8040ff216dcc12c315cf7&imageMogr2/format/webp)
/0/77934/coverorgin.jpg?v=da653da54acadbb8222cac9e18795fd8&imageMogr2/format/webp)
/0/78014/coverorgin.jpg?v=4ab79b4dcc868ea23ac202e69e9f1ba7&imageMogr2/format/webp)
/0/95653/coverorgin.jpg?v=6c9b585945771b3ce556116ee478f960&imageMogr2/format/webp)
/1/100987/coverorgin.jpg?v=9fead9de73e40c1b60e11b2b9be75d07&imageMogr2/format/webp)
/0/90760/coverorgin.jpg?v=d76427ee04c3a687840d35a1ffd750b1&imageMogr2/format/webp)
/0/95693/coverorgin.jpg?v=d68517de54d15eb9d6dca0dede28996d&imageMogr2/format/webp)
/0/90730/coverorgin.jpg?v=7575f5dbe216a17fa6ca1a0f30f37d56&imageMogr2/format/webp)
/0/96281/coverorgin.jpg?v=70f91f58e8cadfeaea177f4992503879&imageMogr2/format/webp)
/0/88777/coverorgin.jpg?v=40a99ce9637a975634e272450bd01eb5&imageMogr2/format/webp)
/0/92356/coverorgin.jpg?v=82e3d5fc19e262662f9368c957fe1334&imageMogr2/format/webp)