/0/95188/coverorgin.jpg?v=f3a6ddc90027c05467da849072813a88&imageMogr2/format/webp)
Để cứu sản nghiệp gia truyền đang trên bờ vực phá sản của gia đình, tôi đã đồng ý một cuộc hôn nhân thương mại.
Nhưng tôi lại phát hiện ra, người vệ sĩ lạnh lùng tôi thầm yêu suốt ba năm, Hùng Mạnh Tuấn, lại chính là chủ tịch bí ẩn của tập đoàn Hùng Thị.
Anh ta chấp nhận làm vệ sĩ cho tôi, chịu đựng sự ngang ngược của tôi, tất cả chỉ để có cơ hội được ở gần "người trong mộng" của anh ta - Mẫn Ngọc Dung, em gái cùng cha khác mẹ mà tôi căm ghét nhất.
Anh ta dịu dàng lau nước mắt cho cô ta, dùng cả thân mình để che chắn cho cô ta khỏi sự hỗn loạn, thậm chí còn cho người bắt cóc và tra tấn tôi chỉ vì tôi đã vô tình làm cô ta bị thương.
Trong mắt anh ta, tôi là một tiểu thư hư hỏng, độc ác, còn cô ta mãi mãi là một thiên thần yếu đuối, thiện lương. Tình yêu ba năm của tôi, hóa ra chỉ là một trò cười.
Tôi quyết định buông bỏ tất cả, gả cho người đàn ông khác để bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng vào ngày cưới, anh ta điên cuồng xông vào, dùng bom và cả tính mạng để ép tôi ở lại.
Chương 1
Mẫn Ngọc Thảo POV:
Để cứu sản nghiệp phở gia truyền của gia đình đang trên bờ vực phá sản, tôi đã đồng ý gả cho Lê Hoàng Hưng, người thừa kế của một tập đoàn thực phẩm lớn nhưng đang bị thất thế và phải ra nước ngoài.
Cái giá của cuộc hôn nhân này là một trăm tỷ.
"Con đồng ý."
Giọng tôi lạnh như băng, vang vọng trong phòng khách xa hoa nhưng lạnh lẽo của nhà họ Mẫn.
Ông Mẫn, cha tôi, người đàn ông đã bạc nửa mái đầu vì những khoản nợ chồng chất, thở phào nhẹ nhõm. Nụ cười gượng gạo nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông.
"Tốt, tốt quá rồi, Thảo Thảo. Con đúng là đứa con hiếu thảo của cha."
Tôi gần như muốn bật cười. Hiếu thảo? Mười năm qua, từ khi mẹ tôi qua đời và ông ta rước hai mẹ con họ về, trong mắt ông ta chỉ có Mẫn Ngọc Dung, đứa con gái ngoài giá thú yếu đuối, mỏng manh như sương mai. Còn tôi, Mẫn Ngọc Thảo, đứa con gái ruột duy nhất, chỉ là công cụ để ông ta gán nợ.
"Nhà họ Lê đã chuyển trước năm mươi tỷ vào tài khoản của con rồi," ông ta nói vội, như sợ tôi đổi ý. "Chỉ cần con gả qua đó, năm mươi tỷ còn lại sẽ được chuyển nốt. Cuốn sổ công thức của mẹ con, cha cũng sẽ giao cho con. Cả căn biệt thự này, cha cũng sẽ sang tên cho con."
Ông ta đưa ra những điều kiện hậu hĩnh, những thứ mà trước đây tôi có cầu xin cũng không bao giờ có được. Bây giờ, chúng được bày ra trước mắt tôi như một món hàng trao đổi.
Tôi nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo và đầy mỉa mai. "Những thứ đó, vốn dĩ đã là của tôi."
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, ánh mắt sắc lẹm không chút khoan nhượng. "Con có hai điều kiện."
Sự vui mừng trên mặt ông Mẫn chợt tắt ngấm, thay vào đó là vẻ lo lắng. "Con... con còn muốn gì nữa?"
"Thứ nhất," tôi giơ một ngón tay lên, "Cuốn sổ công thức bí truyền của mẹ tôi, con muốn có nó ngay bây giờ. Toàn quyền sở hữu, không ai được phép động vào."
Ông ta ngẩn người, rồi vội vàng gật đầu lia lịa. "Được, được. Cha sẽ cho người mang ra ngay."
