/0/92198/coverorgin.jpg?v=12b9abd15815f4d8100436564f0ba632&imageMogr2/format/webp)
Giang Uyển Ngư đã mang thai rồi.
Nhưng đứa bé không phải là con của chồng cô.
Cô cầm phiếu kết quả khám thai bước ra khỏi phòng khám của bệnh viện, đôi chân run rẩy, cô vẫn chưa hoàn hồn lại sau cú sốc trời giáng này.
Cô vừa tổ chức đám cưới với người bạn trai đã yêu nhau năm năm vào tuần trước, nhưng trong đêm tân hôn, cô phát hiện bạn trai ngoại tình, trong điện thoại toàn là những bức ảnh thân mật với tiểu tam.
Vì quá đau lòng nên cô đã uống rượu và vô tình đi nhầm phòng trong khách sạn, trải qua một đêm với người đàn ông xa lạ.
Đêm đó, cô không nhìn rõ mặt người đàn ông, chỉ cảm nhận được toàn thân anh toát lên khí thế uy nghiêm, căn phòng rất rộng nhưng lại đè nén cô tới mức không thở nổi.
Sáng hôm sau, cô không dám nhìn kỹ, thì đã vội vàng rời khỏi phòng.
Nhưng ngờ đâu một việc hoang đường như thế, lại trực tiếp khiến cô mang thai con của người đàn ông đó.
Giang Uyển Ngư không biết phải làm sao, cô sốt ruột như đang ngồi trên đống lửa.
Lúc này, người chồng mới cưới gửi tin nhắn tới.
"Tiểu Ngư, anh đã tới bên ngoài bệnh viện rồi, đang đợi em."
Cô đọc xong tin nhắn, lặng lẽ nhét lại điện thoại vào túi, bước về phía thang máy.
Mấy ngày nay, cô luôn cảm thấy ăn không ngon miệng, còn thường xuyên hoa mắt chóng mặt, tới hôm nay cuối cùng đã không nhịn được mà đi khám bác sĩ, thật không ngờ lại mang thai.
Ra khỏi cửa bệnh viện, Giang Uyển Ngư lập tức nhìn thấy chiếc xe Mercedes màu đen của Phó Minh Thần.
Cô hít một hơi sâu, nhanh chóng bước tới.
Phó Minh Thần xuống xe mở cửa cho cô, bộ vest đen thẳng thớm càng khiến anh thêm phần tuấn tú, tao nhã.
"Bác sĩ nói sao?"
"Dạ dày không được khỏe."
"Ngày thường em thích ăn cay, sau này phải chú ý hơn rồi đấy, dạ dày không được khỏe thì không thể ăn nhiều chất cay đâu đấy."
Giang Uyển Ngư khẽ đáp lại một tiếng, vừa lên xe thì đã ngửi thấy một mùi nước hoa nhẹ nhàng. Phó Minh Thần chẳng bao giờ thích để nước hoa trong xe, nên mùi này là của người phụ nữ khác đã để lại trong xe.
Phó Minh Thần đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve đầu cô với vẻ mặt cưng chiều, "Anh đưa em về nhà nghỉ ngơi trước, anh còn phải về công ty làm việc."
"Ừ."
Xe đang dừng chờ đèn đỏ bên đường, Phó Minh Thần cầm điện thoại lên nhận cuộc gọi.
Giang Uyển Ngư nhẹ nhàng chuyển động cơ thể, vô tình chạm tay vào một cái khăn lụa màu hồng trên ghế.
/0/92198/coverorgin.jpg?v=12b9abd15815f4d8100436564f0ba632&imageMogr2/format/webp)
/0/77929/coverorgin.jpg?v=7509b510a23718d5e3d334e6c55dfc33&imageMogr2/format/webp)
/0/88133/coverorgin.jpg?v=1b7b628a0c5590c761ab0b24224aa23b&imageMogr2/format/webp)
/0/81874/coverorgin.jpg?v=47f299b31cf0c91bfe4529f1a001c84b&imageMogr2/format/webp)
/0/90701/coverorgin.jpg?v=bc8d0b451e9b9b6ea316cd46bc586892&imageMogr2/format/webp)
/1/105578/coverorgin.jpg?v=dacfd97a161573e6eac157fc17b5acb8&imageMogr2/format/webp)
/0/97303/coverorgin.jpg?v=0eb0c097d6c74f18ac0f351eb9dab200&imageMogr2/format/webp)
/0/95628/coverorgin.jpg?v=60a292fdd8fdb9c081f89eceb99801bb&imageMogr2/format/webp)
/0/88782/coverorgin.jpg?v=1181a50abd8fc5ae7389a9e7ab222423&imageMogr2/format/webp)
/0/78036/coverorgin.jpg?v=3dc2417d5f223db860e5393707324247&imageMogr2/format/webp)
/0/96268/coverorgin.jpg?v=c944df5b17987895ad3aa5fb916860b9&imageMogr2/format/webp)
/0/93020/coverorgin.jpg?v=f719b1ae15b1253b43d1eb21b767c290&imageMogr2/format/webp)
/0/99772/coverorgin.jpg?v=cbe746873a3d580ac301a8275b0ef6d6&imageMogr2/format/webp)
/0/89081/coverorgin.jpg?v=4bc5ee54eb8b6bea8de28a0893628d10&imageMogr2/format/webp)
/0/82359/coverorgin.jpg?v=8df93c54fac73093d63031303b3eb526&imageMogr2/format/webp)
/0/77953/coverorgin.jpg?v=7e9b6ef0898993f74cbac57c454067d7&imageMogr2/format/webp)
/0/96407/coverorgin.jpg?v=28f9e498ba7bdfd8928487fabee657d8&imageMogr2/format/webp)
/0/94835/coverorgin.jpg?v=04c1100b0c65c0971ad46e6bc2cc2cb4&imageMogr2/format/webp)
/0/90748/coverorgin.jpg?v=505978438bde6b142444062844ad646b&imageMogr2/format/webp)