/1/103738/coverorgin.jpg?v=44f92f4929674b4963c4d875908e2472&imageMogr2/format/webp)
Năm thứ nhất thời Lịch Khánh, Tây Châu gặp hạn hán nghiêm trọng, ruộng đồng khô cằn, mặt đất nứt nẻ loang lổ, dân chúng đói khát, lương thực cạn sạch, đến mức phải bán cả con cái để sống qua ngày.
Phương gia cũng không ngoại lệ.
Phương Cẩm Tú vừa mới tỉnh lại đã bị người ta thô bạo túm lấy tóc, đau đến mức nàng lập tức mở bừng mắt.
"Đừng giả chết, giả chết cũng chẳng ích gì đâu."
Nàng nhìn theo tiếng nói, thấy phụ nhân đang túm tóc mình mặt mày cay nghiệt, dữ tợn, trên người mặc quần áo vải thô.
"Phương Cẩm Tú, lão nương nuôi ngươi bao nhiêu năm nay coi như đã nhân nghĩa lắm rồi! Người ta thì bán nữ nhi cho bọn buôn người, còn nhà mình thì ít ra cũng tìm cho ngươi một phu quân."
"Đừng trách ta nhẫn tâm, nhà này chỉ có mỗi đại ca ngươi là nhi tử. Đại phu nói cái chân gãy của hắn vẫn còn cứu được, chỉ cần bọn ta gom đủ năm lượng bạc."
"Ngươi là nữ nhi thì cũng phải xuất giá thôi. Nay có người chịu bỏ ra năm lượng mua ngươi về, ngươi cứ coi như là báo đáp ơn dưỡng dục của ta và phụ thân ngươi bao năm nay đi!"
Đầu Phương Cẩm Tú đau nhức, ký ức của nguyên chủ bỗng tràn về như thủy triều. Nàng nhận ra mình đã xuyên không về một thời đại xa lạ.
Trở thành nữ nhi thứ ba cùng tên cùng họ của Phương gia.
Nàng có một đại ca tên là Phương Kiến Nhân, năm nay mười chín tuổi, là bảo bối của phụ mẫu, cũng là nhi tử duy nhất của Phương gia.
Còn tỷ tỷ thứ hai tên là Phương Minh Hà, là tỷ tỷ song sinh với nàng, mười tám tuổi, cùng tuổi nhưng số phận lại khác biệt như trời với đất.
Phương Minh Hà ăn nói ngọt ngào, còn nguyên chủ thì thật thà, ít nói, nên ở nhà được cưng chiều hơn nàng một chút.
Ngoài ra còn có tiểu muội Phương Tiểu Thảo, mười ba tuổi, cũng không được phụ mẫu coi trọng giống như nàng. Nguyên nhân là khi mang thai muội ấy, thầy bói bảo đó là thai nam vượng gia, sinh ra sẽ giúp nhà thịnh vượng.
Kết quả lại sinh ra một nha đầu yếu ớt, bệnh tật.
Mẫu thân của nguyên chủ là Vương Tú Mai, vì muốn chữa chân cho nhi tử nên quyết định bán nàng cho một người thợ săn họ Tông ở trên núi.
Nghe nói Tông gia cũng nghèo xác xơ, mẫu thân bệnh tật triền miên, nhi tử lớn là Tông Dự biết săn bắn nhưng tướng mạo dữ tợn, còn có biệt danh là Dạ Xoa.
Dân làng còn nói Tông Dự không tìm được tức phụ nên mới vét sạch tiền để sang Phương gia mua người, chắc chẳng ai chịu nổi sự hành hạ của hắn, đến Tông gia sớm muộn cũng mất mạng.
/0/97108/coverorgin.jpg?v=e47091263537151f8b1378d6462a4302&imageMogr2/format/webp)
/0/90767/coverorgin.jpg?v=a17c23ce9f3986c344fe10f468984c16&imageMogr2/format/webp)
/0/77921/coverorgin.jpg?v=9eb102b14194d1a3463df514866ec78f&imageMogr2/format/webp)
/0/88777/coverorgin.jpg?v=40a99ce9637a975634e272450bd01eb5&imageMogr2/format/webp)
/0/77947/coverorgin.jpg?v=66342056f2dc76b51705d544b00a198e&imageMogr2/format/webp)
/0/90367/coverorgin.jpg?v=fb476adda62636d24dfcbccc199cdf2f&imageMogr2/format/webp)
/0/98281/coverorgin.jpg?v=983830ad82e82e5546d30505dae60ada&imageMogr2/format/webp)
/0/90712/coverorgin.jpg?v=2dee2df6103189ee28f70f61068357c0&imageMogr2/format/webp)
/0/90743/coverorgin.jpg?v=627d224abe3babe0f576ce6627f70026&imageMogr2/format/webp)
/0/88764/coverorgin.jpg?v=38342d6f77b8f981f11abe31f9686cca&imageMogr2/format/webp)