"Thứ hai," tôi hạ giọng, từng chữ một như lưỡi dao sắc bén, "Hùng Mạnh Tuấn, vệ sĩ riêng của con, phải chuyển sang bảo vệ cho Mẫn Ngọc Dung. Ngay lập tức."
Ông Mẫn sững sờ, vẻ mặt hoang mang tột độ. "Cái gì? Tại sao lại là Tuấn? Nó đã bảo vệ con ba năm nay, không phải con rất tin tưởng nó sao?"
"Con không cần nữa," tôi đáp, giọng điệu thiếu kiên nhẫn. "Hoặc là đồng ý, hoặc là cuộc hôn nhân này hủy bỏ. Cha tự mình chọn đi."
Áp lực từ ánh mắt của tôi khiến ông ta lùi lại một bước, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Cuối cùng, ông ta nghiến răng.
"Được. Cha đồng ý."
Ông ta không hiểu. Sẽ không bao giờ hiểu. Trong mắt ông ta, Hùng Mạnh Tuấn chỉ là một vệ sĩ. Nhưng đối với tôi, anh ta là cả một thế giới. Một thế giới mà tôi đã ngu ngốc chìm đắm trong ba năm, để rồi hôm nay mới nhận ra, nó chưa bao giờ thuộc về mình.
Tôi còn nhớ rõ, khi ông ta quyết định hy sinh tôi để đổi lấy sự tồn tại của công ty, ông ta đã nói: "Thảo à, Dung nó yếu đuối, không chịu được khổ. Con mạnh mẽ hơn, gả cho Lê Hoàng Hưng, dù sao cũng là thiếu gia nhà giàu, con sẽ không thiệt thòi đâu."
Nực cười.
Tiếng giày cao gót của tôi nện xuống sàn nhà cẩm thạch, tạo ra những âm thanh khô khốc, lạnh lùng khi tôi quay người rời đi.
Sau lưng, tôi vẫn nghe thấy tiếng ông Mẫn gọi với theo, giọng đầy khó hiểu.
"Nhưng tại sao lại là Hùng Mạnh Tuấn? Con bé Dung cũng đâu cần thêm vệ sĩ?"
Bàn tay tôi siết chặt lại, móng tay đâm sâu vào da thịt. Một cơn đau nhói từ lòng bàn tay lan thẳng vào tim, nhưng tôi không cho phép mình yếu đuối.
Đau.
Đau đến mức tưởng như không thở nổi.
/0/95635/coverorgin.jpg?v=20260106214701&imageMogr2/format/webp)
/0/95992/coverorgin.jpg?v=20260106215923&imageMogr2/format/webp)
/0/95691/coverorgin.jpg?v=20260106214858&imageMogr2/format/webp)
/0/90974/coverorgin.jpg?v=22335d7db6f3672389b521cba2f02e53&imageMogr2/format/webp)
/0/96276/coverorgin.jpg?v=f045ed6e8bdcfd8b0f526785949e30ff&imageMogr2/format/webp)
/0/95886/coverorgin.jpg?v=20260106215609&imageMogr2/format/webp)
/0/95647/coverorgin.jpg?v=20260106214712&imageMogr2/format/webp)
/0/90709/coverorgin.jpg?v=f9dd45a3a5ccd307c9e930bdd3f730ac&imageMogr2/format/webp)
/0/97299/coverorgin.jpg?v=20251107030600&imageMogr2/format/webp)
/0/90710/coverorgin.jpg?v=20251106171130&imageMogr2/format/webp)
/1/107136/coverorgin.jpg?v=48b7f6db01e58f18da448f9766373293&imageMogr2/format/webp)
/0/90713/coverorgin.jpg?v=20251106171140&imageMogr2/format/webp)
/0/90982/coverorgin.jpg?v=20251106171700&imageMogr2/format/webp)
/0/90765/coverorgin.jpg?v=9d5f0154ce857bfb1d81251b737a1f18&imageMogr2/format/webp)
/0/90754/coverorgin.jpg?v=c8b492214fc6bfa39c7af8eaef390351&imageMogr2/format/webp)
/1/103740/coverorgin.jpg?v=c5d012ebb4dd889ad051eeef67689f72&imageMogr2/format/webp)
/0/95884/coverorgin.jpg?v=9f41effda2bfcbe4c6a2e3a7de53ece4&imageMogr2/format/webp)
/0/95984/coverorgin.jpg?v=20260106215914&imageMogr2/format/webp)
/1/100523/coverorgin.jpg?v=20260106221519&imageMogr2/format/webp)